Xin nói trước là chuyện chinh phục đỉnh Fansipan không "xoàng" tí nào cả. Có đủ cung bậc của một chuyến chinh phục thật sự: sự gian khổ, nguy hiểm, tính khắc nghiệt của thời tiết...
So với Phú Sĩ, đỉnh núi cao nhất nước Nhật, đỉnh Fansipan "nhà ta" chỉ kém có khoảng 600m chiều cao, nhưng lại hiểm trở hơn nhiều do có nhiều đèo cao dốc đứng
Ba hướng đi cho nhà thám hiểm
Có ba con đường tương ứng với ba độ khó để leo lên đỉnh Fansipan. Một cái "tua" 2-3 ngày với mức độ "phụ nữ mặc váy cũng có thể đi đến đỉnh" như có người đã nhận định, là đi theo con đường từ Trạm Tôn lên đỉnh rồi lại quay về đường cũ, cấp độ được cho là "dễ thở" hơn cả. Một số công ty du lịch gần đây thường quảng bá cho hành trình này với các tên gọi như "Tour lên đỉnh Fansipan dành cho U50" hay "Fansipan dành cho mọi người".
Thực chất thì hành trình này cũng không quá dễ cho những người không thường xuyên luyện tập thể thao. Ở Trạm Tôn, nay là cổng vườn quốc gia Hoàng Liên, cao 1.934m so với mặt nước biển, phải mất một ngày mới có thể lên đến một trạm nghỉ ở độ cao 2.828m. Sang ngày hôm sau là chuyến chinh phục đỉnh Fansipan ở độ cao 3.143m rồi quay về lại Trạm Tôn.
Hành trình này, theo chiếc máy GPS mang theo bên mình, giám đốc tiếp thị công ty Vietmark Trương Hoàng Phương đo được là 8,36km mỗi lượt đi, về. Hơn tám cây số đường rừng núi là không phải "dễ nuốt". Ít đèo dốc hiểm trở, nhưng cảnh vật đơn điệu vì du khách chỉ được nhìn ngắm cảnh ngút ngàn là rừng trúc.
Hành trình bốn ngày gian khó hơn là đi theo đường "sống lưng" của dãy Hoàng Liên Sơn chinh phục đỉnh Fansipan theo lối đi từ Trạm Tôn rồi quay về thung lũng Mường Hoa, suối Cát Cát, theo sườn đông của dãy Hoàng Liên. Hành trình dài 19,5km với cảnh vật được mở ra thêm những rừng đỗ quyên, rừng tùng, rừng thảo quả bạt ngàn mê mỏi. Thế nhưng, lộ trình của chuyến hạ sơn không đơn giản chút nào vì thường là len theo những con suối, vách đá men bờ vực với những tảng đá rêu phong trơn trượt.
Nếu muốn tăng cường "cảm giác mạnh" hơn nữa thì đi theo lộ trình ngược lại, nghĩa là xuất phát từ Cát Cát rồi về Trạm Tôn. Nhiều du khách khi đi theo lộ trình này đã phải oà khóc nức nở như được "hồi sinh" khi đặt chân lên tới đỉnh.
Một hành trình mà theo các hướng dẫn viên leo núi kỳ cựu ở đây chỉ có khách Tây dám thực hiện, đó là đi trong 6 ngày từ Dốc Mít, Bình Lư, lên đến đỉnh. Đây là lộ trình rất nguy hiểm, chỉ có dân leo núi chuyên nghiệp với những trang bị cần thiết mới có thể chinh phục được.
Mùa đẹp cho chuyến đi
Cũng như núi Phú Sĩ, Fansipan không phải mùa nào trong năm cũng có thể chinh phục được. Chuyện leo núi vốn tối kỵ là trời mưa rào, nên mùa mưa không được ai chọn. "Mùa đẹp" để chinh phục là mùa khô, từ tháng 10 đến tháng 4 năm sau.
Thế nhưng, không phải ngày nào trong khoảng thời gian này cũng có thể leo núi. Thời tiết vùng này "đỏng đảnh" không kém gì những cô gái mới lớn. Có những ngày khô hanh, gió khô thổi từ sườn tây dãy Hoàng Liên Sơn, những ngọn gió mà người ta thường gọi là gió Ô Quy Hồ, khô nóng không thua gì gió Lào.
Với những trận gió này, đã từng có những du khách leo núi mà trên người chỉ mặc độc nhất... chiếc quần lót! Thời tiết này rất nguy hiểm cho du khách vì dễ xảy ra nạn cháy rừng. Mà rừng thì bạt ngàn là rừng trúc lùn, khi đã cháy thì khó mà dập tắt.
Những lớp mùn rất dày do lá cây lâu ngày rơi rụng tích tụ, không phân huỷ được do thời tiết, cũng sẽ tạo nên những đám cháy ngầm như những trận cháy trong rừng tràm của vùng U Minh trước đây.
Thời tiết đẹp nhất cho chuyến đi chính là một đợt "nghỉ ngơi" giữa hai trận gió mùa Đông bắc. Gió mùa Đông bắc, sau khi thổi xuống Hà Nội, lại ngược lên, men theo sườn đông của dãy Hoàng Liên Sơn mà lên Fansipan, mang theo những luồng không khí lạnh và những trận mưa. Không chỉ là sương mà có cả những trận mưa rào, mưa đá.
Nhiệt độ có lúc xuống dưới 0 độ là nước đóng băng. Thời tiết rất lạnh và những trận mưa rào sẽ làm ngập nước những con suối, mà đường đi phần lớn men theo các con suối.
Thường du khách nên dự trù thời gian cho chuyến đăng sơn của mình dôi ra vài ngày để dự phòng cho sự thất thường của thời tiết, có thể hoãn lại chuyến đi chờ lúc thời tiết tốt. Đã có những chuyến đi phải bị bỏ dở vì những cơn gió mùa Đông bắc bất ngờ ập về.
Khoảng thời gian lý tưởng để thưởng lãm Fansipan chính là tháng 2. Khi đó, mưa giảm, ít lạnh, hoa đỗ quyên nở rộ. Trời trong xanh, có nắng, mây la đà xuống thấp, cảm giác như được "đằng vân" bay bổng. Một ngày nắng "trên đỉnh phù vân" là điều biết bao nhiêu người từng ao ước khi chinh phục Fansipan.
Khát vọng chinh phục
Núi Phú Sĩ, biểu tượng của nước Nhật, hàng năm thu hút trung bình khoảng 25 triệu du khách, mang về cho nước Nhật khoảng 1,5 tỉ đô la Mỹ. Những lúc cao điểm, có đến 400.000 người rồng rắn kéo nhau lên đỉnh núi. Phú Sĩ là một biểu tượng tinh thần, một trường học dạy cho thanh thiếu niên Nhật khát vọng chinh phục. So với Fansipan, ngọn núi này dễ chinh phục hơn do dốc rất thoải, chẳng cần phải dùng giày đinh hay dây để leo.
Đa số những người từng đặt chân lên đến Fansipan đều vỡ oà cảm xúc. Có người thì hét thật to, có người nhảy cẫng lên vì sung sướng, có người oà khóc, có người ôm hôn thắm thiết khối tháp cột mốc đỉnh như thể ôm hôn một cột mốc mới của cuộc đời mình. Thế nhưng theo con số thống kê của trạm kiểm lâm vườn quốc gia Hoàng Liên, mỗi tháng trong mùa leo núi, chỉ có khoảng 600 - 1.000 du khách đến với ngọn núi này. Theo thống kê của Đức Minh, một trong những công ty chuyên đưa khách lên đỉnh, tỷ lệ khách Tây leo núi chiếm đến khoảng 70% và trong số 30% khách nội địa còn lại, số khách đến từ miền Nam chiếm đến 80%.
Hầu như chẳng có ai tự mình tìm đường lên tới đỉnh mà đều phải nhờ đến sự hỗ trợ của các công ty du lịch cho việc ăn, ngủ, khuân vác đồ đạc.
Tuy nhiên, vì là "tua" xương xẩu, nên thường các công ty cũng ngại đưa khách lên đỉnh. Đa số các "tua" đưa lên đỉnh Fansipan thường phải kèm theo các chuyến đi thăm các bản làng người dân tộc thiểu số miền Tây Bắc, như dạng bán bia kèm mồi thời bao cấp.
Ông Đoàn Đức Minh, giám đốc công ty Đức Minh, thổ lộ: "Khách đi về an toàn mình mới yên tâm. Ban đêm, thấy mưa gió sấm chớp, khách mất ngủ trong rừng đã đành, mình ở khách sạn cũng mất ngủ vì lo. Chỉ cần một khách bị ngã gãy chân là phải huy động một bác sĩ và cả chục nhân viên khuân vác để nhanh chóng chuyển khách xuống thị trấn để chữa trị..."
Gian khổ, khó khăn, nhưng đó mới chính là yếu tố làm nên sự hấp dẫn của một chuyến đi. Và Fansipan vẫn sừng sững như một lời thách đố đối với những người mang nhiều khát vọng chinh phục.
Du lịch, GO! - Theo Vietmark Co, internet
Hiển thị các bài đăng có nhãn Núi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Núi. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012
Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012
Khu di tích Am Tiên
Khu di tích lịch sử - văn hóa Am Tiên - nằm trên đỉnh một ngọn núi cao ở phía Nam của dãy núi Nưa, thuộc xã Tân Ninh, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa.
Đây là một khu di tích lịch sử thắng cảnh nổi tiếng gắn liền với cuộc khởi nghĩa Bà Triệu chống quân Ngô vào năm 248 trước công nguyên. Xung quanh vùng núi Nưa vẫn còn lưu truyền nhiều địa điểm, địa danh gắn liền với căn cứ kháng chiến của Bà như: Gò đống thóc (nơi để kho lúa của nghĩa quân), Đồng kỵ (nơi nuôi ngựa chiến của nghĩa quân)… Đỉnh núi Nưa – nơi có động Am Tiên là một khu đất rộng và khá bằng phẳng.
Tuy ở độ cao 585m nhưng ở đây vẫn có mạch nước ngầm chảy ra trong vắt và không bao giờ cạn, đã tạo thành một cái giếng tự nhiên rất đặc biệt mà dân gian đặt tên là giếng Tiên, tương truyền là giếng dành riêng để Bà Triệu lấy nước rửa mặt mỗi khi xung trận, phía dưới vài trăm mét có một hố nước rộng gọi là Ao Hóp, tương truyền là nơi cung cấp nước sinh hoạt cho nghĩa quân bà Triệu.
< Con đường lên đền Am Tiên dù nhầy nhụa bùn vẫn tấp nập du khách tới cầu tài lộc, cầu bình an.
Trên đỉnh Núi Nưa, ngoài động Am Tiên, Giếng Tiên còn có bàn cờ Tiên, vườn thuốc Tiên và vườn đào Tiên mà sử sách và truyền thuyết đã nhắc đến như một trung tâm của sự tu tiên đắc đạo. Ở nơi nên thơ và quyến rũ này còn có ngôi chùa cổ gọi là chùa Am Tiên, đền chúa Thượng Ngàn (Bà Triệu hoá thân theo cách nghĩ của dân gian) và miếu Tu Nưa thờ vị đạo sĩ thời Trần – Hồ.
Ngoài ra ở đây còn có cả một khu vực thờ lộ thiên để thờ cúng thần núi Tản Viên Sơn Thánh. Theo dấu tích của nền móng cũ, trong gần 20 năm qua, nhân dân địa phương đã tự nguyện đóng góp tiền của, công sức để dựng lại chùa Am Tiên, đền Bà Chúa, đền Tu Nưa để thờ phụng.
Ở khu vực Am Tiên, nhân dân còn thu gom được nhiều hiện vật có giá trị minh chứng về sự tồn tại lậu đời của các loại hình kiến trúc,tín ngưỡng tôn giáo Phật - Đạo - Mẫu trên đỉnh núi cao nhất ngàn Nưa này.
< Giếng Tiên.
Và cũng chính vì vậy mà khu vực Am Tiên trên đỉnh núi Nưa không chỉ là nơi luyện trí mài gươm của nghĩa quân Bà Triệu mà còn là vùng huyệt đạo linh thiêng thu hút hàng vạn lượt người từ các nơi về tham quan hành hương, thưởng ngoạn, dâng hương chiêm bái nhất là vào dịp lễ hội tháng Giêng hằng năm.
Ngày 27/3/2009, di tích lịch sử văn hóa và danh lam thắng cảnh núi Nưa - địa điểm khởi nghĩa Bà Triệu (gồm Núi Nưa - Đền Nưa - Am Tiên) đã được nhà nước xếp hạng di tích - thắng cảnh cấp quốc gia. Đây là niềm tự hào đối với nhân dân huyện Triệu Sơn nói riêng và nhân dân xứ Thanh nói chung.
< Du khách thập phương tìm đến chùa Am Tiên cầu may mắn, an lành.
Ngày 22/8/2011, UBND tỉnh Thanh Hóa đã có Quyết định 2723/QĐ-UBND phê duyệt quy hoạch bảo tồn và phát huy giá trị di tích lịch sử - danh lam thắng cảnh - địa điểm khởi nghĩa Bà Triệu gắn với phát triển du lịch.
Ngày 26/9/2011, UBND tỉnh ra quyết định về việc ban hành quy định quản lý theo đồ án Quy hoạch nói trên. Theo đó, Thanh Hóa sẽ tiến hành bảo tồn, tu bổ các di tích gốc như đền Nưa, cảnh quan núi Nưa và giếng Tiên; phục hồi các công trình đã có nhưng bị phá hủy như đền Bà Triệu, chùa Phủ, chùa Ngoài, đền Tu Nưa, động Đào, ao Hóp, Am Tiên, khe Đá Bàn...
< Du khách ai cũng muốn xin nước ở giếng Tiên để mang về.
Để một di tích xứng tầm quốc gia, trở về đúng với giá trị của nó thì việc bảo tồn, tôn tạo, xây dựng là điều hết sức cần thiết. Rất cần sự quan tâm, đầu tư của các cấp, các ngành chức năng, các doanh nghiệp hảo tâm trong và ngoài tỉnh.
Du lịch, GO! - Theo Hoàng Năng Hùng (Baodulich), internet
Đây là một khu di tích lịch sử thắng cảnh nổi tiếng gắn liền với cuộc khởi nghĩa Bà Triệu chống quân Ngô vào năm 248 trước công nguyên. Xung quanh vùng núi Nưa vẫn còn lưu truyền nhiều địa điểm, địa danh gắn liền với căn cứ kháng chiến của Bà như: Gò đống thóc (nơi để kho lúa của nghĩa quân), Đồng kỵ (nơi nuôi ngựa chiến của nghĩa quân)… Đỉnh núi Nưa – nơi có động Am Tiên là một khu đất rộng và khá bằng phẳng.
Tuy ở độ cao 585m nhưng ở đây vẫn có mạch nước ngầm chảy ra trong vắt và không bao giờ cạn, đã tạo thành một cái giếng tự nhiên rất đặc biệt mà dân gian đặt tên là giếng Tiên, tương truyền là giếng dành riêng để Bà Triệu lấy nước rửa mặt mỗi khi xung trận, phía dưới vài trăm mét có một hố nước rộng gọi là Ao Hóp, tương truyền là nơi cung cấp nước sinh hoạt cho nghĩa quân bà Triệu.
< Con đường lên đền Am Tiên dù nhầy nhụa bùn vẫn tấp nập du khách tới cầu tài lộc, cầu bình an.
Trên đỉnh Núi Nưa, ngoài động Am Tiên, Giếng Tiên còn có bàn cờ Tiên, vườn thuốc Tiên và vườn đào Tiên mà sử sách và truyền thuyết đã nhắc đến như một trung tâm của sự tu tiên đắc đạo. Ở nơi nên thơ và quyến rũ này còn có ngôi chùa cổ gọi là chùa Am Tiên, đền chúa Thượng Ngàn (Bà Triệu hoá thân theo cách nghĩ của dân gian) và miếu Tu Nưa thờ vị đạo sĩ thời Trần – Hồ.
Ngoài ra ở đây còn có cả một khu vực thờ lộ thiên để thờ cúng thần núi Tản Viên Sơn Thánh. Theo dấu tích của nền móng cũ, trong gần 20 năm qua, nhân dân địa phương đã tự nguyện đóng góp tiền của, công sức để dựng lại chùa Am Tiên, đền Bà Chúa, đền Tu Nưa để thờ phụng.
Ở khu vực Am Tiên, nhân dân còn thu gom được nhiều hiện vật có giá trị minh chứng về sự tồn tại lậu đời của các loại hình kiến trúc,tín ngưỡng tôn giáo Phật - Đạo - Mẫu trên đỉnh núi cao nhất ngàn Nưa này.
< Giếng Tiên.
Và cũng chính vì vậy mà khu vực Am Tiên trên đỉnh núi Nưa không chỉ là nơi luyện trí mài gươm của nghĩa quân Bà Triệu mà còn là vùng huyệt đạo linh thiêng thu hút hàng vạn lượt người từ các nơi về tham quan hành hương, thưởng ngoạn, dâng hương chiêm bái nhất là vào dịp lễ hội tháng Giêng hằng năm.
Ngày 27/3/2009, di tích lịch sử văn hóa và danh lam thắng cảnh núi Nưa - địa điểm khởi nghĩa Bà Triệu (gồm Núi Nưa - Đền Nưa - Am Tiên) đã được nhà nước xếp hạng di tích - thắng cảnh cấp quốc gia. Đây là niềm tự hào đối với nhân dân huyện Triệu Sơn nói riêng và nhân dân xứ Thanh nói chung.
< Du khách thập phương tìm đến chùa Am Tiên cầu may mắn, an lành.
Ngày 22/8/2011, UBND tỉnh Thanh Hóa đã có Quyết định 2723/QĐ-UBND phê duyệt quy hoạch bảo tồn và phát huy giá trị di tích lịch sử - danh lam thắng cảnh - địa điểm khởi nghĩa Bà Triệu gắn với phát triển du lịch.
< Du khách ai cũng muốn xin nước ở giếng Tiên để mang về.
Để một di tích xứng tầm quốc gia, trở về đúng với giá trị của nó thì việc bảo tồn, tôn tạo, xây dựng là điều hết sức cần thiết. Rất cần sự quan tâm, đầu tư của các cấp, các ngành chức năng, các doanh nghiệp hảo tâm trong và ngoài tỉnh.
Du lịch, GO! - Theo Hoàng Năng Hùng (Baodulich), internet
Bốn cực và một đỉnh
Dân du lịch bụi vẫn hay nói với nhau về ước mơ chinh phục "4 cực - 1 đỉnh" của dải đất hình chữ S như một trong những câu chuyện thú vị nhất về những hành trình lang bạt.
Cực đông Mũi Đôi
Sau các cuộc tranh cãi online và offline của dân mạng và dân du lịch bụi, nhiều người đã công nhận: cực đông trên đất liền của Việt Nam nằm tại Mũi Đôi thuộc bán đảo Hòn Gốm, xã Vạn Thạnh, huyện Vạn Ninh (Khánh Hòa), thay vì ngọn hải đăng ở mũi Đại Lãnh như một số tài liệu đã đề cập.
Lịch trình kinh điển cho chuyến đi chinh phục cực đông thường được bắt đầu từ Đầm Môn, nơi bạn có thể thuê thuyền của người dân chài với chi phí 1-2 triệu đồng. Một số quyết tâm leo bộ qua trảng cát nóng bỏng với sự giúp đỡ của người dẫn đường, sau đó thuê thuyền thúng bám theo các ghềnh đá để tiếp cận Mũi Đôi từ phía biển.
Vào những ngày biển động, tiếp cận và chinh phục Mũi Đôi trở thành một thử thách vô cùng khó khăn. Món đồ chơi không thể thiếu cho hành trình này là GPS (Global Position System) cùng các bản đồ với tỉ lệ và độ chính xác cao nhất mà bạn có thể có được. Nếu không, bạn sẽ khó có thể xác định đâu là Mũi Đôi trong vô số những ghềnh đá đang nhấp nhô dưới làn nước biển xanh ngắt đến lặng người kia.
Đến với cực đông Mũi Đôi không chỉ là sự thỏa mãn về việc chinh phục được một tọa độ đặc biệt của Tổ quốc, bạn còn không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kiêu sa và lộng lẫy của vịnh Vân Phong.
Cực tây Apachải
Cực tây của Việt Nam nằm tại ngã ba biên giới Việt Nam - Lào - Trung Quốc trên địa phận bản Apachải, xã Sín Thầu, huyện Mường Nhé (Điện Biên).
Năm 2005, khi đoàn quân đầu tiên của diễn đàn Ttvnol viễn chinh tới đây, họ đã phải đi bộ ròng rã mấy ngày trời, vượt qua gần trăm kilômét băng rừng lội suối, bất chấp núi sạt, đường lở… để đặt chân lên điểm đặc biệt nhất của biên cương cực tây.
Sau ba năm, không biết bao nhiêu đoàn người đã đến và đi, đường vào Apachải đã trở nên to đẹp hơn, ô tô có thể vượt qua những ghềnh đá lởm chởm ở suối Sín Thầu để vào đến tận bản Tá Miếu - bản cuối cùng về phía tây cách cột mốc ngã ba biên giới trên núi Khoang La San chừng 6 cây số.
Để leo được lên cột mốc, phải có giấy phép của bộ đội biên phòng tỉnh Điện Biên. 12 cây số đường bộ cả đi lẫn về theo lối tuần tra sát đường biên giới với nước láng giềng Trung Quốc sẽ lấy của bạn trọn một ngày.
Xuất phát lúc 7 giờ sáng từ bản Tá Miếu với ba lô đồ ăn, gồm cơm gạo đỏ và thịt sấy gác bếp, nước uống… hành trình chinh phục sẽ đưa bước chân bạn vượt qua những đồi cỏ gianh ken dày, những cánh rừng hạt dẻ dưới gốc mọc đầy dương xỉ và cây bụi…
Để rồi lặng người khi nhìn cờ Tổ quốc tung bay trên cột mốc, thấy trong tim nghèn nghẹn khi nhìn về bản Tá Miếu với vài chục nóc nhà quần tụ trong khói lam chiều, bé nhỏ giữa trập trùng núi và núi, nơi ấy có những cư dân người Hà Nhì đang sống và gìn giữ cho Tổ quốc từng tấc đất biên cương.
Cực nam Đất Mũi
Từ thị trấn cuối cùng trên đường quốc lộ huyết mạch 1A - thị trấn Năm Căn (Cà Mau), bạn có thể dễ dàng thuê ca nô để tiến về Đất Mũi, bắt đầu chuyến chinh phục cực nam của Tổ quốc. Chuyến ca nô xuôi sông Năm Căn vào buổi sáng thực sự đem lại những cảm xúc ấn tượng và choáng ngợp.
Đoạn sông gần cửa biển ngầu đục phù sa và dập dềnh những con sóng lớn, chiếc ca nô chạy ở tốc độ cao lao như tên, bất chấp những cú xóc nảy người khiến bạn phải nhiều phen thắt tim.
Hết đoạn sông lớn Năm Căn, bạn sẽ bắt vào những tuyến kênh ngang dọc chằng chịt. Rồi ca nô cập bến Rạch Tàu, đưa bạn lên bờ thăm "Mũi thuyền Cà Mau" đang hướng về phương nam ra biển.
Này là xóm Mũi phía đông nam, xóm Dẫy phía tây nam, tọa độ GPS001 nổi bật giữa một rừng cây xanh rợp và những hàng cọc tre chắn sóng bao quanh bờ đất, kiên cường như những người lính đang canh giữ biển trời Tổ quốc thân yêu.
Tới cực nam ở xóm Mũi, xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển, hình ảnh của miền đất đầy nắng gió ấy sẽ luôn mang đến những kỷ niệm thật dịu dàng.
Cực bắc Lũng Cú
Ghi dấu kỷ niệm trong hành trang du lịch của rất nhiều dân phượt là hình ảnh cột cờ Lũng Cú hiên ngang và kiêu hãnh trên đỉnh Long Sơn, xã Lũng Cú, huyện Đồng Văn (Hà Giang), dưới chân là bản Lô Lô Chải thơ mộng và bình yên.
Cực bắc Lũng Cú có thể dễ dàng chinh phục bằng cả ô tô và xe gắn máy. Đường quốc lộ 4C nối Hà Giang với cao nguyên đá Đồng Văn là một trong những tuyến đường hút hồn khách du lịch nhất ở miền núi phía Bắc vừa bởi vẻ đẹp hùng vĩ và tráng lệ của thế núi-chất đá, vừa bởi cuộc sống giản dị và mộc mạc của người dân tộc Mông, Lô Lô trên rẻo cao. Những tên bản tên làng trên đường đi như Cán Tỷ, Phố Cáo, Sủng Là, Sà Phìn… đã trở thành những địa danh đầy cảm xúc.
Tuy nhiên, cột cờ Lũng Cú không phải là điểm cực xa nhất về phía Bắc của Tổ quốc. Điểm mốc Cực Bắc thật sự của Việt Nam là Cột mốc số 422, nằm ngay giữa bản Séo Lủng (xã Lũng Cú, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang), trên đường kinh tuyến 105o 18’ 06,807’’ kinh độ Đông, 23o 22’ 14,929” vĩ độ Bắc, cách 3km về hướng Bắc so với vị trí cột cờ Lũng Cú theo đường chim bay. Séo Lủng là một bản người dân tộc Mông, cũng chính là nơi dòng sông Nho Quế bắt đầu chảy vào lãnh thổ Việt Nam.
Những triền núi vàng lẫn tím phớt của hoa cải, hoa tam giác mạch, những triền núi mà lúa ngô, rau cỏ đã kiên cường trỗi lên từ những chút đất hiếm hoi lẫn trong đá. Những em bé người Mông má đỏ hồng nứt nẻ vì nắng gió, váy áo cũ kỹ hồn nhiên nô đùa bên những bờ rào đá, sau những cánh cổng gỗ và ngưỡng cửa cao của những căn nhà trình tường…
Cực bắc Lũng Cú có lẽ là một trong những điểm cực được chinh phục nhiều nhất và được dân du lịch bụi quay đi trở lại nhiều nhất. Họ vẫn đến và đi, rồi trở lại với tình cảm thiêng liêng hơn, sâu sắc hơn, cụ thể hơn với Tổ quốc.
Đỉnh Fansipan - Nóc nhà Đông Dương
Trước đây, và kể cả bây giờ, nhiều người vẫn không dám tin về một hành trình chinh phục nóc nhà Đông Dương ở độ cao 3.143 mét lại được nhiều bạn trẻ quan tâm đến thế.
Giấc mơ Fansipan bây giờ không còn là điều quá khó, bạn có thể dễ dàng mua một tour leo Fansipan từ thị trấn Sa Pa. Những người dẫn đường địa phương sẽ giúp bạn có được trải nghiệm khó quên về sự chinh phục, những ấn tượng tuyệt vời về vẻ đẹp của giang sơn gấm vóc.
Băng qua cánh rừng già nguyên sinh, leo ngược con suối đầy đá rêu trơn trượt, con đường mòn với thảm lá mục dày như một tấm nệm dưới chân, vượt rừng tùng la hán đẹp như tranh thủy mặc và rừng trúc lùn…
Để rồi thấy tim mình như vỡ òa vui sướng, tự hào lúc đứng trên nóc nhà Đông Dương, giữa tiếng hát Quốc ca trong hơi thở vội, dưới lá Quốc kỳ thỏa sức tung bay… Chẳng phải bạn đã chinh phục đỉnh cao nhất của dải đất hình chữ S đó sao!
Ngẫm
Trong bốn cực và một đỉnh của lãnh thổ Việt Nam hình chữ S, cực tây Apachải được xem là điểm khó chinh phục nhất.
Cột mốc Apachải được khẳng định vào năm 2005, là điểm cực đặc biệt vì nằm giữa ngã ba biên giới Việt - Lào - Trung, nên được giới trẻ ưa khám phá chọn là điểm để chinh phục trong hai năm gần đây và là niềm tự hào của tất cả những ai từng đến.
Nhiều người từng cho rằng ngọn hải đăng ở mũi Đại Lãnh, tọa độ 12o53'48" độ vĩ bắc và 109o27'06" độ kinh đông, thuộc địa phận xã Hòa Tâm, huyện Đông Hòa (Phú Yên) là cực đông trên đất liền của Việt Nam. Người Pháp xây dựng ngọn hải đăng này từ năm 1890. Năm 1997, ngọn hải đăng này được khôi phục lại và tiếp tục làm nhiệm vụ của một cây đèn biển quốc tế, rọi ánh đèn xa tới 27 hải lý.
Du lịch, GO! - Theo Thuỷ Trần (Tienphong) + thông tin và hình ảnh từ internet
Tìm thêm thông tin về các cực: bạn hãy gõ từ mong muốn (ví dụ "cực đông") trong khung Search của Du lịch, GO! để xem rất nhiều bài liên quan.
Cực đông Mũi Đôi
Sau các cuộc tranh cãi online và offline của dân mạng và dân du lịch bụi, nhiều người đã công nhận: cực đông trên đất liền của Việt Nam nằm tại Mũi Đôi thuộc bán đảo Hòn Gốm, xã Vạn Thạnh, huyện Vạn Ninh (Khánh Hòa), thay vì ngọn hải đăng ở mũi Đại Lãnh như một số tài liệu đã đề cập.
Lịch trình kinh điển cho chuyến đi chinh phục cực đông thường được bắt đầu từ Đầm Môn, nơi bạn có thể thuê thuyền của người dân chài với chi phí 1-2 triệu đồng. Một số quyết tâm leo bộ qua trảng cát nóng bỏng với sự giúp đỡ của người dẫn đường, sau đó thuê thuyền thúng bám theo các ghềnh đá để tiếp cận Mũi Đôi từ phía biển.
Vào những ngày biển động, tiếp cận và chinh phục Mũi Đôi trở thành một thử thách vô cùng khó khăn. Món đồ chơi không thể thiếu cho hành trình này là GPS (Global Position System) cùng các bản đồ với tỉ lệ và độ chính xác cao nhất mà bạn có thể có được. Nếu không, bạn sẽ khó có thể xác định đâu là Mũi Đôi trong vô số những ghềnh đá đang nhấp nhô dưới làn nước biển xanh ngắt đến lặng người kia.
Đến với cực đông Mũi Đôi không chỉ là sự thỏa mãn về việc chinh phục được một tọa độ đặc biệt của Tổ quốc, bạn còn không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kiêu sa và lộng lẫy của vịnh Vân Phong.
Cực tây Apachải
Cực tây của Việt Nam nằm tại ngã ba biên giới Việt Nam - Lào - Trung Quốc trên địa phận bản Apachải, xã Sín Thầu, huyện Mường Nhé (Điện Biên).
Năm 2005, khi đoàn quân đầu tiên của diễn đàn Ttvnol viễn chinh tới đây, họ đã phải đi bộ ròng rã mấy ngày trời, vượt qua gần trăm kilômét băng rừng lội suối, bất chấp núi sạt, đường lở… để đặt chân lên điểm đặc biệt nhất của biên cương cực tây.
Sau ba năm, không biết bao nhiêu đoàn người đã đến và đi, đường vào Apachải đã trở nên to đẹp hơn, ô tô có thể vượt qua những ghềnh đá lởm chởm ở suối Sín Thầu để vào đến tận bản Tá Miếu - bản cuối cùng về phía tây cách cột mốc ngã ba biên giới trên núi Khoang La San chừng 6 cây số.
Để leo được lên cột mốc, phải có giấy phép của bộ đội biên phòng tỉnh Điện Biên. 12 cây số đường bộ cả đi lẫn về theo lối tuần tra sát đường biên giới với nước láng giềng Trung Quốc sẽ lấy của bạn trọn một ngày.
Xuất phát lúc 7 giờ sáng từ bản Tá Miếu với ba lô đồ ăn, gồm cơm gạo đỏ và thịt sấy gác bếp, nước uống… hành trình chinh phục sẽ đưa bước chân bạn vượt qua những đồi cỏ gianh ken dày, những cánh rừng hạt dẻ dưới gốc mọc đầy dương xỉ và cây bụi…
Để rồi lặng người khi nhìn cờ Tổ quốc tung bay trên cột mốc, thấy trong tim nghèn nghẹn khi nhìn về bản Tá Miếu với vài chục nóc nhà quần tụ trong khói lam chiều, bé nhỏ giữa trập trùng núi và núi, nơi ấy có những cư dân người Hà Nhì đang sống và gìn giữ cho Tổ quốc từng tấc đất biên cương.
Cực nam Đất Mũi
Từ thị trấn cuối cùng trên đường quốc lộ huyết mạch 1A - thị trấn Năm Căn (Cà Mau), bạn có thể dễ dàng thuê ca nô để tiến về Đất Mũi, bắt đầu chuyến chinh phục cực nam của Tổ quốc. Chuyến ca nô xuôi sông Năm Căn vào buổi sáng thực sự đem lại những cảm xúc ấn tượng và choáng ngợp.
Đoạn sông gần cửa biển ngầu đục phù sa và dập dềnh những con sóng lớn, chiếc ca nô chạy ở tốc độ cao lao như tên, bất chấp những cú xóc nảy người khiến bạn phải nhiều phen thắt tim.
Hết đoạn sông lớn Năm Căn, bạn sẽ bắt vào những tuyến kênh ngang dọc chằng chịt. Rồi ca nô cập bến Rạch Tàu, đưa bạn lên bờ thăm "Mũi thuyền Cà Mau" đang hướng về phương nam ra biển.
Này là xóm Mũi phía đông nam, xóm Dẫy phía tây nam, tọa độ GPS001 nổi bật giữa một rừng cây xanh rợp và những hàng cọc tre chắn sóng bao quanh bờ đất, kiên cường như những người lính đang canh giữ biển trời Tổ quốc thân yêu.
Tới cực nam ở xóm Mũi, xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiển, hình ảnh của miền đất đầy nắng gió ấy sẽ luôn mang đến những kỷ niệm thật dịu dàng.
Cực bắc Lũng Cú
Ghi dấu kỷ niệm trong hành trang du lịch của rất nhiều dân phượt là hình ảnh cột cờ Lũng Cú hiên ngang và kiêu hãnh trên đỉnh Long Sơn, xã Lũng Cú, huyện Đồng Văn (Hà Giang), dưới chân là bản Lô Lô Chải thơ mộng và bình yên.
Cực bắc Lũng Cú có thể dễ dàng chinh phục bằng cả ô tô và xe gắn máy. Đường quốc lộ 4C nối Hà Giang với cao nguyên đá Đồng Văn là một trong những tuyến đường hút hồn khách du lịch nhất ở miền núi phía Bắc vừa bởi vẻ đẹp hùng vĩ và tráng lệ của thế núi-chất đá, vừa bởi cuộc sống giản dị và mộc mạc của người dân tộc Mông, Lô Lô trên rẻo cao. Những tên bản tên làng trên đường đi như Cán Tỷ, Phố Cáo, Sủng Là, Sà Phìn… đã trở thành những địa danh đầy cảm xúc.
Tuy nhiên, cột cờ Lũng Cú không phải là điểm cực xa nhất về phía Bắc của Tổ quốc. Điểm mốc Cực Bắc thật sự của Việt Nam là Cột mốc số 422, nằm ngay giữa bản Séo Lủng (xã Lũng Cú, huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang), trên đường kinh tuyến 105o 18’ 06,807’’ kinh độ Đông, 23o 22’ 14,929” vĩ độ Bắc, cách 3km về hướng Bắc so với vị trí cột cờ Lũng Cú theo đường chim bay. Séo Lủng là một bản người dân tộc Mông, cũng chính là nơi dòng sông Nho Quế bắt đầu chảy vào lãnh thổ Việt Nam.
Những triền núi vàng lẫn tím phớt của hoa cải, hoa tam giác mạch, những triền núi mà lúa ngô, rau cỏ đã kiên cường trỗi lên từ những chút đất hiếm hoi lẫn trong đá. Những em bé người Mông má đỏ hồng nứt nẻ vì nắng gió, váy áo cũ kỹ hồn nhiên nô đùa bên những bờ rào đá, sau những cánh cổng gỗ và ngưỡng cửa cao của những căn nhà trình tường…
Cực bắc Lũng Cú có lẽ là một trong những điểm cực được chinh phục nhiều nhất và được dân du lịch bụi quay đi trở lại nhiều nhất. Họ vẫn đến và đi, rồi trở lại với tình cảm thiêng liêng hơn, sâu sắc hơn, cụ thể hơn với Tổ quốc.
Đỉnh Fansipan - Nóc nhà Đông Dương
Trước đây, và kể cả bây giờ, nhiều người vẫn không dám tin về một hành trình chinh phục nóc nhà Đông Dương ở độ cao 3.143 mét lại được nhiều bạn trẻ quan tâm đến thế.
Giấc mơ Fansipan bây giờ không còn là điều quá khó, bạn có thể dễ dàng mua một tour leo Fansipan từ thị trấn Sa Pa. Những người dẫn đường địa phương sẽ giúp bạn có được trải nghiệm khó quên về sự chinh phục, những ấn tượng tuyệt vời về vẻ đẹp của giang sơn gấm vóc.
Băng qua cánh rừng già nguyên sinh, leo ngược con suối đầy đá rêu trơn trượt, con đường mòn với thảm lá mục dày như một tấm nệm dưới chân, vượt rừng tùng la hán đẹp như tranh thủy mặc và rừng trúc lùn…
Để rồi thấy tim mình như vỡ òa vui sướng, tự hào lúc đứng trên nóc nhà Đông Dương, giữa tiếng hát Quốc ca trong hơi thở vội, dưới lá Quốc kỳ thỏa sức tung bay… Chẳng phải bạn đã chinh phục đỉnh cao nhất của dải đất hình chữ S đó sao!
Ngẫm
Trong bốn cực và một đỉnh của lãnh thổ Việt Nam hình chữ S, cực tây Apachải được xem là điểm khó chinh phục nhất.
Cột mốc Apachải được khẳng định vào năm 2005, là điểm cực đặc biệt vì nằm giữa ngã ba biên giới Việt - Lào - Trung, nên được giới trẻ ưa khám phá chọn là điểm để chinh phục trong hai năm gần đây và là niềm tự hào của tất cả những ai từng đến.
Nhiều người từng cho rằng ngọn hải đăng ở mũi Đại Lãnh, tọa độ 12o53'48" độ vĩ bắc và 109o27'06" độ kinh đông, thuộc địa phận xã Hòa Tâm, huyện Đông Hòa (Phú Yên) là cực đông trên đất liền của Việt Nam. Người Pháp xây dựng ngọn hải đăng này từ năm 1890. Năm 1997, ngọn hải đăng này được khôi phục lại và tiếp tục làm nhiệm vụ của một cây đèn biển quốc tế, rọi ánh đèn xa tới 27 hải lý.
Du lịch, GO! - Theo Thuỷ Trần (Tienphong) + thông tin và hình ảnh từ internet
Tìm thêm thông tin về các cực: bạn hãy gõ từ mong muốn (ví dụ "cực đông") trong khung Search của Du lịch, GO! để xem rất nhiều bài liên quan.
Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012
Núi Đôi Quản Bạ
Dẫu biết huyền thoại muôn đời vẫn là huyền thoại, nhưng khi ngắm núi Đôi thì bất cứ ai, dù chưa được nghe câu chuyện về bầu sữa của nàng tiên cũng đều liên tưởng đến bộ ngực căng tròn và gợi cảm của người con gái đang độ xuân thì.
Núi đôi Quản Bạ (còn gọi là núi Cô Tiên) nằm bên quốc lộ 4C, cách thị xã Hà Giang chừng 40km, thuộc địa phận huyện Quản Bạ, tỉnh Hà Giang. Đó là hai quả núi trông như hai trái đào tiên.
Với hình dáng kỳ lạ, lại được gắn những câu chuyện mang đầy màu sắc huyền thoại, núi Đôi Quản Bạ, mà dân địa phương thường gọi là núi Cô Tiên, đã trở thành một trong những điểm nhấn quan trọng trong hành trình lên cao nguyên đá Đồng Văn của du khách, là đề tài hấp dẫn đối với những tay săn ảnh chuyên nghiệp.
Nằm phơi mình giữa một thung lũng nhỏ bé bên phố núi Tam Sơn, huyện Quản Bạ, tỉnh Hà Giang, bao quanh là những thửa ruộng cao thấp, được tô điểm thêm những nếp nhà đất nâu đậm sắc màu miền cao nguyên đá, núi Đôi luôn hút hồn lữ khách.
Du khách qua đây đều có dịp chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật của tạo hoá ban tặng cho vùng đất này. Giữa những núi đá trùng điệp và ruộng bậc thang nổi lên hai trái núi có hình dáng, thế đứng ngồ ngộ khiến du khách không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kỳ vĩ của tạo hoá. Hai trái núi gắn với truyền thuyết “Núi Cô Tiên” rất thi vị.
Thời gian đẹp nhất để chiêm ngưỡng cảnh sắc kỳ thú của núi Đôi là vào mùa xuân và mùa hạ, lúc mà những thảm cỏ, cây bụi trên "bầu vú" Cô Tiên xanh tươi mơn mởn, hay lúc mùa lúa chín vàng óng, rực rỡ trên các thửa ruộng bậc thang trên cánh đồng Tam Sơn.
Bao đời nay, núi Đôi vẫn đẹp và hấp dẫn thế, vẫn được các dân tộc nơi đây tôn thờ, bảo vệ, và câu chuyện huyền thoại về núi Cô Tiên đã ăn sâu vào tiềm thức của họ.
Chuyện kể rằng, ở miền Quản Bạ sương núi giăng giăng này có một chàng trai người H’Mông tuấn tú mà tiếng đàn môi của chàng réo rắt như tiếng suối, ríu rít, lảnh lót như tiếng chim rừng, lúc sâu lắng, trầm bổng, lúc da diết như tiếng gió giữa đêm khuya cứ bay xa, bay xa mãi, vang lên cả trời xanh, làm mê đắm, xiêu lòng bao thiếu nữ miền sơn cước.
Có một nàng tiên trên thượng giới tên Hoa Đào, xinh đẹp tuyệt trần tình cờ nghe được tiếng đàn, đã theo gió trốn xuống trần gian tìm người thổi lên những giai điệu tuyệt trần ấy, rồi phải lòng chàng nên tìm cách ở lại mà không về trời. Cuộc hôn nhân giữa người và tiên đã thành. Họ nên vợ nên chồng và sinh được một bé trai.
Khi Ngọc Hoàng biết chuyện Hoa Đào bỏ trốn xuống trần gian lấy người phàm, đã vô cùng giận dữ, sai người đi bắt nàng về. Thương chồng một mình nuôi con vất vả, thương con thơ thiếu sữa mẹ, nàng đã bỏ lại đôi nhũ của mình dưới hạ giới cho con bú.
Đôi nhũ nuôi con nàng ngày càng khôn lớn, sau này đã biến thành hai quả núi dáng hình bầu vú mẹ, tròn trịa, đều đặn. Hai quả núi đó được gọi là núi Đôi hay núi Cô Tiên.
Tương truyền, nhờ dòng sữa của nàng mà vùng đất này có khí hậu mát mẻ, đào, mận, lê, hồng... (những sản vật của huyện Quản Bạ) có hương vị thơm ngon lạ thường, rau cỏ thì luôn xanh tươi, lúa ngô luôn nặng hạt. Nước mắt khóc thương chồng con của nàng đã biến thành dòng sông Miện xanh ngắt bao bọc lấy miền núi đá tai mèo.

Vẻ đẹp quyến rũ và khó cưỡng của núi Đôi cùng các giá trị địa chất và thiên nhiên kỳ thú là điều kiện để năm 2010, núi Đôi được Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch công nhận là Danh thắng cấp quốc gia. Cùng với Công viên Địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn, núi Đôi trở thành một biểu tượng, một điểm đến hấp dẫn và quan trọng của miền sơn cước độc đáo này.
Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Doanh nhân Sài Gòn và nhiều nguồn khác
Núi đôi Quản Bạ (còn gọi là núi Cô Tiên) nằm bên quốc lộ 4C, cách thị xã Hà Giang chừng 40km, thuộc địa phận huyện Quản Bạ, tỉnh Hà Giang. Đó là hai quả núi trông như hai trái đào tiên.
Với hình dáng kỳ lạ, lại được gắn những câu chuyện mang đầy màu sắc huyền thoại, núi Đôi Quản Bạ, mà dân địa phương thường gọi là núi Cô Tiên, đã trở thành một trong những điểm nhấn quan trọng trong hành trình lên cao nguyên đá Đồng Văn của du khách, là đề tài hấp dẫn đối với những tay săn ảnh chuyên nghiệp.
Nằm phơi mình giữa một thung lũng nhỏ bé bên phố núi Tam Sơn, huyện Quản Bạ, tỉnh Hà Giang, bao quanh là những thửa ruộng cao thấp, được tô điểm thêm những nếp nhà đất nâu đậm sắc màu miền cao nguyên đá, núi Đôi luôn hút hồn lữ khách.
Du khách qua đây đều có dịp chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật của tạo hoá ban tặng cho vùng đất này. Giữa những núi đá trùng điệp và ruộng bậc thang nổi lên hai trái núi có hình dáng, thế đứng ngồ ngộ khiến du khách không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp kỳ vĩ của tạo hoá. Hai trái núi gắn với truyền thuyết “Núi Cô Tiên” rất thi vị.Thời gian đẹp nhất để chiêm ngưỡng cảnh sắc kỳ thú của núi Đôi là vào mùa xuân và mùa hạ, lúc mà những thảm cỏ, cây bụi trên "bầu vú" Cô Tiên xanh tươi mơn mởn, hay lúc mùa lúa chín vàng óng, rực rỡ trên các thửa ruộng bậc thang trên cánh đồng Tam Sơn.
Bao đời nay, núi Đôi vẫn đẹp và hấp dẫn thế, vẫn được các dân tộc nơi đây tôn thờ, bảo vệ, và câu chuyện huyền thoại về núi Cô Tiên đã ăn sâu vào tiềm thức của họ.
Chuyện kể rằng, ở miền Quản Bạ sương núi giăng giăng này có một chàng trai người H’Mông tuấn tú mà tiếng đàn môi của chàng réo rắt như tiếng suối, ríu rít, lảnh lót như tiếng chim rừng, lúc sâu lắng, trầm bổng, lúc da diết như tiếng gió giữa đêm khuya cứ bay xa, bay xa mãi, vang lên cả trời xanh, làm mê đắm, xiêu lòng bao thiếu nữ miền sơn cước.
Có một nàng tiên trên thượng giới tên Hoa Đào, xinh đẹp tuyệt trần tình cờ nghe được tiếng đàn, đã theo gió trốn xuống trần gian tìm người thổi lên những giai điệu tuyệt trần ấy, rồi phải lòng chàng nên tìm cách ở lại mà không về trời. Cuộc hôn nhân giữa người và tiên đã thành. Họ nên vợ nên chồng và sinh được một bé trai.
Khi Ngọc Hoàng biết chuyện Hoa Đào bỏ trốn xuống trần gian lấy người phàm, đã vô cùng giận dữ, sai người đi bắt nàng về. Thương chồng một mình nuôi con vất vả, thương con thơ thiếu sữa mẹ, nàng đã bỏ lại đôi nhũ của mình dưới hạ giới cho con bú.
Đôi nhũ nuôi con nàng ngày càng khôn lớn, sau này đã biến thành hai quả núi dáng hình bầu vú mẹ, tròn trịa, đều đặn. Hai quả núi đó được gọi là núi Đôi hay núi Cô Tiên.
Tương truyền, nhờ dòng sữa của nàng mà vùng đất này có khí hậu mát mẻ, đào, mận, lê, hồng... (những sản vật của huyện Quản Bạ) có hương vị thơm ngon lạ thường, rau cỏ thì luôn xanh tươi, lúa ngô luôn nặng hạt. Nước mắt khóc thương chồng con của nàng đã biến thành dòng sông Miện xanh ngắt bao bọc lấy miền núi đá tai mèo.

Vẻ đẹp quyến rũ và khó cưỡng của núi Đôi cùng các giá trị địa chất và thiên nhiên kỳ thú là điều kiện để năm 2010, núi Đôi được Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch công nhận là Danh thắng cấp quốc gia. Cùng với Công viên Địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn, núi Đôi trở thành một biểu tượng, một điểm đến hấp dẫn và quan trọng của miền sơn cước độc đáo này.
Du lịch, GO! - Tổng hợp từ Doanh nhân Sài Gòn và nhiều nguồn khác
Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012
Sẽ xây cáp treo lên Phanxipăng?
UBND tỉnh Lào Cai vừa phê duyệt đề án quy hoạch chung xây dựng đô thị du lịch Sa Pa đến năm 2030. Đề án này có một điểm “nhạy cảm” là sẽ thiết kế và xây dựng một cáp treo dài 6,2km từ ngoại vi thị trấn Sa Pa lên đỉnh Phanxipăng - nóc nhà Đông Dương.
Từng có những tranh cãi gay gắt về việc xây cáp treo lên các di tích, thắng cảnh như Yên Tử, chùa Hương, Tây Thiên... hay các điểm du lịch như Nha Trang, Bà Nà. GS Trần Quốc Vượng từng tuyên bố: muốn xây cáp treo thì phải bước qua xác tôi. Nhưng cuối cùng, tất cả cáp treo đều đã được xây và đưa vào phục vụ du khách. Sau Yên Tử là cáp treo Bà Nà, chùa Hương, Nha Trang và mới đây là cáp treo Tây Thiên (Vĩnh Phúc)...
Dự kiến, cáp treo lên Phanxipăng sẽ dài khoảng 6,2km có điểm đầu tại tổ 11 (thuộc thị trấn Sa Pa), vượt qua thung lũng Mường Hoa kết nối với các điểm du lịch mới và lên đỉnh Phanxipăng ở cao độ 2.900-3.000m. Điểm cao nhất của Phanxipăng hiện nay được xác định cao 3.143m.
Có nhiều luồng dư luận khác nhau quanh đề án này, Tuổi Trẻ đã gặp gỡ và lấy ý kiến của các bên quan tâm để rộng đường dư luận.
* Ông Trần Hữu Sơn (giám đốc Sở Văn hóa - thể thao và du lịch Lào Cai):
Tôi không đồng ý.
Tỉnh đã phê duyệt đề án nhưng tôi với tư cách là một nhà nghiên cứu thì không đồng ý. Chủ trương có nhiều tác hại như thế khó thực hiện được.
Cả nước mới có một Phanxipăng, đấy là niềm tự hào khi chinh phục được nóc nhà Việt Nam. Đó là mơ ước cả đời của rất nhiều người, lên đỉnh núi để kỷ niệm ngày cưới. Thậm chí có cả người khuyết tật cũng leo lên Phanxipăng. Đấy là cảm giác được chinh phục. Cả nước chỉ có một đỉnh núi như thế thôi. Phanxipăng là nóc nhà của Việt Nam, nóc nhà cũng chỉ chứa được chừng ấy người thôi, phải để người ta leo lên chứ.
Bây giờ làm cáp treo, ùn ùn kéo lên càng nhiều càng tốt để thu tiền cho doanh nghiệp. Người ta giẫm đạp lên đấy thì còn gì là đỉnh Phanxipăng. Chỗ ấy đa dạng sinh học như thế, đến 10 loại cây đặc hữu của Sa Pa, trên thế giới không có, nếu làm cột cáp treo mà cây bị giẫm lên thì thôi rồi...
Cả một nền văn hóa của người dân tộc thiểu số, người ta đi từ từ, người ta leo núi, người ta chinh phục... ứng xử với núi suốt nghìn năm nay như thế. Giờ tự dưng “ông” cứ ào ào lên như thế. Về văn hóa không được, về môi trường không được. Về lợi nhuận trước mắt có thể có rất nhiều tiền, nhưng về lâu dài là phá hoại cả thế hệ sau.
Đa dạng sinh học sẽ bị phá vỡ. Hàng loạt người lên thì chẳng còn gì nữa. Phải nhớ rằng tài nguyên đất của Sa Pa cực kỳ quý giá, nhiều cây thuốc quý, loại đặc hữu chỉ có thể trồng trên đất Sa Pa. Nếu cứ khai thác bừa bãi như dưới xuôi thì chết. Quỹ đất là tài nguyên không thể tái sinh được.
Người Sa Pa phải nghiên cứu lại và đi theo cách của người Sa Pa để làm du lịch. Du lịch bền vững là gì, là thế hệ này không làm hại đến thế hệ sau. Muốn thế phải đảm bảo hai yếu tố: giữ gìn bản sắc văn hóa và đảm bảo môi trường. Bất cứ mô hình nào ở Sa Pa mà áp dụng như ở dưới xuôi, như ở nước khác nguyên xi thì chắc chắn thất bại. Chỉ có những gì được Lào Cai hóa, Sa Pa hóa mới có thể thành công.
Một ngày nào đó, khi bạn đến Sa Pa không nhìn thấy người dân tộc mặc đồ dân tộc nữa, mà chỉ mặc quần áo người Kinh thì khi đó Sa Pa đã chết.
* KTS Nguyễn Luận (nguyên phó chủ tịch Hội Kiến trúc sư VN):
Không nên làm cáp treo tới đỉnh.
Tôi đã đọc bản đề án quy hoạch Sa Pa và quan điểm của tôi là nên nhìn sự việc một cách bình tĩnh, trên tổng thể chứ không nên quá giật mình vì khái niệm “cáp treo”.
Trong bản quy hoạch tổng thể mới của Sa Pa này, tôi thấy các nhà quy hoạch đã rút được kinh nghiệm từ những dự án quy hoạch khác, cố gắng tránh những tác động đến khu dân cư tập trung nhất của thị trấn Sa Pa và mở ra những khu vực khác ở phía tây.
Về hạng mục cáp treo, trong dự án chỉ có mấy dòng ngắn ngủi, trong bản đồ quy hoạch chỉ vẽ một đường thẳng cắt ngang thung lũng Mường Hoa nên có thể còn nhiều điều cần phải bàn bạc, góp ý. Tuy nhiên về chủ trương, tôi đồng ý với việc làm cáp treo lên Phanxipăng. Làm cáp treo lên các khu du lịch nổi tiếng trên núi cao là xu hướng phổ biến trên thế giới, và chúng ta có quyền áp dụng những phương tiện khoa học kỹ thuật tiên tiến để phục vụ phát triển du lịch, đồng thời phát triển kinh tế - xã hội.
Vấn đề nhiều người lo lắng là cáp treo có phá vỡ môi trường, cảnh quan, có tác động đến hệ sinh thái của đỉnh núi và vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn hay không thì tôi cho rằng đó là vấn đề của quá trình thi công và của các nhà quản lý du lịch. Thi công được giám sát nghiêm ngặt đúng thiết kế, quản lý tốt lượng khách lên xuống, với những yêu cầu ngặt nghèo về bảo vệ môi trường... thì sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.
Về mặt tâm linh, tôi cũng nghe ý kiến cho rằng không nên đặt công trình xây dựng nào trên nóc nhà Đông Dương cả. Nhưng thực tế trên các triền núi này không có một công trình kiến trúc tôn giáo nào như Yên Tử hay chùa Hương, nên việc để cáp treo chạy trên cao không gây cảm giác bất kính hay phản cảm.
Tuy nhiên, nếu bản quy hoạch chi tiết chưa được duyệt, tôi xin góp ý là cáp treo không nên làm lên đến đỉnh Phanxipăng. Đỉnh núi hẹp, không nên và không thể đặt một công trình có kết cấu đồ sộ. Tương tự như Yên Tử hay khu trượt tuyết trên núi Alps, trên Phanxipăng chỉ nên làm cáp treo đến một độ cao nhất định, khoảng hơn 2.000m, để giúp những người yếu sức khỏe vẫn có thể lên đến được một độ cao nhất định để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của dãy núi Hoàng Liên Sơn.
Còn lại, từ nhà ga này lên đến đỉnh núi vẫn phải là quãng đường thử thách, đồng thời cũng là phần thưởng xứng đáng cho những ai có khát khao, ý chí và nghị lực. Cáp treo sẽ mở ra nhiều lựa chọn hơn cho du khách.
* Ông Phùng Văn Khải (nhà thiết kế tour, nguyên giám đốc Hapro Tour):
Quan trọng là sử dụng cáp treo như thế nào.
Tôi chuyên làm tour cho khách châu Âu vào Việt Nam và tôi đã leo Phanxipăng không ít lần, hầu như năm nào tôi cũng leo. Tôi thấy đường mòn lên Phanxipăng giờ đầy rác thải đô thị (chai nước, túi nhựa, vỏ đồ hộp). Với người làm tour, ăn thua là ở ý thức chứ không chỉ ở phương tiện. Tôi tán thành nếu có công ty nào đó hay địa phương đứng ra xây dựng cáp treo lên Phanxipăng. Tôi cho rằng trên cáp treo người ta sẽ khó xả rác hay bẻ cây, đốt lá... như khi leo bằng đường bộ.
Tuy nhiên, với tư cách một người làm tour và một người leo núi (bán chuyên nghiệp), tôi có một lời khuyên và cũng là lời đề nghị với các nhà quy hoạch là không nên thiết kế cáp treo lên đến đỉnh Phanxipăng. Nên làm kiểu base camp - các trại nghỉ trên đường leo Everest. Chỉ cho cáp lên đến một độ cao nhất định, xây dựng các đài, trạm quan sát ở đó với đầy đủ dịch vụ du lịch gọn, vệ sinh, tuyệt đối tuân thủ các quy định chặt chẽ về môi trường...
Chặng đường còn lại phải dành cho các nhà leo núi thật sự có tình yêu thiên nhiên, có khát vọng chiến thắng bản thân và chinh phục những đỉnh cao. Đỉnh cao bao giờ cũng chỉ dành cho số ít người có nghị lực và phẩm chất đặc biệt hơn.
* KTS Hoàng Thúc Hào (giảng viên khoa kiến trúc Đại học Xây dựng Hà Nội, người đã đoạt hàng loạt giải thưởng kiến trúc quốc tế và hiện đang xây dựng nhà cộng đồng cho bà con xã Tả Phìn, Sa Pa):
Cần thận trọng, quan tâm đến đặc thù văn hóa.
Quan điểm của tôi là không nên đưa cáp treo lên thẳng đỉnh Phanxipăng. Bản thân việc khó chinh phục và tiếp cận đỉnh cũng là một điểm hấp dẫn của đỉnh núi này. Không nên làm mất tính văn hóa, tính hấp dẫn, thách thức của nó. Đó là chưa kể đến ở bất cứ vùng đất du lịch nào cũng lưu giữ những giá trị lịch sử và văn hóa lâu đời. Tiếp cận và giải quyết vấn đề này thế nào cũng là một điều phải cực kỳ lưu tâm chứ không nên chủ quan.
Tôi thật sự không thích lắm với ý tưởng làm cáp treo ở khu vực này, dù ở mọi quy hoạch hiện nay đều phải chấp nhận tính đương đại của nó. Nếu lên đến đỉnh thì kết cấu các trụ, bám sẽ ảnh hưởng đến núi rừng, thảm thực vật, tác động đến đời sống sinh vật trong khu vực này.
Với quy hoạch này, tôi nghĩ phải hết sức thận trọng và quan tâm đến đặc thù văn hóa của vùng đất. Các góc lệch, tuyến cáp treo đi qua đều phải tính toán rất kỹ. Thậm chí phải tính toán đến chất liệu, màu sắc của cả hệ thống để có thể hài hòa vào cảnh quan.
Du lịch, GO! - Theo Thu Hà, Hà Hương (TTO)
Từng có những tranh cãi gay gắt về việc xây cáp treo lên các di tích, thắng cảnh như Yên Tử, chùa Hương, Tây Thiên... hay các điểm du lịch như Nha Trang, Bà Nà. GS Trần Quốc Vượng từng tuyên bố: muốn xây cáp treo thì phải bước qua xác tôi. Nhưng cuối cùng, tất cả cáp treo đều đã được xây và đưa vào phục vụ du khách. Sau Yên Tử là cáp treo Bà Nà, chùa Hương, Nha Trang và mới đây là cáp treo Tây Thiên (Vĩnh Phúc)...
Dự kiến, cáp treo lên Phanxipăng sẽ dài khoảng 6,2km có điểm đầu tại tổ 11 (thuộc thị trấn Sa Pa), vượt qua thung lũng Mường Hoa kết nối với các điểm du lịch mới và lên đỉnh Phanxipăng ở cao độ 2.900-3.000m. Điểm cao nhất của Phanxipăng hiện nay được xác định cao 3.143m.
Có nhiều luồng dư luận khác nhau quanh đề án này, Tuổi Trẻ đã gặp gỡ và lấy ý kiến của các bên quan tâm để rộng đường dư luận.
* Ông Trần Hữu Sơn (giám đốc Sở Văn hóa - thể thao và du lịch Lào Cai):
Tôi không đồng ý.
Tỉnh đã phê duyệt đề án nhưng tôi với tư cách là một nhà nghiên cứu thì không đồng ý. Chủ trương có nhiều tác hại như thế khó thực hiện được.
Cả nước mới có một Phanxipăng, đấy là niềm tự hào khi chinh phục được nóc nhà Việt Nam. Đó là mơ ước cả đời của rất nhiều người, lên đỉnh núi để kỷ niệm ngày cưới. Thậm chí có cả người khuyết tật cũng leo lên Phanxipăng. Đấy là cảm giác được chinh phục. Cả nước chỉ có một đỉnh núi như thế thôi. Phanxipăng là nóc nhà của Việt Nam, nóc nhà cũng chỉ chứa được chừng ấy người thôi, phải để người ta leo lên chứ.
Bây giờ làm cáp treo, ùn ùn kéo lên càng nhiều càng tốt để thu tiền cho doanh nghiệp. Người ta giẫm đạp lên đấy thì còn gì là đỉnh Phanxipăng. Chỗ ấy đa dạng sinh học như thế, đến 10 loại cây đặc hữu của Sa Pa, trên thế giới không có, nếu làm cột cáp treo mà cây bị giẫm lên thì thôi rồi...
Cả một nền văn hóa của người dân tộc thiểu số, người ta đi từ từ, người ta leo núi, người ta chinh phục... ứng xử với núi suốt nghìn năm nay như thế. Giờ tự dưng “ông” cứ ào ào lên như thế. Về văn hóa không được, về môi trường không được. Về lợi nhuận trước mắt có thể có rất nhiều tiền, nhưng về lâu dài là phá hoại cả thế hệ sau.
Đa dạng sinh học sẽ bị phá vỡ. Hàng loạt người lên thì chẳng còn gì nữa. Phải nhớ rằng tài nguyên đất của Sa Pa cực kỳ quý giá, nhiều cây thuốc quý, loại đặc hữu chỉ có thể trồng trên đất Sa Pa. Nếu cứ khai thác bừa bãi như dưới xuôi thì chết. Quỹ đất là tài nguyên không thể tái sinh được.
Người Sa Pa phải nghiên cứu lại và đi theo cách của người Sa Pa để làm du lịch. Du lịch bền vững là gì, là thế hệ này không làm hại đến thế hệ sau. Muốn thế phải đảm bảo hai yếu tố: giữ gìn bản sắc văn hóa và đảm bảo môi trường. Bất cứ mô hình nào ở Sa Pa mà áp dụng như ở dưới xuôi, như ở nước khác nguyên xi thì chắc chắn thất bại. Chỉ có những gì được Lào Cai hóa, Sa Pa hóa mới có thể thành công.
Một ngày nào đó, khi bạn đến Sa Pa không nhìn thấy người dân tộc mặc đồ dân tộc nữa, mà chỉ mặc quần áo người Kinh thì khi đó Sa Pa đã chết.
* KTS Nguyễn Luận (nguyên phó chủ tịch Hội Kiến trúc sư VN):
Không nên làm cáp treo tới đỉnh.
Tôi đã đọc bản đề án quy hoạch Sa Pa và quan điểm của tôi là nên nhìn sự việc một cách bình tĩnh, trên tổng thể chứ không nên quá giật mình vì khái niệm “cáp treo”.
Trong bản quy hoạch tổng thể mới của Sa Pa này, tôi thấy các nhà quy hoạch đã rút được kinh nghiệm từ những dự án quy hoạch khác, cố gắng tránh những tác động đến khu dân cư tập trung nhất của thị trấn Sa Pa và mở ra những khu vực khác ở phía tây.
Về hạng mục cáp treo, trong dự án chỉ có mấy dòng ngắn ngủi, trong bản đồ quy hoạch chỉ vẽ một đường thẳng cắt ngang thung lũng Mường Hoa nên có thể còn nhiều điều cần phải bàn bạc, góp ý. Tuy nhiên về chủ trương, tôi đồng ý với việc làm cáp treo lên Phanxipăng. Làm cáp treo lên các khu du lịch nổi tiếng trên núi cao là xu hướng phổ biến trên thế giới, và chúng ta có quyền áp dụng những phương tiện khoa học kỹ thuật tiên tiến để phục vụ phát triển du lịch, đồng thời phát triển kinh tế - xã hội.
Vấn đề nhiều người lo lắng là cáp treo có phá vỡ môi trường, cảnh quan, có tác động đến hệ sinh thái của đỉnh núi và vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn hay không thì tôi cho rằng đó là vấn đề của quá trình thi công và của các nhà quản lý du lịch. Thi công được giám sát nghiêm ngặt đúng thiết kế, quản lý tốt lượng khách lên xuống, với những yêu cầu ngặt nghèo về bảo vệ môi trường... thì sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.
Về mặt tâm linh, tôi cũng nghe ý kiến cho rằng không nên đặt công trình xây dựng nào trên nóc nhà Đông Dương cả. Nhưng thực tế trên các triền núi này không có một công trình kiến trúc tôn giáo nào như Yên Tử hay chùa Hương, nên việc để cáp treo chạy trên cao không gây cảm giác bất kính hay phản cảm.
Tuy nhiên, nếu bản quy hoạch chi tiết chưa được duyệt, tôi xin góp ý là cáp treo không nên làm lên đến đỉnh Phanxipăng. Đỉnh núi hẹp, không nên và không thể đặt một công trình có kết cấu đồ sộ. Tương tự như Yên Tử hay khu trượt tuyết trên núi Alps, trên Phanxipăng chỉ nên làm cáp treo đến một độ cao nhất định, khoảng hơn 2.000m, để giúp những người yếu sức khỏe vẫn có thể lên đến được một độ cao nhất định để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của dãy núi Hoàng Liên Sơn.
Còn lại, từ nhà ga này lên đến đỉnh núi vẫn phải là quãng đường thử thách, đồng thời cũng là phần thưởng xứng đáng cho những ai có khát khao, ý chí và nghị lực. Cáp treo sẽ mở ra nhiều lựa chọn hơn cho du khách.
* Ông Phùng Văn Khải (nhà thiết kế tour, nguyên giám đốc Hapro Tour):
Quan trọng là sử dụng cáp treo như thế nào.
Tôi chuyên làm tour cho khách châu Âu vào Việt Nam và tôi đã leo Phanxipăng không ít lần, hầu như năm nào tôi cũng leo. Tôi thấy đường mòn lên Phanxipăng giờ đầy rác thải đô thị (chai nước, túi nhựa, vỏ đồ hộp). Với người làm tour, ăn thua là ở ý thức chứ không chỉ ở phương tiện. Tôi tán thành nếu có công ty nào đó hay địa phương đứng ra xây dựng cáp treo lên Phanxipăng. Tôi cho rằng trên cáp treo người ta sẽ khó xả rác hay bẻ cây, đốt lá... như khi leo bằng đường bộ.
Tuy nhiên, với tư cách một người làm tour và một người leo núi (bán chuyên nghiệp), tôi có một lời khuyên và cũng là lời đề nghị với các nhà quy hoạch là không nên thiết kế cáp treo lên đến đỉnh Phanxipăng. Nên làm kiểu base camp - các trại nghỉ trên đường leo Everest. Chỉ cho cáp lên đến một độ cao nhất định, xây dựng các đài, trạm quan sát ở đó với đầy đủ dịch vụ du lịch gọn, vệ sinh, tuyệt đối tuân thủ các quy định chặt chẽ về môi trường...
Chặng đường còn lại phải dành cho các nhà leo núi thật sự có tình yêu thiên nhiên, có khát vọng chiến thắng bản thân và chinh phục những đỉnh cao. Đỉnh cao bao giờ cũng chỉ dành cho số ít người có nghị lực và phẩm chất đặc biệt hơn.
* KTS Hoàng Thúc Hào (giảng viên khoa kiến trúc Đại học Xây dựng Hà Nội, người đã đoạt hàng loạt giải thưởng kiến trúc quốc tế và hiện đang xây dựng nhà cộng đồng cho bà con xã Tả Phìn, Sa Pa):
Cần thận trọng, quan tâm đến đặc thù văn hóa.
Quan điểm của tôi là không nên đưa cáp treo lên thẳng đỉnh Phanxipăng. Bản thân việc khó chinh phục và tiếp cận đỉnh cũng là một điểm hấp dẫn của đỉnh núi này. Không nên làm mất tính văn hóa, tính hấp dẫn, thách thức của nó. Đó là chưa kể đến ở bất cứ vùng đất du lịch nào cũng lưu giữ những giá trị lịch sử và văn hóa lâu đời. Tiếp cận và giải quyết vấn đề này thế nào cũng là một điều phải cực kỳ lưu tâm chứ không nên chủ quan.
Tôi thật sự không thích lắm với ý tưởng làm cáp treo ở khu vực này, dù ở mọi quy hoạch hiện nay đều phải chấp nhận tính đương đại của nó. Nếu lên đến đỉnh thì kết cấu các trụ, bám sẽ ảnh hưởng đến núi rừng, thảm thực vật, tác động đến đời sống sinh vật trong khu vực này.
Với quy hoạch này, tôi nghĩ phải hết sức thận trọng và quan tâm đến đặc thù văn hóa của vùng đất. Các góc lệch, tuyến cáp treo đi qua đều phải tính toán rất kỹ. Thậm chí phải tính toán đến chất liệu, màu sắc của cả hệ thống để có thể hài hòa vào cảnh quan.
Du lịch, GO! - Theo Thu Hà, Hà Hương (TTO)
Đến Mẫu Sơn nghe chuyện huyền bí
Du khách thường tìm đến Mẫu Sơn để tìm cảm giác lần đầu tiên thấy băng tuyết trên quê hương, nhưng ở đây không chỉ có tuyết...
Với một chút máu phiêu lưu, du khách sẽ tìm thấy nhiều điều kỳ thú ở đây nhưng phải chịu cảnh đi xuyên rừng, có khi đổ đèo dốc thăm thẳm, rồi lại băng lên những cửa ải hùng vĩ. Nếu đi vào mùa khô phải men theo khe suối, còn mùa mưa phải lần trên các gò đồi cao tránh suối lớn, trơn trượt...
Điểm đến cần khám phá này là khu linh địa cổ Mẫu Sơn thuộc địa phận xã Mẫu Sơn, huyện Lộc Bình, tỉnh Lạng Sơn. Để khám phá linh địa cổ Mẫu Sơn, từ Hà Nội chúng ta có thể đi ôtô khách hoặc xe máy. Nhưng để chủ động và thích hợp với phong cách khám phá thì chúng ta nên đi bằng xe máy bởi hơn 180km không phải là quá xa.
Nên đi vào buổi chiều để tối chúng ta ngủ tại TP Lạng Sơn lấy sức chuẩn bị cuộc hành trình khám phá với hơn 8g. Nên đi với số lượng 4-5 người trở lên và càng mang đồ gọn nhẹ càng tốt.
Lỡ hẹn với... băng tuyết
Lần nào cũng vậy, mỗi khi trời dưới xuôi rét đậm tôi lại nghĩ ngay tới băng tuyết Mẫu Sơn. Nhìn các tấm ảnh cành cây, nhành hoa bị băng tuyết bao phủ trong vắt như pha lê mà người bạn ở Lạng Sơn gửi về khiến tôi không khỏi ước ao được một lần chứng kiến, được tự tay chụp những khoảnh khắc hiếm đó.
< Những hiện vật vương vãi khắp nơi trong khu linh địa.
Có lẽ do chúng tôi chưa bén duyên với sự xuất hiện của băng tuyết Mẫu Sơn. Đợt rét gần đây nhất cậu bạn gọi điện báo xuất hiện băng tuyết, tôi vội vã nhảy lên con Dream “chiến” lên đường. Thế nhưng khi mới tới trung tâm huyện Chi Lăng thì bất ngờ trời xứ Lạng hửng nắng… Một trải nghiệm bất ngờ!
“Đã lên tới đây rồi thì nên đi Mẫu Sơn, chỗ này độc lắm - Linh địa cổ nhé” - cậu bạn vỗ vai tôi.
Từ trung tâm thành phố Lạng Sơn, chúng tôi vượt hơn 20km đến huyện Lộc Bình theo con đường đi cửa khẩu Chi Ma. Tiếp tục đi theo con đường này đến cột mốc kilômet số 7 thì rẽ trái vào một đường đất nhỏ. “Đến đây gửi xe, bắt đầu đi bộ nhé” - cậu bạn chỉ vào Trường tiểu học xã Mẫu Sơn (thuộc thôn Lặp Pịa). Suốt dọc con đường nhỏ chạy men theo sườn núi ước gần 1km chúng tôi nhiều lần giật mình thú vị vì những chú sóc tinh nghịch băng qua đường, chúng quá nhanh nên chẳng chộp được tấm ảnh nào ra hồn.
< Ngôi mộ tổ của dân tộc Dao được khắc chữ Nôm Dao.
Rồi một bãi đá lớn được xếp rất lạ mắt hiện ra trước mắt. Người bạn đồng hành giải thích đó là ngôi mộ tổ của dân tộc Dao, Mẫu Sơn. Ngôi mộ được đánh dấu bằng bảy phiến đá phẳng, cao gần 1m, mặt trước phiến đá có khắc các dòng chữ loằng ngoằng. Anh bạn tôi giải thích đó là chữ Nôm Dao và đây là ngôi mộ tổ của dòng họ Triệu, dân tộc Dao.
Tiếp tục cuộc hành trình qua các loại địa hình từ đường đất rồi đến đường mòn, băng rừng và men theo con đường nhỏ dọc sườn núi, chúng tôi đã đến được khu linh địa cổ Mẫu Sơn.
< Những gì còn sót lại của quần thể linh địa Mẫu Sơn một thời hoành tráng...
Một bãi đất đá trống trải ra trước mắt chúng tôi. Không quá kỳ bí như những gì tôi tưởng tượng về khu linh địa cổ qua câu chuyện người bạn kể trên đường. Đứng ở một vị trí cao đủ bao quát thì có thể hình dung được quần thể linh địa một thời hoành tráng với những nền móng bằng đá, chân cột đá, tường đá, tường gạch, bậc thềm và cả cánh cửa đá…
Những câu chuyện hư cấu
Qua người bạn, tôi được biết thời gian qua có nhiều nhà nghiên cứu lịch sử đã đặt chân tới mảnh đất này. Những nền móng được xác định đó là ngôi đền cổ có từ thế kỷ 10, hai ngôi mộ cổ cũng vậy. Các phiến đá tại khu linh địa cổ này do bàn tay con người đục đẽo, gọt giũa bằng phẳng, các góc của mộ đá vuông thành sắc cạnh, mộ đá có mái che…
< Cối xoay cửa còn sót lại.
Bao phủ xung quanh linh địa này là những câu chuyện hư hư thực thực được truyền miệng khiến hành trình khám phá thêm phần bí hiểm và thú vị. Bất kỳ ai lên đây cũng đều sẽ được nghe câu chuyện kể về phiến đá khóc ra máu. Chuyện kể rằng trong một chuyến đi săn, ông chủ gia đình người Dao vác về một phiến đá kỳ lạ từ khu linh địa cổ, với suy nghĩ đơn giản là dùng vào công việc cá nhân của gia đình.
Thật kỳ lạ là mờ sáng hôm sau, vừa tỉnh giấc ông chủ nhà thấy phiến đá đang rỉ ra những giọt máu. Ông vội vã cùng gia đình thành khẩn cõng phiến đá thiêng lên trả lại chỗ cũ và cầu xin tha thứ. Câu chuyện cứ thế lan truyền mãi trong ký ức của người Dao và các dân tộc khác trong vùng, trở thành câu chuyện kể cho các lữ khách lạc bước lên đây.
< Di tích nền móng đền thờ chính.
Bóng hoàng hôn dần khuất sau bước chân với bao câu chuyện kỳ bí khác. Nào là câu chuyện hoa đào vùng Mẫu Sơn có màu đỏ sẫm vì mảnh đất này được nhuộm bởi dòng máu vô tận từ một câu chuyện tình đầy nỗi oan khiên. Rồi cả lý do tại sao Mẫu Sơn lại nức tiếng với tên một loại rượu mang tên địa danh này…
“Cuối tháng 3 này lại lên nhé, mùa hoa đỗ quyên nở đẹp lắm. Khắp núi rừng sẽ rực bởi sắc đỏ loài hoa này” - cậu bạn hẹn tôi trước khi chia tay.
Khám phá linh địa cổ Mẫu Sơn, Lạng Sơn
Du lịch, GO! - Theo Lam Thanh (TTCN)
Với một chút máu phiêu lưu, du khách sẽ tìm thấy nhiều điều kỳ thú ở đây nhưng phải chịu cảnh đi xuyên rừng, có khi đổ đèo dốc thăm thẳm, rồi lại băng lên những cửa ải hùng vĩ. Nếu đi vào mùa khô phải men theo khe suối, còn mùa mưa phải lần trên các gò đồi cao tránh suối lớn, trơn trượt...
Điểm đến cần khám phá này là khu linh địa cổ Mẫu Sơn thuộc địa phận xã Mẫu Sơn, huyện Lộc Bình, tỉnh Lạng Sơn. Để khám phá linh địa cổ Mẫu Sơn, từ Hà Nội chúng ta có thể đi ôtô khách hoặc xe máy. Nhưng để chủ động và thích hợp với phong cách khám phá thì chúng ta nên đi bằng xe máy bởi hơn 180km không phải là quá xa.
Nên đi vào buổi chiều để tối chúng ta ngủ tại TP Lạng Sơn lấy sức chuẩn bị cuộc hành trình khám phá với hơn 8g. Nên đi với số lượng 4-5 người trở lên và càng mang đồ gọn nhẹ càng tốt.
Lỡ hẹn với... băng tuyết
Lần nào cũng vậy, mỗi khi trời dưới xuôi rét đậm tôi lại nghĩ ngay tới băng tuyết Mẫu Sơn. Nhìn các tấm ảnh cành cây, nhành hoa bị băng tuyết bao phủ trong vắt như pha lê mà người bạn ở Lạng Sơn gửi về khiến tôi không khỏi ước ao được một lần chứng kiến, được tự tay chụp những khoảnh khắc hiếm đó.
< Những hiện vật vương vãi khắp nơi trong khu linh địa.
Có lẽ do chúng tôi chưa bén duyên với sự xuất hiện của băng tuyết Mẫu Sơn. Đợt rét gần đây nhất cậu bạn gọi điện báo xuất hiện băng tuyết, tôi vội vã nhảy lên con Dream “chiến” lên đường. Thế nhưng khi mới tới trung tâm huyện Chi Lăng thì bất ngờ trời xứ Lạng hửng nắng… Một trải nghiệm bất ngờ!
“Đã lên tới đây rồi thì nên đi Mẫu Sơn, chỗ này độc lắm - Linh địa cổ nhé” - cậu bạn vỗ vai tôi.
Từ trung tâm thành phố Lạng Sơn, chúng tôi vượt hơn 20km đến huyện Lộc Bình theo con đường đi cửa khẩu Chi Ma. Tiếp tục đi theo con đường này đến cột mốc kilômet số 7 thì rẽ trái vào một đường đất nhỏ. “Đến đây gửi xe, bắt đầu đi bộ nhé” - cậu bạn chỉ vào Trường tiểu học xã Mẫu Sơn (thuộc thôn Lặp Pịa). Suốt dọc con đường nhỏ chạy men theo sườn núi ước gần 1km chúng tôi nhiều lần giật mình thú vị vì những chú sóc tinh nghịch băng qua đường, chúng quá nhanh nên chẳng chộp được tấm ảnh nào ra hồn.
< Ngôi mộ tổ của dân tộc Dao được khắc chữ Nôm Dao.
Rồi một bãi đá lớn được xếp rất lạ mắt hiện ra trước mắt. Người bạn đồng hành giải thích đó là ngôi mộ tổ của dân tộc Dao, Mẫu Sơn. Ngôi mộ được đánh dấu bằng bảy phiến đá phẳng, cao gần 1m, mặt trước phiến đá có khắc các dòng chữ loằng ngoằng. Anh bạn tôi giải thích đó là chữ Nôm Dao và đây là ngôi mộ tổ của dòng họ Triệu, dân tộc Dao.
Tiếp tục cuộc hành trình qua các loại địa hình từ đường đất rồi đến đường mòn, băng rừng và men theo con đường nhỏ dọc sườn núi, chúng tôi đã đến được khu linh địa cổ Mẫu Sơn.
< Những gì còn sót lại của quần thể linh địa Mẫu Sơn một thời hoành tráng...
Một bãi đất đá trống trải ra trước mắt chúng tôi. Không quá kỳ bí như những gì tôi tưởng tượng về khu linh địa cổ qua câu chuyện người bạn kể trên đường. Đứng ở một vị trí cao đủ bao quát thì có thể hình dung được quần thể linh địa một thời hoành tráng với những nền móng bằng đá, chân cột đá, tường đá, tường gạch, bậc thềm và cả cánh cửa đá…
Những câu chuyện hư cấu
Qua người bạn, tôi được biết thời gian qua có nhiều nhà nghiên cứu lịch sử đã đặt chân tới mảnh đất này. Những nền móng được xác định đó là ngôi đền cổ có từ thế kỷ 10, hai ngôi mộ cổ cũng vậy. Các phiến đá tại khu linh địa cổ này do bàn tay con người đục đẽo, gọt giũa bằng phẳng, các góc của mộ đá vuông thành sắc cạnh, mộ đá có mái che…
< Cối xoay cửa còn sót lại.
Bao phủ xung quanh linh địa này là những câu chuyện hư hư thực thực được truyền miệng khiến hành trình khám phá thêm phần bí hiểm và thú vị. Bất kỳ ai lên đây cũng đều sẽ được nghe câu chuyện kể về phiến đá khóc ra máu. Chuyện kể rằng trong một chuyến đi săn, ông chủ gia đình người Dao vác về một phiến đá kỳ lạ từ khu linh địa cổ, với suy nghĩ đơn giản là dùng vào công việc cá nhân của gia đình.
Thật kỳ lạ là mờ sáng hôm sau, vừa tỉnh giấc ông chủ nhà thấy phiến đá đang rỉ ra những giọt máu. Ông vội vã cùng gia đình thành khẩn cõng phiến đá thiêng lên trả lại chỗ cũ và cầu xin tha thứ. Câu chuyện cứ thế lan truyền mãi trong ký ức của người Dao và các dân tộc khác trong vùng, trở thành câu chuyện kể cho các lữ khách lạc bước lên đây.
< Di tích nền móng đền thờ chính.
Bóng hoàng hôn dần khuất sau bước chân với bao câu chuyện kỳ bí khác. Nào là câu chuyện hoa đào vùng Mẫu Sơn có màu đỏ sẫm vì mảnh đất này được nhuộm bởi dòng máu vô tận từ một câu chuyện tình đầy nỗi oan khiên. Rồi cả lý do tại sao Mẫu Sơn lại nức tiếng với tên một loại rượu mang tên địa danh này…
“Cuối tháng 3 này lại lên nhé, mùa hoa đỗ quyên nở đẹp lắm. Khắp núi rừng sẽ rực bởi sắc đỏ loài hoa này” - cậu bạn hẹn tôi trước khi chia tay.
Khám phá linh địa cổ Mẫu Sơn, Lạng Sơn
Du lịch, GO! - Theo Lam Thanh (TTCN)
Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012
Lên nóc nhà Đà Lạt
Đó là lần thứ ba tôi lên đỉnh Lang Biang, để rồi rút ra một kinh nghiệm là muốn cảm nhận vẻ đẹp của nóc nhà Đà Lạt, nơi có độ cao 2.169 mét này, hãy đi vào mùa đông, tốt nhất là vào tháng 12.
< Đường lên đỉnh Lang Biang.
Khi đó cả đỉnh núi sẽ phủ đầy một lớp sương mù huyền hoặc. Người đi trên những chiếc xe U-oát đặc biệt leo lên những con dốc quanh co với chiều dài 6 km để chạm tới nóc nhà ấy sẽ có cảm giác như chạm vào cõi thần tiên.
Vào mùa này sẽ có những cơn mưa, lên đỉnh trong mùa mưa sẽ mang một cảm giác chìm đắm, những hàng thông mướt xanh hơn và làm cho lòng người xao động hơn. Cảm giác đó tôi chỉ nhận được trong chuyến chạm lên Lang Biang lần thứ nhất.
Quả thật, lên đỉnh Lang Biang đã tạo cho du khách một cảm giác hoàn toàn mới mẻ khi đã nhàm chán với những điểm du lịch giống nhau quá đỗi ở Đà Lạt: Nhà sàn, cưỡi ngựa, các bồn hoa thiết kế giống nhà, các hàng mỹ nghệ buôn bán giống nhau…
Tôi đi xe máy, rời khỏi trung tâm thành phố, đi hết đường Phan Đình Phùng, rồi rẽ phải theo đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, đường Dankia là tới cổng vào. Hàng chữ “Lang Biang” đặt ở trên cao là điểm nhấn cho nhiều du khách chịu khó leo lên, chụp tấm ảnh kỷ niệm, để đưa lên blog giới thiệu nơi mình đã đến. Tất nhiên là phải mua vé vào cổng, dù trong cổng chỉ là bãi giữ xe và những cửa hàng bán quần áo, giải khát.
Con đường lên đỉnh Lang Biang là đường đèo nguy hiểm, cấm các phương tiện đi lại ngoài những chiếc U-oát do những tài xế thiện nghệ của Công ty Du lịch Đà Lạt phụ trách lái. Mỗi xe có 6 chỗ ngồi, giá một xe là 240 nghìn đồng. Mua vé 40.000 đồng, đợi đủ khách là lên xe. Có 32 chiếc xe như vậy xoay vòng lên và xuống núi.
Thiên nhiên ban tặng cho Đà Lạt khí hậu ôn hòa và cảnh quan tự nhiên lộng lẫy. Vì thế, cũng là thông, nhưng rừng thông khi lên đỉnh Lang Biang lúc xe trườn lên dốc, ngoặt gấp là ngắm nhìn sự hoang dã, ngắm nhìn sự bao la. Chỉ bao nhiêu đó thôi đã cảm nhận được những rung động cho cuộc hành trình. Thỉnh thoảng lại gặp những chiếc xe máy, có lẽ của những người buôn bán trên đỉnh núi lao xuống dốc, cảnh tượng vô cùng nguy hiểm. Và tất nhiên, cũng có rất nhiều bạn trẻ vẫn thích chinh phục đỉnh Lang Biang bằng cách đi bộ. Họ vừa đi vừa nghỉ trong bóng thông phủ trên con đường dốc đứng.
Nếu du khách rất háo hức để chạm vào nóc nhà Đà Lạt, thì người lái chiếc xe U-oát lại rất hững hờ. Anh cũng có lý của anh, vì mỗi ngày dễ chừng anh lái xe lên xuống cả chục lần, anh nhớ từng mỏm đá, từng gốc cây cho nên với anh lên Lang Biang chỉ là công việc. Anh bảo : “Ba mươi phút nữa là tập trung xuống núi”. Có người bảo: “ Ba mươi phút có kịp không?”. Chỉ có đi mới có thể trả lời câu hỏi này.
Thực ra thì trên đỉnh Lang Biang này, với điều kiện vận chuyển khó khăn, nước cũng phải đem từ dưới lên, điện dùng máy phát điện nên cảnh quan khi nắng lên lộ rõ một bãi đất bằng phẳng, cỏ cây xác xơ, có vẻ buồn buồn. Ở đây có một chỗ bán quần áo lạnh, đồ mỹ nghệ nhưng không niêm giá bán, khách phải hỏi giá. Du khách vẫn thích mua ở những nơi niêm yết giá hẳn hoi, họ không thích trả giá nên hàng bán quần áo chỉ thấy toàn người ngắm nhìn bởi sợ mua mắc.
Dãy nhà ăn uống bán đủ thứ, từ cây kem tới ly cà phê, thức ăn…nhưng ít ai ăn, bởi chỉ có 30 phút để tận hưởng cảm giác leo lên nóc nhà Đà Lạt. Việc kinh doanh ở đỉnh Lang Biang còn có những chiếc ống nhòm. Khách muốn sử dụng với thời gian 3 phút 30, tiền xu 5 nghìn đồng bỏ vào.
Dịch vụ cưỡi ngựa, chụp ảnh nhà sàn, chụp ảnh ở tượng Lang Biang khá đông với giá một tấm 20.000 đồng lấy liền. Mấy ông thợ ảnh mang cả máy phát điện lên tận đỉnh núi để rửa ảnh tại chỗ phục vụ du khách. Một hàng thổ cẩm giá khá cao so với các điểm khác do một người Kinh bán cũng thu hút khách (lần trước, tôi gặp cả một chợ thổ cẩm trên đỉnh núi do chính những người dân tộc thiểu số buôn bán)
Câu chuyện tình về chàng K'lang (người dân tộc Lát) và người con gái tên Hơbiang (người dân tộc Chil) là điểm nhấn huyền thoại trên đỉnh núi. Bức tượng hai người giang tay đến với nhau có lẽ đã được hàng triệu du khách chọn để chụp ảnh. Có thể nói đây là điểm nhấn duy nhất ở đỉnh Lang Biang.
Đi một vòng núi mất chừng 15 phút. Khách ngộ ra là anh tài xế chiếc xe U-oát có lý khi bảo rằng 30 phút sau trở lại xe. Còn chút thời gian lại mang máy ảnh cá nhân ra chụp ảnh. Từ độ cao trên 2000 mét này, nền phía sau là lũng sâu bên dưới, suối vàng suối bạc diệu kỳ, đã thỏa lòng chinh phục.
Chiếc xe U-oát lại chở chúng tôi xuống núi, xe thắng liên tục khi đổ xuống những ngọn dốc đứng. Lại có những chiếc xe chở những người mới đến lên đỉnh Lang Biang.
Du lịch, GO! - Theo Khuê Việt Trường (Baodaklak)
< Đường lên đỉnh Lang Biang.
Khi đó cả đỉnh núi sẽ phủ đầy một lớp sương mù huyền hoặc. Người đi trên những chiếc xe U-oát đặc biệt leo lên những con dốc quanh co với chiều dài 6 km để chạm tới nóc nhà ấy sẽ có cảm giác như chạm vào cõi thần tiên.
Vào mùa này sẽ có những cơn mưa, lên đỉnh trong mùa mưa sẽ mang một cảm giác chìm đắm, những hàng thông mướt xanh hơn và làm cho lòng người xao động hơn. Cảm giác đó tôi chỉ nhận được trong chuyến chạm lên Lang Biang lần thứ nhất.
Quả thật, lên đỉnh Lang Biang đã tạo cho du khách một cảm giác hoàn toàn mới mẻ khi đã nhàm chán với những điểm du lịch giống nhau quá đỗi ở Đà Lạt: Nhà sàn, cưỡi ngựa, các bồn hoa thiết kế giống nhà, các hàng mỹ nghệ buôn bán giống nhau…
Tôi đi xe máy, rời khỏi trung tâm thành phố, đi hết đường Phan Đình Phùng, rồi rẽ phải theo đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, đường Dankia là tới cổng vào. Hàng chữ “Lang Biang” đặt ở trên cao là điểm nhấn cho nhiều du khách chịu khó leo lên, chụp tấm ảnh kỷ niệm, để đưa lên blog giới thiệu nơi mình đã đến. Tất nhiên là phải mua vé vào cổng, dù trong cổng chỉ là bãi giữ xe và những cửa hàng bán quần áo, giải khát.
Con đường lên đỉnh Lang Biang là đường đèo nguy hiểm, cấm các phương tiện đi lại ngoài những chiếc U-oát do những tài xế thiện nghệ của Công ty Du lịch Đà Lạt phụ trách lái. Mỗi xe có 6 chỗ ngồi, giá một xe là 240 nghìn đồng. Mua vé 40.000 đồng, đợi đủ khách là lên xe. Có 32 chiếc xe như vậy xoay vòng lên và xuống núi.
Thiên nhiên ban tặng cho Đà Lạt khí hậu ôn hòa và cảnh quan tự nhiên lộng lẫy. Vì thế, cũng là thông, nhưng rừng thông khi lên đỉnh Lang Biang lúc xe trườn lên dốc, ngoặt gấp là ngắm nhìn sự hoang dã, ngắm nhìn sự bao la. Chỉ bao nhiêu đó thôi đã cảm nhận được những rung động cho cuộc hành trình. Thỉnh thoảng lại gặp những chiếc xe máy, có lẽ của những người buôn bán trên đỉnh núi lao xuống dốc, cảnh tượng vô cùng nguy hiểm. Và tất nhiên, cũng có rất nhiều bạn trẻ vẫn thích chinh phục đỉnh Lang Biang bằng cách đi bộ. Họ vừa đi vừa nghỉ trong bóng thông phủ trên con đường dốc đứng.
Nếu du khách rất háo hức để chạm vào nóc nhà Đà Lạt, thì người lái chiếc xe U-oát lại rất hững hờ. Anh cũng có lý của anh, vì mỗi ngày dễ chừng anh lái xe lên xuống cả chục lần, anh nhớ từng mỏm đá, từng gốc cây cho nên với anh lên Lang Biang chỉ là công việc. Anh bảo : “Ba mươi phút nữa là tập trung xuống núi”. Có người bảo: “ Ba mươi phút có kịp không?”. Chỉ có đi mới có thể trả lời câu hỏi này.
Thực ra thì trên đỉnh Lang Biang này, với điều kiện vận chuyển khó khăn, nước cũng phải đem từ dưới lên, điện dùng máy phát điện nên cảnh quan khi nắng lên lộ rõ một bãi đất bằng phẳng, cỏ cây xác xơ, có vẻ buồn buồn. Ở đây có một chỗ bán quần áo lạnh, đồ mỹ nghệ nhưng không niêm giá bán, khách phải hỏi giá. Du khách vẫn thích mua ở những nơi niêm yết giá hẳn hoi, họ không thích trả giá nên hàng bán quần áo chỉ thấy toàn người ngắm nhìn bởi sợ mua mắc.
Dãy nhà ăn uống bán đủ thứ, từ cây kem tới ly cà phê, thức ăn…nhưng ít ai ăn, bởi chỉ có 30 phút để tận hưởng cảm giác leo lên nóc nhà Đà Lạt. Việc kinh doanh ở đỉnh Lang Biang còn có những chiếc ống nhòm. Khách muốn sử dụng với thời gian 3 phút 30, tiền xu 5 nghìn đồng bỏ vào.
Dịch vụ cưỡi ngựa, chụp ảnh nhà sàn, chụp ảnh ở tượng Lang Biang khá đông với giá một tấm 20.000 đồng lấy liền. Mấy ông thợ ảnh mang cả máy phát điện lên tận đỉnh núi để rửa ảnh tại chỗ phục vụ du khách. Một hàng thổ cẩm giá khá cao so với các điểm khác do một người Kinh bán cũng thu hút khách (lần trước, tôi gặp cả một chợ thổ cẩm trên đỉnh núi do chính những người dân tộc thiểu số buôn bán)
Câu chuyện tình về chàng K'lang (người dân tộc Lát) và người con gái tên Hơbiang (người dân tộc Chil) là điểm nhấn huyền thoại trên đỉnh núi. Bức tượng hai người giang tay đến với nhau có lẽ đã được hàng triệu du khách chọn để chụp ảnh. Có thể nói đây là điểm nhấn duy nhất ở đỉnh Lang Biang.
Đi một vòng núi mất chừng 15 phút. Khách ngộ ra là anh tài xế chiếc xe U-oát có lý khi bảo rằng 30 phút sau trở lại xe. Còn chút thời gian lại mang máy ảnh cá nhân ra chụp ảnh. Từ độ cao trên 2000 mét này, nền phía sau là lũng sâu bên dưới, suối vàng suối bạc diệu kỳ, đã thỏa lòng chinh phục.
Chiếc xe U-oát lại chở chúng tôi xuống núi, xe thắng liên tục khi đổ xuống những ngọn dốc đứng. Lại có những chiếc xe chở những người mới đến lên đỉnh Lang Biang.
Du lịch, GO! - Theo Khuê Việt Trường (Baodaklak)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài đăng phổ biến
-
Buoc dau day nghiep cua nha Tay Son gan lien voi nhieu cau chuyen phong thuy rat song dong ve dia the cua vung dat co nui non trung diep o h...
-
M ột loại bếp tự tạo qua một quy trình dễ dàng, không tốn tiền (chỉ tốn công), rất gọn nhưng thật thuận tiện dành cho các nhóm phượt nhà ta ...
-
Giao tiếp có vai trò rất quan trọng trong việc thúc đẩy tình cảm giữa hai bạn. Vì vậy, bạn nên thận trọng với những gì ...
-
Khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, mục đích của nhân vật Jang Ma Ri là phá đám hôn lễ của cặp đôi nhân vật chính. Sau tập 8 Big l...
-
C hỉ cách trung tâm thành phố Huế 10km về phía nam, bạn có thể đặt chân vào cõi riêng ở Thiên An, xã Thủy Bằng, Hương Thủy, Thừa Thiên - Huế...
-
Sự tăng trưởng của du lịch cùng với xu hướng du lịch đại trà đã gây nên những tác động tiêu cực Trong đó. Khách sạn. Cần có chế tài hợp lý. ...
-
Cùng với sự bào mòn của thời gian và chiến tranh khiến ngôi mộ không còn nguyên hiện trạng Với nhiều loài hoa rừng khoe sắc. Sở sẽ trình với...
-
Nếu đời như một tách cafe... Tôi nguyện làm ly nâu, ngọt ngào hương sữa Để say sưa chìm đắm trong muôn th...
-
(theo thanhnien) Một chàng trai người Anh đã liếm tổng cộng 42 nhà thờ nổi tiếng trên đất nước mình trong vòng 13 tháng. Đây chính là một hì...
-
(theo baodatviet) Đường hầm đôi khi không được làm từ bê tông mà có thể là một thân cây, hàng triệu ngọn đèn hay từ rất nhiều loài hoa. Đườ...


.jpg)






































