Nhiều bạn trẻ đã lặn lội khắp nơi tìm những địa điểm mới, độc và lạ để chụp hình đưa lên các trang mạng xã hội, đặc biệt là Facebook... để thỏa lòng đam mê.
Bạn Hoàng Xuân Việt - sinh viên Trường CĐ Y Huế cho biết: “Mình ở Huế lâu nay nhưng có nhiều chỗ chưa hề biết tới, nên khi khám phá ra những địa điểm đẹp thì rất hứng thú, muốn cầm máy ảnh để chụp lại ngay”. Còn Bảo Khuê - sinh viên Trường ĐH Nghệ thuật Huế là một cô gái có những bộ ảnh rất độc, chia sẻ: “Mình chủ yếu chụp ảnh với bạn bè nhằm giải tỏa căng thẳng và tìm vài chỗ mới lạ để thư giãn”.
Có những bộ ảnh dù được chụp ở những địa điểm quen thuộc như: Trường THPT chuyên Quốc Học, Đại nội - Huế hay phố đi bộ Nguyễn Đình Chiểu… nhưng với góc nhìn sáng tạo, các bạn đã làm cho bức ảnh của mình trở nên độc đáo và mới lạ hơn.
Ngoài ra, những địa điểm ít người biết đến như: Đập La ỉ, đồi cỏ chân núi Tứ Tượng, cầu Tam Giang, đồng cải Kim Long, biển Vinh Hiền, bến đò Vĩnh Tu đã được các bạn trẻ ở Huế khám phá và dựng thành ảnh đẹp.
“Có lần cả nhóm (khoảng 20 người) chủ quan vượt đoạn hầm xe lửa để đến làng Vân (Đà Nẵng). Vừa đi được khoảng 300 m trong hầm tối đen thì bỗng thấy 1 tia sáng ở phía cuối… Phải mất mấy phút định hình mới nhận ra đó là đèn pha của xe lửa. Lúc này cả nhóm nhanh chóng đứng nép sát vào hai bên đường hầm, tất cả ba lô và vật dụng đều vứt xuống đất. Khi đoàn tàu đã qua mọi người mới thở phào nhẹ nhõm” - Nguyễn Quốc Viễn, thành viên câu lạc bộ Sharing the Smile, chia sẻ.
Từ những chuyến đi đầy kỳ công như vậy mà rất nhiều địa điểm mới lạ ở bán đảo Sơn Trà, cảng Tiên Sa, đèo Hải Vân, bãi biển Nam Ô… đã được khám phá. Bạn Minh Tâm chia sẻ: “Có những nơi khi bọn mình đặt chân đến vẫn còn rất hoang sơ, ít người lui tới, nhiều khi nhóm còn tự đặt tên cho địa điểm vừa tìm ra, cảm giác rất thú vị”.
Từ niềm đam mê khám phá những khoảnh khắc lạ, đẹp đã có nhiều CLB nhiếp ảnh đã ra đời như: Student Tourism - được thành lập bởi 14 sinh viên Trường ĐH Khoa học Huế; Sharing the Smile được thành lập trên trang Facebook, hoạt động chủ yếu ở Đà Nẵng, thường tổ chức những chuyến đi khám phá các vùng đất mới trong phạm vi Đà Nẵng, Quảng Nam mà trước đó các thành viên chưa từng đặt chân đến.
Quốc Phong - thành viên CLB Sharing the Smile tâm sự: “Có lần nhóm đến làng Vân (Đà Nẵng), ngoài việc tìm kiếm những khung hình đẹp, bọn mình còn tổ chức đêm trung thu cho các em nhỏ ở đây. Từ số tiền nhỏ quyên góp được, bọn mình đã đem đến cho các em thiếu nhi làng Vân một đêm trung thu thật vui và đầm ấm. Đó có lẽ là cảm giác chẳng thể nào quên được”.
Võ Trần Phi Long - chủ nhiệm CLB Student Tourism Huế lại chia sẻ: “Bắt nguồn từ niềm đam mê nhiếp ảnh và mong muốn được học hỏi, mục tiêu của nhóm mình là giúp các bạn sinh viên có thêm điều kiện để tìm hiểu về lịch sử, văn hóa và càng đi càng thấy quê hương mình thật đẹp, từ đó càng thấy yêu nơi mình sống hơn”.
Du lịch, GO! - Theo Hạnh Chi - Kim Ngân (Thanhnien), internet
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012
Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012
Thú phượt đêm của sinh viên Hà Thành
Vào những ngày Hè nóng bức, thú vui "phượt đêm" của sinh viên Hà Thành lại rộ lên. Trên các wall của trang cá nhân, các fanpage trên Facebook, bắt đầu xuất hiện những lời mời gọi í ới cho một chuyến "phượt" qua đêm. Để hóng gió. Để tránh nóng. Để cảm nhận những dư âm rất riêng của mảnh đất ngàn năm văn vật…
Thời tiết Hà Nội những ngày Hè nóng bức khiến không khí tại các khu trọ sinh viên càng thêm bức bối. Đặc biệt, với các bạn sinh viên trọ ở những căn phòng có mái lợp bê tông hoặc phòng kín như bưng thì ở trong nhà cả ngày chẳng giúp tránh nóng mà còn là phương pháp "hành xác" tệ hại. Nhưng còn có một Hà Nội về đêm mang một hình dáng khác, hơi thở khác. Những con đường rộng thênh thang, gió mát rượi, không còn cảnh người xe chen lấn, không còn những tiếng còi inh ỏi để xin đường. Mọi thứ bỗng trở nên yên bình tĩnh lặng. Chỉ riêng cái không khí ấy thôi cũng đủ để con người ta thấy thư thái, mát mẻ trong người.
Vừa trở về sau một chuyến "phượt đêm" cùng đám bạn, Trần Thị Anh Trâm (năm thứ tư, Học viện Báo chí - Tuyên truyền) vui vẻ: "Mình từng tham gia nhiều chuyến "phượt" đến các mảnh đất xa xôi song chưa bao giờ lang thang vào buổi đêm, tại Hà Nội. Thấy cô bạn cùng lớp rủ rê, mình đồng ý đi luôn. Chuyến đi ngắn nhưng để lại trong mình nhiều ấn tượng lạ, lần đầu tiên cảm nhận một Hà Nội mát và lặng đến như thế!".
Trong chuyến "phượt" đó, nhóm của Trâm có 6 thành viên, đều là những người bạn thân thiết cùng lớp, cùng trường. Chỉ sau khi í ới nhau qua Facebook và điện thoại, một kế hoạch đã được nhóm lập ra khá tường tận và chi tiết với các điểm "du hý" không thể bỏ qua tại Hà Nội: Bờ Hồ - Nhà Thờ Lớn - cầu Long Biên - chợ hoa Quảng Bá… Đúng 9h tối, cả nhóm tập trung trước cổng trường, điểm danh quân số, phân công xế - ôm. Sau đó, họ tìm một quán trà đá để cùng nhau duyệt lại lịch trình. Khi mọi thứ đã thống nhất, cả nhóm bắt đầu lên đường.
Thay vì ăn uống tại các hàng quán đêm, nhóm của Hân tự túc ăn uống bằng cách mua đồ ăn sẵn ở nhà mang đi. Khi cuộc chơi đã thấm mệt, cảm nhận được cái đói cồn cào, cả hội sẽ du hý tới một không gian thoáng rộng, trải áo nhựa và "đánh chén". Vì đồ ăn chỉ gồm hoa quả, bánh mì, sữa, thịt hộp và vài đồ ăn vặt khác nên không gây khó khăn gì trong quá trình di chuyển.
Hân chia sẻ: "Dịp Đại lễ 1.000 năm Thăng Long, mình cũng cùng vài người bạn đi "phượt đêm". Đêm Hà Nội khi đó rực rỡ đèn hoa, không khí hứng khởi, người người ùa ra đường, thậm chí, các vạt đường cũng rải rác người trải áo mưa nằm ngủ. Ấn tượng mạnh từ đó nên muốn tổ chức một chuyến "phượt đêm" khác. Nhân thể đợt này đang nóng nên mình hào hứng rủ bạn bè làm luôn một chuyến".
Không giống như các chuyến "phượt" xa xôi, dài ngày, ai nấy đều phải chuẩn bị rất kỹ đồ dùng, vật dụng cá nhân thì lòng vòng quanh Hà Nội về đêm lại chỉ phải chuẩn bị rất đơn giản. Đó có thể là chút đồ ăn sẵn, một chiếc áo Thu Đông mỏng, một vài chiếc máy ảnh du lịch nhỏ gọn để ghi lại khoảnh khắc, một bình xăng thật đầy để không lo hết xăng vào giữa đêm khuya. Với ngần ấy đồ, họ sẵn sàng lên đường.
Chi phí cho một chuyến đi thế này rất rẻ. Chỉ khoảng 50.000 đồng/người là cả bọn đã thoải mái "phượt". Vì đi đêm nên hầu hết các nhóm đều có cả nam cả nữ, nhằm tăng độ an toàn cho chuyến đi. Không chỉ là những hành trình tránh nóng, gây dựng kỷ niệm, thông qua các chuyến đi thế này, nhiều bạn bỗng bồi đắp thêm tình yêu với Hà Nội.
Là chuyến đi trong thời gian ngắn, song lại tổ chức vào ban đêm nên luôn có những hiểm nguy rình rập. Mai Thị Hoa (Học viện Báo chí - Tuyên truyền) vẫn nhớ như in một phen hú hồn tại Hồ Gươm. Hôm đó, Hoa cùng một bạn nữ trong lớp đi tác nghiệp, hứng lên thế là rủ nhau "phượt" xuyên đêm. Lúc cả hai đang ngồi ở Bờ Hồ thì có một nam thanh niên lân la ra làm quen. Muốn "nắn vía" đối tượng nên cả hai phải nói dối là dân buôn bán ở chợ hoa Quảng Bá. Thế nhưng, nhìn gương mặt non choẹt của cả hai, gã thanh niên không hề tin mà nói thẳng: "Các em nói dối anh thế nào ấy chứ, trẻ như thế này chắc chỉ đang đi học". Không muốn trò chuyện với người lạ, nên cả hai xin phép có việc phải đi.
Mặc dù không gặp nguy hiểm gì song đó cũng là bài học để Hoa cảnh giác, nếu muốn đi "phượt đêm" thì phải có đội hình đông đảo. Để tránh những "tai nạn" có thể gặp chỉ trong chục giờ ngắn ngủi, mỗi đoàn "phượt" sinh viên thường đề ra những nguyên tắc riêng. Song họ vẫn có những nguyên tắc chung nhất. Đó là các bạn gái cần ăn mặc kín đáo để tránh ánh mắt tò mò hoặc gặp phải sự sàm sỡ của những kẻ du đãng. Đặc biệt, để chuyến đi được trọn vẹn, các "phượt thủ" cần mang đầy đủ giấy tờ tùy thân để xuất trình cảnh sát khi cần thiết. Đi đông là phương pháp lựa chọn an toàn nhất mà mọi nhóm phượt đề cao.
Du lịch, GO! - Theo Datviet, Internet
Thời tiết Hà Nội những ngày Hè nóng bức khiến không khí tại các khu trọ sinh viên càng thêm bức bối. Đặc biệt, với các bạn sinh viên trọ ở những căn phòng có mái lợp bê tông hoặc phòng kín như bưng thì ở trong nhà cả ngày chẳng giúp tránh nóng mà còn là phương pháp "hành xác" tệ hại. Nhưng còn có một Hà Nội về đêm mang một hình dáng khác, hơi thở khác. Những con đường rộng thênh thang, gió mát rượi, không còn cảnh người xe chen lấn, không còn những tiếng còi inh ỏi để xin đường. Mọi thứ bỗng trở nên yên bình tĩnh lặng. Chỉ riêng cái không khí ấy thôi cũng đủ để con người ta thấy thư thái, mát mẻ trong người.
Vừa trở về sau một chuyến "phượt đêm" cùng đám bạn, Trần Thị Anh Trâm (năm thứ tư, Học viện Báo chí - Tuyên truyền) vui vẻ: "Mình từng tham gia nhiều chuyến "phượt" đến các mảnh đất xa xôi song chưa bao giờ lang thang vào buổi đêm, tại Hà Nội. Thấy cô bạn cùng lớp rủ rê, mình đồng ý đi luôn. Chuyến đi ngắn nhưng để lại trong mình nhiều ấn tượng lạ, lần đầu tiên cảm nhận một Hà Nội mát và lặng đến như thế!".
Trong chuyến "phượt" đó, nhóm của Trâm có 6 thành viên, đều là những người bạn thân thiết cùng lớp, cùng trường. Chỉ sau khi í ới nhau qua Facebook và điện thoại, một kế hoạch đã được nhóm lập ra khá tường tận và chi tiết với các điểm "du hý" không thể bỏ qua tại Hà Nội: Bờ Hồ - Nhà Thờ Lớn - cầu Long Biên - chợ hoa Quảng Bá… Đúng 9h tối, cả nhóm tập trung trước cổng trường, điểm danh quân số, phân công xế - ôm. Sau đó, họ tìm một quán trà đá để cùng nhau duyệt lại lịch trình. Khi mọi thứ đã thống nhất, cả nhóm bắt đầu lên đường.
Thay vì ăn uống tại các hàng quán đêm, nhóm của Hân tự túc ăn uống bằng cách mua đồ ăn sẵn ở nhà mang đi. Khi cuộc chơi đã thấm mệt, cảm nhận được cái đói cồn cào, cả hội sẽ du hý tới một không gian thoáng rộng, trải áo nhựa và "đánh chén". Vì đồ ăn chỉ gồm hoa quả, bánh mì, sữa, thịt hộp và vài đồ ăn vặt khác nên không gây khó khăn gì trong quá trình di chuyển.
Hân chia sẻ: "Dịp Đại lễ 1.000 năm Thăng Long, mình cũng cùng vài người bạn đi "phượt đêm". Đêm Hà Nội khi đó rực rỡ đèn hoa, không khí hứng khởi, người người ùa ra đường, thậm chí, các vạt đường cũng rải rác người trải áo mưa nằm ngủ. Ấn tượng mạnh từ đó nên muốn tổ chức một chuyến "phượt đêm" khác. Nhân thể đợt này đang nóng nên mình hào hứng rủ bạn bè làm luôn một chuyến".
Không giống như các chuyến "phượt" xa xôi, dài ngày, ai nấy đều phải chuẩn bị rất kỹ đồ dùng, vật dụng cá nhân thì lòng vòng quanh Hà Nội về đêm lại chỉ phải chuẩn bị rất đơn giản. Đó có thể là chút đồ ăn sẵn, một chiếc áo Thu Đông mỏng, một vài chiếc máy ảnh du lịch nhỏ gọn để ghi lại khoảnh khắc, một bình xăng thật đầy để không lo hết xăng vào giữa đêm khuya. Với ngần ấy đồ, họ sẵn sàng lên đường.
Chi phí cho một chuyến đi thế này rất rẻ. Chỉ khoảng 50.000 đồng/người là cả bọn đã thoải mái "phượt". Vì đi đêm nên hầu hết các nhóm đều có cả nam cả nữ, nhằm tăng độ an toàn cho chuyến đi. Không chỉ là những hành trình tránh nóng, gây dựng kỷ niệm, thông qua các chuyến đi thế này, nhiều bạn bỗng bồi đắp thêm tình yêu với Hà Nội.
Là chuyến đi trong thời gian ngắn, song lại tổ chức vào ban đêm nên luôn có những hiểm nguy rình rập. Mai Thị Hoa (Học viện Báo chí - Tuyên truyền) vẫn nhớ như in một phen hú hồn tại Hồ Gươm. Hôm đó, Hoa cùng một bạn nữ trong lớp đi tác nghiệp, hứng lên thế là rủ nhau "phượt" xuyên đêm. Lúc cả hai đang ngồi ở Bờ Hồ thì có một nam thanh niên lân la ra làm quen. Muốn "nắn vía" đối tượng nên cả hai phải nói dối là dân buôn bán ở chợ hoa Quảng Bá. Thế nhưng, nhìn gương mặt non choẹt của cả hai, gã thanh niên không hề tin mà nói thẳng: "Các em nói dối anh thế nào ấy chứ, trẻ như thế này chắc chỉ đang đi học". Không muốn trò chuyện với người lạ, nên cả hai xin phép có việc phải đi.
Mặc dù không gặp nguy hiểm gì song đó cũng là bài học để Hoa cảnh giác, nếu muốn đi "phượt đêm" thì phải có đội hình đông đảo. Để tránh những "tai nạn" có thể gặp chỉ trong chục giờ ngắn ngủi, mỗi đoàn "phượt" sinh viên thường đề ra những nguyên tắc riêng. Song họ vẫn có những nguyên tắc chung nhất. Đó là các bạn gái cần ăn mặc kín đáo để tránh ánh mắt tò mò hoặc gặp phải sự sàm sỡ của những kẻ du đãng. Đặc biệt, để chuyến đi được trọn vẹn, các "phượt thủ" cần mang đầy đủ giấy tờ tùy thân để xuất trình cảnh sát khi cần thiết. Đi đông là phương pháp lựa chọn an toàn nhất mà mọi nhóm phượt đề cao.
Du lịch, GO! - Theo Datviet, Internet
Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012
Xúc động một mối tình trên đường phượt
Mười tháng sau chuyến đi, chúng tôi thành vợ thành chồng. Mười chín tháng sau chuyến đi, chúng tôi sắp thành bố, thành mẹ. Đó là câu chuyện về chuyến đi đã làm thay đổi cuộc đời tôi.
Ngày xửa ngày xưa, từ hồi chưa biết tới rừng rú và chỉ đắm đuối trong những chuyến du lịch được sắp sẵn, tôi đã nghe ông thầy tôi, một “người rừng” sống giữa thành phố khuyên rằng: Này, đi rừng thú vị lắm. Đôi nào chỉ cần hơi thinh thích nhau là sẽ yêu nhau liền. Còn đôi nào từng yêu nhau thì sau này có xa nhau cũng chẳng thể nào quên nhau được.
Tôi mới chỉ biết tới vẻ đẹp xanh thẫm và lộng gió của bờ biển. Rừng với những chuyến đi vất vả chỉ lấy đi của tôi mồ hôi và sức lực. Không một sự nghỉ ngơi, thư giãn. Vậy rừng có gì mà hấp dẫn đến vậy?
Thế rồi tôi cũng có được câu trả lời này, sau khi leo lên đỉnh Fanxipăng. Sau đấy là nhiều chuyến đi khác. Nhưng nó mới chỉ đơn thuần là nhớ rừng, mến rừng. Còn yêu rừng, phải là chuyến đi định mệnh, mà tôi đã tìm thấy được người chồng sau này của mình.
Bắt đầu những chuyến đi từ hai ả đàn bà phiêu lãng. Tôi, một người luôn mang trong mình sự chán chường và não nề của nhiều cảm xúc đan xen khó tả, luôn muốn phá bung những rào cản của xã hội. Ả kia, những mối tình không níu giữ nổi bằng những chuyến khám phá. Ả đi như như điên như dại, tới mức, nhiều khi, quên chính cả bản thân mình.
Ả gặp tôi khi tôi vừa lang thang 2 tuần ở TP.HCM. Hất cằm: Đi ngược dòng sông Mã bằng đường bộ không? Có xế rồi. Ôm đã có hai “em” xếp lịch. Nhưng nếu gái thích, chị loại thẳng. Cho gái lên luôn. Xế hơi bị ngon nhé! Cao to, đẹp trai. Mới ở nước ngoài về.
Cao to ư? Đẹp trai ư? Điều đó tôi chẳng quan tâm. Những mối tình trải qua tôi đã quá mệt nhọc khiến trái tim tôi như một miếng bánh bị gián gặm nham nhở. Tôi chỉ muốn có một chuyến đi cho nhẹ lòng. Ôi làm sao cho quên sự đời! Chỉ đơn giản là thế.
Xế- người mà tôi không thể ngờ chỉ 10 tháng sau sẽ là chồng tôi, và 19 tháng sau sẽ là bố của con gái tôi là một chàng thanh niên cao lớn, người hơi đậm cùng chiếc răng khểnh khá duyên. Hình ảnh đầu tiên níu giữ tôi duy nhất chỉ là như thế. Chúng tôi gặp nhau trong một quán nước để thống nhất chuyện đi lại. Tôi ném phịch tờ báo xuống trước mặt gã, bảo: đọc báo đi. Rồi khinh khỉnh chúi mũi vào đó, mặc kệ người sắp đèo mình mặt buồn tiu nghỉu.
Ngày đầu tiên, tôi nhớ rất rõ vì đó là ngày mà trang báo mà tôi đang làm việc lên khuôn. Tôi đã quyết định bỏ mặc tất cả. Bỏ mặc công việc, mọi người, và những ưu phiền xã hội. Xế đèo tôi có cái lưng to bản như con trâu, mặc chiếc áo màu ghi xám. Tôi ngồi đằng sau, tóc nhuộm đỏ đã phai chuyển sang màu vàng sẫm. Xe bên này: Tôi – 1983; xế 1979. Xe bên kia, ả - 1978; xế 1983. Một sự lệch pha đầy đáng tiếc.
Cung đường của chúng tôi lần này là cung đường mà tất cả mọi phe phái du lịch đều “chê”. Người nào đi du lịch thuần túy thì hẳn là chê rồi. Nhưng cả những dân “phượt” sành điệu cũng chẳng bao giờ coi đây là cung đường nên đến. Cụ thể: đường Hà Nội – Hòa Bình – Mai Châu- Co Lương, rồi rẽ tại chợ, sau đó đi hết qua bản này bản kia, và điểm dừng chân là Mường Lát. Chỉ đơn giản vậy thôi. Chẳng có cảnh đẹp, chẳng có du lịch. Đó là đường men sát biên giới Việt Nam – Lào mà dân địa phương cũng chẳng hứng thú qua lại. Con đường đi tới Co Lương thì chúng tôi cũng bị mất dấu trên bản đồ. Đi mà không biết bao giờ mình mới tới đích. Đi như một kẻ lầm lũi trước những dấu hỏi cuộc đời đang còn nhiều bỏ ngỏ.
Đoạn đường rẽ từ Co Lương là đoạn vừa ngập sau cơn mưa. Chưa kịp khô, đường nhão nhoét bùn. Từng tảng bùn ngoạm vào bánh xe như muốn nuốt chửng. Vừa vào ngã rẽ, xế bất ngờ xòe ngay một vòng 180 độ. Ôm ngồi sau lưng nhanh người, nhảy phắt xuống đường, cười sảng khoái.
Một ngày vất vả mà không được mãn nhãn. Trời mùa hè nóng như đổ lửa, mồ hôi nhễ nhại, đường đi vất vả. Bữa tối dừng tạm tại một ngôi nhà bán bánh kẹo ven đường. Rau mùng tơi, trứng rán và dưa chuột chẻ là ba món duy nhất. Nhưng vẫn thấy ngon đáo để. Lần đầu tiên, tôi được biết tới vị của hạt xẻn nướng, ớt nướng giã cùng ớt hột. Thơm hăc hắc, vị thơm đúng kiểu miền núi. Món chấm này thường được điểm thêm cùng món gà luộc hay thịt lợn nướng. Với chúng tôi hôm đó, chỉ có mỗi trứng rán và dưa chuột chẻ để chấm, nhưng đã xuýt xoa khen ngon đáo để lắm rồi.
Đêm. Chúng tôi xin ngủ trọ tại một gia đình trẻ ở xã Trung Sơn. Chồng là cán bộ xã, vợ là giáo viên. Hai vợ chồng mới có một cháu nhỏ chưa đầy 1 tuổi. Cuổi ngày, tôi và anh bạn 83 cùng tuổi ngồi hút thuốc ngòai hiên nhà. Xế tôi cùng ả kia nói chuyện cùng chủ nhà. Nói chung đối với tôi, ngày đầu tiên trải qua bình thường không có gì đặc biệt. Giữa tôi và xế vẫn có một khoảng cách trắng xóa.
Nhưng sang ngày thứ hai, chúng tôi đã bắt được nhau những tín hiệu đáng kể. Xế tôi tuy lần đầu tiên đi “phượt”, nhưng rất tháo vát và chịu khó, tay lái cũng đằm. Tôi ngồi sau xế sướng hơn ả kia ở chỗ, nhiều đoạn khó xế vẫn trụ vững được trên yên. Còn xế 83 kia ngã xòe, khiến ả hơi tẹo phải nhảy phóc xuống đất, đỡ, ẩn, ủn đít xe. Tôi bắt đầu luyên thuyên nói chuyện.
Từ đó biết được không nhiều thì ít về anh chàng này: đó là một người nhiệt tình, chân thành, cởi mở, có nhiều sở thích những cũng có một quá khứ nhiều khúc khủyu. Tôi gọi đùa xế là “Nghé”, thay cho con trâu mà trên đoạn dốc tẹo nữa là tôi muốn (trong tưởng tượng) đá chân đẩy nó xuống vực, khi nó đang nhai cỏ. Giữa chúng tôi đã có một sự gắn kết ngầm. Qua con suối rửa mặt, tôi lấy khăn màu xanh vắt ướt sũng, sau đó đặt lên cổ xế để chữa nóng.
Càng đi, những con đường độc đạo nhỏ dần. Con đường nhỏ chạy dọc ven sông, lúc to, lúc nhỏ, khúc khuyủ lúc lên lúc xuống. Có những con suối đầy tảng đá hộc khiến xế phải dắt xe máy, nghiêng từ từ mới qua được. Đi tiếp, là đoạn đường men chân núi có bề ngang chừng ba mươi xăng ti mét rất nguy hiểm. Dưới chân cát trượt. Chúng tôi chơi vơi giữa một bên là núi, một bên vực thẳm sâu, dòng sông Mã đỏ ngầu chảy cuồn cuộn phía dưới. Một cảm giác hào sảng xâm chiếm khắp cơ thể tôi, bám rịn lên cả những giọt mồ hôi đang tuôn chảy.
Nhưng sự vất vả cũng đã được hưởng thành quả. Cảnh trên đường đi đẹp tuyệt vời. Chúng tôi đã gặp được cái khiến chúng tôi phải lặn lội tới tận nơi này, tuy không đúng như tưởng tượng về mức độ hoành tráng. Đó là những đoạn đường mà phía trên, người dân bản xứ uốn cong tre thành những mái che tạo thành chiếu nghỉ thiên nhiên tuyệt mĩ. Phía dưới, lá tre khô bay xào xạc như trong phim “Thập diện mai phục” của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Ánh nắng mùa hè gắt gỏng len chen qua rặng tre, hắt vào mặt, vào xe chúng tôi tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục giữa tiết trời oi ả.
Và rồi những con suối chảy róc rách không bóng người, những cánh đồng lúa xanh mướt mả, những mái nhà sàn dân tộc đầy màu sắc…
Đó là những em bé dân tộc với ánh mắt quyến rũ của con thú hoang dại. Đó là nụ cười hạt na đen nhánh đầy sức sống của cụ bà lái đò tại một nhánh nhỏ ngang sông Mã. Đó là anh bộ đội dân phòng với ánh mắt đầy nghi kỵ khi nhìn thấy một nhóm thanh niên thành phố lượn lờ khu vực biên giới. Đó là nữ chủ quán quê Nam Định theo số phận phải trôi dạt cùng chồng lên đây sinh sống. Những con người này chẳng biết gì tới internet, ít khi bị làm phiền bởi tivi, ít bị những triết lý quấy nhiễu tâm hồn và sống một cách thanh bình đế tẻ nhạt tại nơi này.
Cuối ngày, chúng tôi dừng chân ở huyện Mường Lát với cơ thể mệt bã. Người canh giữ đường vào huyện (bằng thanh tre vắt ngang) là hai ông già có bộ mặt rất hóm hỉnh và thân thiện. Sau bữa ăn no nê và tắm táp sạch sẽ, bốn người chúng tôi đi bộ ngắm trăng trên cầu treo Mường Lát. Hôm ấy trăng mười sáu thì phải, to và rạng rỡ hơn hẳn trăng rằm. Tôi dựa người vào thành cầu, để tòan bộ cơ thể và tâm hồn mình ngập trong trăng. Cơ thể tôi như mất trọng lượng, chơi vơi giữa trăng và làn hơi nước mát dịu. Bỗng dưng…có một luồng điện chớp qua tôi. Hình như có một bàn tay hơi chạm vào bàn tay mình…
Thiên nhiên quả là người thầy vĩ đại. Người thầy dạy ta biết cách tự vấn chính mình. Trong suốt chuyến đi, không một lần tôi nhớ tới công việc, không một lần tôi nhớ tới sự phiền muộn cố hữu. Đáng thương thay cho những con người ở thành phố, chỉ biết tới công việc, cãi vã, khói bụi và đắp đầy trong trái tim mình sự đố kị nhỏ nhen. Bất giác, tôi nếm được vị ngọt của rừng, mà trước kia tôi mới chỉ biết tới vị mặn của biển. Từng tế bào trong cơ thể tôi được khai thông, cơi mở. Tôi nhìn thấy tôi. Một tâm hồn đơn sơ và hoang dại. Một con người mưu cầu những hạnh phúc bình dị và giản đơn.
Kể từ đó đến nay, chúng tôi đã cùng nhau không biết bao chuyến du hành. Chuyến đi đó sau này được nhóm chúng tôi đặt tên là Đường tre – Suối Muống (tên những địa điểm đặc biệt mà chúng tôi đi qua). Nhiều dân “phượt” trên mạng thấy ảnh đẹp quá cũng đi cung này, nhưng hình như chẳng có đôi nào yêu nhau, cũng chẳng có bức ảnh nào nhiều nắng đẹp dường ấy. Đoạn đường tre, nghe đồn phong phanh cũng đã bị dẹp để rải đường nhựa.
Mười tháng sau chuyến đi, chúng tôi thành vợ thành chồng.
Mười chín tháng sau chuyến đi, chúng tôi sắp thành bố, thành mẹ.
Giờ đây, những chuyến đi trôi ngược về phía tôi, lẩn sâu trong quá khứ. Nhưng tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ quên vẻ đẹp của núi rừng. Thi thoảng trong giấc mơ, những dãy núi bạt ngàn xanh thẳm, những chiếc lưng cong đang gò mình địu ngô của người dân tộc, những con bò, con dê lững thững đi trên triền núi như những nhà hiền triết hiện lên trong giấc mơ của tôi. Rồi cả mùi lúa chín, cả cảm giác hào sảng của sự tự do tuyệt đối lại tràn ngập trong tôi. Chẳng biết tự bao giờ, tôi đã bị núi rừng “bỏ bùa mê mất rồi”. Chồng tôi có lẽ cũng như vậy.
Những chuyện tình đẹp bén duyên từ "phượt"
Du lịch, GO! - Theo Phượt Cà phê
Ngày xửa ngày xưa, từ hồi chưa biết tới rừng rú và chỉ đắm đuối trong những chuyến du lịch được sắp sẵn, tôi đã nghe ông thầy tôi, một “người rừng” sống giữa thành phố khuyên rằng: Này, đi rừng thú vị lắm. Đôi nào chỉ cần hơi thinh thích nhau là sẽ yêu nhau liền. Còn đôi nào từng yêu nhau thì sau này có xa nhau cũng chẳng thể nào quên nhau được.
Tôi mới chỉ biết tới vẻ đẹp xanh thẫm và lộng gió của bờ biển. Rừng với những chuyến đi vất vả chỉ lấy đi của tôi mồ hôi và sức lực. Không một sự nghỉ ngơi, thư giãn. Vậy rừng có gì mà hấp dẫn đến vậy?
Thế rồi tôi cũng có được câu trả lời này, sau khi leo lên đỉnh Fanxipăng. Sau đấy là nhiều chuyến đi khác. Nhưng nó mới chỉ đơn thuần là nhớ rừng, mến rừng. Còn yêu rừng, phải là chuyến đi định mệnh, mà tôi đã tìm thấy được người chồng sau này của mình.
Bắt đầu những chuyến đi từ hai ả đàn bà phiêu lãng. Tôi, một người luôn mang trong mình sự chán chường và não nề của nhiều cảm xúc đan xen khó tả, luôn muốn phá bung những rào cản của xã hội. Ả kia, những mối tình không níu giữ nổi bằng những chuyến khám phá. Ả đi như như điên như dại, tới mức, nhiều khi, quên chính cả bản thân mình.Ả gặp tôi khi tôi vừa lang thang 2 tuần ở TP.HCM. Hất cằm: Đi ngược dòng sông Mã bằng đường bộ không? Có xế rồi. Ôm đã có hai “em” xếp lịch. Nhưng nếu gái thích, chị loại thẳng. Cho gái lên luôn. Xế hơi bị ngon nhé! Cao to, đẹp trai. Mới ở nước ngoài về.
Cao to ư? Đẹp trai ư? Điều đó tôi chẳng quan tâm. Những mối tình trải qua tôi đã quá mệt nhọc khiến trái tim tôi như một miếng bánh bị gián gặm nham nhở. Tôi chỉ muốn có một chuyến đi cho nhẹ lòng. Ôi làm sao cho quên sự đời! Chỉ đơn giản là thế.
Xế- người mà tôi không thể ngờ chỉ 10 tháng sau sẽ là chồng tôi, và 19 tháng sau sẽ là bố của con gái tôi là một chàng thanh niên cao lớn, người hơi đậm cùng chiếc răng khểnh khá duyên. Hình ảnh đầu tiên níu giữ tôi duy nhất chỉ là như thế. Chúng tôi gặp nhau trong một quán nước để thống nhất chuyện đi lại. Tôi ném phịch tờ báo xuống trước mặt gã, bảo: đọc báo đi. Rồi khinh khỉnh chúi mũi vào đó, mặc kệ người sắp đèo mình mặt buồn tiu nghỉu.
Ngày đầu tiên, tôi nhớ rất rõ vì đó là ngày mà trang báo mà tôi đang làm việc lên khuôn. Tôi đã quyết định bỏ mặc tất cả. Bỏ mặc công việc, mọi người, và những ưu phiền xã hội. Xế đèo tôi có cái lưng to bản như con trâu, mặc chiếc áo màu ghi xám. Tôi ngồi đằng sau, tóc nhuộm đỏ đã phai chuyển sang màu vàng sẫm. Xe bên này: Tôi – 1983; xế 1979. Xe bên kia, ả - 1978; xế 1983. Một sự lệch pha đầy đáng tiếc.
Cung đường của chúng tôi lần này là cung đường mà tất cả mọi phe phái du lịch đều “chê”. Người nào đi du lịch thuần túy thì hẳn là chê rồi. Nhưng cả những dân “phượt” sành điệu cũng chẳng bao giờ coi đây là cung đường nên đến. Cụ thể: đường Hà Nội – Hòa Bình – Mai Châu- Co Lương, rồi rẽ tại chợ, sau đó đi hết qua bản này bản kia, và điểm dừng chân là Mường Lát. Chỉ đơn giản vậy thôi. Chẳng có cảnh đẹp, chẳng có du lịch. Đó là đường men sát biên giới Việt Nam – Lào mà dân địa phương cũng chẳng hứng thú qua lại. Con đường đi tới Co Lương thì chúng tôi cũng bị mất dấu trên bản đồ. Đi mà không biết bao giờ mình mới tới đích. Đi như một kẻ lầm lũi trước những dấu hỏi cuộc đời đang còn nhiều bỏ ngỏ.
Đoạn đường rẽ từ Co Lương là đoạn vừa ngập sau cơn mưa. Chưa kịp khô, đường nhão nhoét bùn. Từng tảng bùn ngoạm vào bánh xe như muốn nuốt chửng. Vừa vào ngã rẽ, xế bất ngờ xòe ngay một vòng 180 độ. Ôm ngồi sau lưng nhanh người, nhảy phắt xuống đường, cười sảng khoái.
Một ngày vất vả mà không được mãn nhãn. Trời mùa hè nóng như đổ lửa, mồ hôi nhễ nhại, đường đi vất vả. Bữa tối dừng tạm tại một ngôi nhà bán bánh kẹo ven đường. Rau mùng tơi, trứng rán và dưa chuột chẻ là ba món duy nhất. Nhưng vẫn thấy ngon đáo để. Lần đầu tiên, tôi được biết tới vị của hạt xẻn nướng, ớt nướng giã cùng ớt hột. Thơm hăc hắc, vị thơm đúng kiểu miền núi. Món chấm này thường được điểm thêm cùng món gà luộc hay thịt lợn nướng. Với chúng tôi hôm đó, chỉ có mỗi trứng rán và dưa chuột chẻ để chấm, nhưng đã xuýt xoa khen ngon đáo để lắm rồi.
Đêm. Chúng tôi xin ngủ trọ tại một gia đình trẻ ở xã Trung Sơn. Chồng là cán bộ xã, vợ là giáo viên. Hai vợ chồng mới có một cháu nhỏ chưa đầy 1 tuổi. Cuổi ngày, tôi và anh bạn 83 cùng tuổi ngồi hút thuốc ngòai hiên nhà. Xế tôi cùng ả kia nói chuyện cùng chủ nhà. Nói chung đối với tôi, ngày đầu tiên trải qua bình thường không có gì đặc biệt. Giữa tôi và xế vẫn có một khoảng cách trắng xóa.
Nhưng sang ngày thứ hai, chúng tôi đã bắt được nhau những tín hiệu đáng kể. Xế tôi tuy lần đầu tiên đi “phượt”, nhưng rất tháo vát và chịu khó, tay lái cũng đằm. Tôi ngồi sau xế sướng hơn ả kia ở chỗ, nhiều đoạn khó xế vẫn trụ vững được trên yên. Còn xế 83 kia ngã xòe, khiến ả hơi tẹo phải nhảy phóc xuống đất, đỡ, ẩn, ủn đít xe. Tôi bắt đầu luyên thuyên nói chuyện.
Từ đó biết được không nhiều thì ít về anh chàng này: đó là một người nhiệt tình, chân thành, cởi mở, có nhiều sở thích những cũng có một quá khứ nhiều khúc khủyu. Tôi gọi đùa xế là “Nghé”, thay cho con trâu mà trên đoạn dốc tẹo nữa là tôi muốn (trong tưởng tượng) đá chân đẩy nó xuống vực, khi nó đang nhai cỏ. Giữa chúng tôi đã có một sự gắn kết ngầm. Qua con suối rửa mặt, tôi lấy khăn màu xanh vắt ướt sũng, sau đó đặt lên cổ xế để chữa nóng.
Càng đi, những con đường độc đạo nhỏ dần. Con đường nhỏ chạy dọc ven sông, lúc to, lúc nhỏ, khúc khuyủ lúc lên lúc xuống. Có những con suối đầy tảng đá hộc khiến xế phải dắt xe máy, nghiêng từ từ mới qua được. Đi tiếp, là đoạn đường men chân núi có bề ngang chừng ba mươi xăng ti mét rất nguy hiểm. Dưới chân cát trượt. Chúng tôi chơi vơi giữa một bên là núi, một bên vực thẳm sâu, dòng sông Mã đỏ ngầu chảy cuồn cuộn phía dưới. Một cảm giác hào sảng xâm chiếm khắp cơ thể tôi, bám rịn lên cả những giọt mồ hôi đang tuôn chảy.
Nhưng sự vất vả cũng đã được hưởng thành quả. Cảnh trên đường đi đẹp tuyệt vời. Chúng tôi đã gặp được cái khiến chúng tôi phải lặn lội tới tận nơi này, tuy không đúng như tưởng tượng về mức độ hoành tráng. Đó là những đoạn đường mà phía trên, người dân bản xứ uốn cong tre thành những mái che tạo thành chiếu nghỉ thiên nhiên tuyệt mĩ. Phía dưới, lá tre khô bay xào xạc như trong phim “Thập diện mai phục” của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Ánh nắng mùa hè gắt gỏng len chen qua rặng tre, hắt vào mặt, vào xe chúng tôi tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục giữa tiết trời oi ả.
Và rồi những con suối chảy róc rách không bóng người, những cánh đồng lúa xanh mướt mả, những mái nhà sàn dân tộc đầy màu sắc…
Đó là những em bé dân tộc với ánh mắt quyến rũ của con thú hoang dại. Đó là nụ cười hạt na đen nhánh đầy sức sống của cụ bà lái đò tại một nhánh nhỏ ngang sông Mã. Đó là anh bộ đội dân phòng với ánh mắt đầy nghi kỵ khi nhìn thấy một nhóm thanh niên thành phố lượn lờ khu vực biên giới. Đó là nữ chủ quán quê Nam Định theo số phận phải trôi dạt cùng chồng lên đây sinh sống. Những con người này chẳng biết gì tới internet, ít khi bị làm phiền bởi tivi, ít bị những triết lý quấy nhiễu tâm hồn và sống một cách thanh bình đế tẻ nhạt tại nơi này.
Cuối ngày, chúng tôi dừng chân ở huyện Mường Lát với cơ thể mệt bã. Người canh giữ đường vào huyện (bằng thanh tre vắt ngang) là hai ông già có bộ mặt rất hóm hỉnh và thân thiện. Sau bữa ăn no nê và tắm táp sạch sẽ, bốn người chúng tôi đi bộ ngắm trăng trên cầu treo Mường Lát. Hôm ấy trăng mười sáu thì phải, to và rạng rỡ hơn hẳn trăng rằm. Tôi dựa người vào thành cầu, để tòan bộ cơ thể và tâm hồn mình ngập trong trăng. Cơ thể tôi như mất trọng lượng, chơi vơi giữa trăng và làn hơi nước mát dịu. Bỗng dưng…có một luồng điện chớp qua tôi. Hình như có một bàn tay hơi chạm vào bàn tay mình…
Thiên nhiên quả là người thầy vĩ đại. Người thầy dạy ta biết cách tự vấn chính mình. Trong suốt chuyến đi, không một lần tôi nhớ tới công việc, không một lần tôi nhớ tới sự phiền muộn cố hữu. Đáng thương thay cho những con người ở thành phố, chỉ biết tới công việc, cãi vã, khói bụi và đắp đầy trong trái tim mình sự đố kị nhỏ nhen. Bất giác, tôi nếm được vị ngọt của rừng, mà trước kia tôi mới chỉ biết tới vị mặn của biển. Từng tế bào trong cơ thể tôi được khai thông, cơi mở. Tôi nhìn thấy tôi. Một tâm hồn đơn sơ và hoang dại. Một con người mưu cầu những hạnh phúc bình dị và giản đơn.
Kể từ đó đến nay, chúng tôi đã cùng nhau không biết bao chuyến du hành. Chuyến đi đó sau này được nhóm chúng tôi đặt tên là Đường tre – Suối Muống (tên những địa điểm đặc biệt mà chúng tôi đi qua). Nhiều dân “phượt” trên mạng thấy ảnh đẹp quá cũng đi cung này, nhưng hình như chẳng có đôi nào yêu nhau, cũng chẳng có bức ảnh nào nhiều nắng đẹp dường ấy. Đoạn đường tre, nghe đồn phong phanh cũng đã bị dẹp để rải đường nhựa.
Mười tháng sau chuyến đi, chúng tôi thành vợ thành chồng.
Mười chín tháng sau chuyến đi, chúng tôi sắp thành bố, thành mẹ.
Giờ đây, những chuyến đi trôi ngược về phía tôi, lẩn sâu trong quá khứ. Nhưng tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ quên vẻ đẹp của núi rừng. Thi thoảng trong giấc mơ, những dãy núi bạt ngàn xanh thẳm, những chiếc lưng cong đang gò mình địu ngô của người dân tộc, những con bò, con dê lững thững đi trên triền núi như những nhà hiền triết hiện lên trong giấc mơ của tôi. Rồi cả mùi lúa chín, cả cảm giác hào sảng của sự tự do tuyệt đối lại tràn ngập trong tôi. Chẳng biết tự bao giờ, tôi đã bị núi rừng “bỏ bùa mê mất rồi”. Chồng tôi có lẽ cũng như vậy.
Những chuyện tình đẹp bén duyên từ "phượt"
Du lịch, GO! - Theo Phượt Cà phê
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài đăng phổ biến
-
Buoc dau day nghiep cua nha Tay Son gan lien voi nhieu cau chuyen phong thuy rat song dong ve dia the cua vung dat co nui non trung diep o h...
-
M ột loại bếp tự tạo qua một quy trình dễ dàng, không tốn tiền (chỉ tốn công), rất gọn nhưng thật thuận tiện dành cho các nhóm phượt nhà ta ...
-
Giao tiếp có vai trò rất quan trọng trong việc thúc đẩy tình cảm giữa hai bạn. Vì vậy, bạn nên thận trọng với những gì ...
-
Khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, mục đích của nhân vật Jang Ma Ri là phá đám hôn lễ của cặp đôi nhân vật chính. Sau tập 8 Big l...
-
C hỉ cách trung tâm thành phố Huế 10km về phía nam, bạn có thể đặt chân vào cõi riêng ở Thiên An, xã Thủy Bằng, Hương Thủy, Thừa Thiên - Huế...
-
Sự tăng trưởng của du lịch cùng với xu hướng du lịch đại trà đã gây nên những tác động tiêu cực Trong đó. Khách sạn. Cần có chế tài hợp lý. ...
-
Cùng với sự bào mòn của thời gian và chiến tranh khiến ngôi mộ không còn nguyên hiện trạng Với nhiều loài hoa rừng khoe sắc. Sở sẽ trình với...
-
Nếu đời như một tách cafe... Tôi nguyện làm ly nâu, ngọt ngào hương sữa Để say sưa chìm đắm trong muôn th...
-
(theo thanhnien) Một chàng trai người Anh đã liếm tổng cộng 42 nhà thờ nổi tiếng trên đất nước mình trong vòng 13 tháng. Đây chính là một hì...
-
(theo baodatviet) Đường hầm đôi khi không được làm từ bê tông mà có thể là một thân cây, hàng triệu ngọn đèn hay từ rất nhiều loài hoa. Đườ...
.jpg)














