Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức... mình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tin tức... mình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

Cẩn thận: công nghệ làm kem đánh răng cho khách sạn

Phổ biến trong các khách sạn, nhà nghỉ, loại kem đánh răng đựng trong những tuýp nhỏ không thương hiệu, nhãn mác, không hạn sử dụng có chất lượng đến đâu là điều ít được người dùng để ý tới. Theo các chuyên gia, nếu sử dụng phải những loại kem đánh răng này bên cạnh việc mất vệ sinh thì nguy cơ gây hại cho răng là rất lớn.

< Đây là loại kem đánh răng không nhãn mác thường được dùng phổ biến trong các khách sạn, nhà nghỉ.

Giá rẻ và bao nhiêu cũng có

Tại chợ đầu mối Đồng Xuân ( Hà Nội), có vô số các mặt hàng kem đánh răng với nhiều xuất xứ. Từ kem nhập ở Thái Lan, hàng xách tay từ Trung Quốc cho đến một số sản phẩm sản xuất tại Việt Nam...

Tất cả đều được đóng gói, bao bì đàng hoàng, nhưng thông tin trên bao bì toàn bằng chữ Thái, Trung Quốc hoặc hoàn toàn không ghi bất cứ một thông tin nào.

Trong vai người đi tìm nguồn hàng kem và bàn chải đánh răng để phục vụ trong một nhà nghỉ sắp khai trương, chúng tôi hỏi mua loại kem đáng răng dùng trong khách sạn, không hẹn mà gặp, các chủ sạp đều đưa ra một bịch gồm khoảng một trăm tuýp kem đánh răng nhỏ, màu xanh. Tất cả chúng đều kèm theo bàn chải đánh răng, đúng loại chúng tôi cần tìm hiểu. Mỗi tuýp kèm bàn chải như vậy có giá từ 400 đến 600 đồng.

Nhiều chủ sạp cho biết, khách từ các tỉnh lẫn thành phố đến mua rất nhiều, có ngày tiêu thụ đến 5.000 tuýp kem đánh răng loại này. Cầm trên tay, một số tuýp kem đánh răng đã đóng cục, thậm chí có tuýp bị hở, phòi cả kem ra ngoài bốc mùi hăng hắc, chị chủ cửa hàng tên Hoa trấn an: "Em cứ yên tâm, các nhà nghỉ, khách sạn vẫn đến đây lấy hàng đều đặn mà có thấy phản hồi gì về chất lượng đâu. Nó bị phòi ra ấy là do chị để các vật nặng lên đấy... Các cháu nhà chị khi đi du lịch cũng mang loại kem này đi đánh răng cho nó tiện".

Quan sát chỉ khoảng 1 tiếng đồng hồ, cửa hàng của chị Hoa đã có 2 người đến hỏi về loại kem đánh răng này: "Không chỉ bán cho các nhà hàng, khách sạn mà các công ty du lịch khi đi "tua" cũng đến đây mua lẻ để phục vụ cho khách", chị Hoa cho biết. Khi chúng tôi lân la hỏi thăm nơi sản xuất, đa số chủ sạp bách hóa, mỹ phẩm ở đây đều lắc đầu từ chối cung cấp. Họ bảo đấy là thông tin bí mật, không muốn tiết lộ.

Tuy nhiên, thông tin được cung cấp qua người quen chúng tôi đã tìm đến ngõ 194 Kim Mã ( Hà Nội), đi sâu vào dưới chân dốc Bò là một địa chỉ chuyên đóng gói loại kem và bàn chải đánh răng cung cấp cho các khách sạnh nhà nghỉ tại địa bàn Hà Nội.

Qua trao đổi với nhân viên đóng gói tại đây, loại kem này được chủ nhà lấy từ nhà phân phối. Nghe đâu họ nhập từ Trung quốc về rồi chia thành nhiều ống nhựa nhỏ, bán ra thị trường, nhân viên ở đây chỉ được thuê đóng gói chứ không biết xuất xứ của những sản phẩm này đến từ đâu. Sau khi được đóng gói thì chia làm hai loại: vỏ bằng hộp giấy dùng trong khách sạn “xịn” hơn, còn vỏ bằng túi nilon thì dùng trong các nhà nghỉ bình dân” - một nhân viên tiết lộ.

Quả thực, những sản phẩm đã được đóng gói là túi nilon hoặc một hộp bằng giấy nhỏ, bên trong chứa một bàn chải và một tuýp thuốc đánh răng bằng đầu đũa, có loại màu trắng, có loại màu xanh. Những tuýp thuốc ấy có chung đặc điểm là mùi hăng hắc rất khó chịu và tất cả đều không có nhãn mác và hạn sử dụng.

Không đủ tiêu chuẩn

Theo tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 8516-1994, yêu cầu về ngoại quan của kem đánh răng là thể đồng nhất, bóng mịn, không vón cục, không tách nước, không được có tạp chất lạ; mùi thơm nhẹ, dễ chịu.

Tuy nhiên, loại kem đánh răng mà chúng tôi có được đều ở trạng thái khô, vón cục hoặc hơi mềm, không bóp được thành thỏi, không bóng mịn, mùi hắc.

Ngoài ra, các chỉ tiêu về độ pH, hàm lượng chì, asen thì chưa biết thế nào nhưng theo một chuyên gia tại Trung tâm Kỹ thuật Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng 1 thì việc sản xuất thủ công của các cơ sở sản xuất rất có thể sẽ không bảo đảm vệ sinh và gây hại cho người sử dụng.

BS Hoàng Xuân Đại, nguyên chuyên viên cao cấp, Bộ Y tế cho biết, tình trạng kem đánh răng không nhãn mác trôi nổi trên thị trường hiện nay có nhiều loại kem đánh răng sử dụng bao bì là nhựa cao phân tử thay cho nhôm như trước kia.

Điều đó sẽ làm người tiêu dùng khó phát hiện kem đánh răng đã hỏng, bởi ở những loại kem đánh răng không ghi trên bao bì hạn sử dụng khi không giữ ở độ pH trung tính nếu ở vỏ nhôm sẽ làm phá huỷ lớp vỏ, cho người tiêu dùng cái nhìn khách quan.

Ngoài ra, việc sản xuất các loại kem đánh răng theo phương pháp thủ công, không có bao bì, nhãn mác và thường được dùng tại các khách sạn, nhà nghỉ sẽ không bảo đảm an toàn cho người sử dụng.

Điều đáng nói, dù chất lượng những loại kem đánh răng này chưa được kiểm chứng nhưng các khách sạn, nhà nghỉ lại mua về cho khách hàng mình sử dụng một cách "danh chính ngôn thuận".

Thông thường, với những sản xuất thủ công, các cơ sở sẽ không tuân theo các quy chuẩn đã được quy định. Điều đó sẽ dẫn tới các sản phẩm không diệt được khuẩn, thậm chí có thể gây tổn hại men răng, tổn hại xương khi hàm lượng fluo quá cao... bác sỹ Đại cho biết.

Du lịch, GO! - Theo VietQ (Bee), internet

ĐGD: Có lẽ các phượt gia nhà ta nên đem theo bàn chải riêng cùng tuýp kem đánh răng nhỏ hay đang xài dở ở nhà, vậy mà an toàn.

Cấm tắm biển ngoài giờ hành chính!

Quy định chỉ được tắm biển từ 7 - 17 giờ mỗi ngày đang gây khó cho ngành du lịch Vũng Tàu.

17 giờ ngày 27.6, chúng tôi đứng trước Khu du lịch (KDL) Paradise (TP.Vũng Tàu, Bà Rịa-Vũng Tàu), đường Thùy Vân - Nguyễn An Ninh, chứng kiến cảnh hàng chục người dân chạy xe vào cổng để tắm biển đều bị bảo vệ ngăn lại, không cho vào.

< Biển báo “Hết giờ tắm biển” đặt trước cổng KDL Paradise.

Bảo vệ tên H., cho biết: “Theo quy định của UBND TP.Vũng Tàu và của công ty nên chúng tôi không thể cho dân vào tắm biển giờ này được. Mỗi lần ra ngăn lại tôi ngại lắm chứ, nhưng khi cho họ vào thì chúng tôi bị công ty la rầy vì làm trái quy định của Nhà nước”.

Do bị bảo vệ ngăn lại, anh Nguyễn Văn Cường (ngụ P.Thắng Tam, TP.Vũng Tàu), bức xúc: “Sao đi tắm biển phải theo giờ quy định của nhà nước? Nếu là cán bộ công chức hay sinh viên, học sinh đi làm, đi học trong giờ hành chính thì lấy đâu ra thời gian mà đến biển để tắm? Tôi đề nghị UBND TP.Vũng Tàu phải tăng thêm thời gian tắm biển và cử lực lượng cứu hộ trực”. Trong khi đó, vào lúc 17 giờ 30 cùng ngày, khi có mặt tại KDL Bimexco (cách KDL Paradise hơn 200 m), chúng tôi vẫn thấy khách vào tắm biển rất đông. Lối dẫn xuống bãi biển của KDL này có đặt bản ghi nội dung “Giờ tắm biển từ 7 - 17 giờ. Ngoài giờ trên không có cứu hộ”. Các bảo vệ ở đây vẫn bấm phiếu giữ xe cho khách xuống tắm biển, mặc dù thời gian này đã ngoài giờ quy định.

Cấm do thiếu cứu hộ

Trao đổi với PV, ông Đoàn Thế Long, Cố vấn Tổng giám đốc Công ty liên doanh Vũng Tàu - Paradise, chia sẻ: “Quy định không cho dân tắm biển trước 7 giờ và sau 17 giờ là bất hợp lý. Trong các cuộc họp với UBND TP.Vũng Tàu, chúng tôi đều có ý kiến kéo dài thời gian tắm biển nhưng vẫn chưa thấy phản hồi”.

“Khi để người dân tắm biển ngoài giờ quy định, lỡ xảy ra sự cố chết đuối thì chúng tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm. Vì vậy, khi không có lực lượng cứu hộ của Nhà nước trực nữa thì chúng tôi buộc lòng không cho người dân vào tắm”, ông Long nói thêm.

Vì sao không có lực lượng cứu hộ ngoài giờ quy định? Ông Phạm Khắc Tộ, Phó trưởng ban Quản lý các KDL TP.Vũng Tàu, giải thích: “Do anh em làm việc, ngâm mình dưới nước từ sáng đến chiều thì sức đâu mà làm nổi. Giờ mà tuyển một nhân viên cứu hộ vào làm đâu có dễ”.

Theo tìm hiểu của PV, quy định chỉ được tắm biển từ 7-17 giờ được UBND TP.Vũng Tàu ban hành ngày 31.8.1996, nhưng lâu nay ít ai thực thi. Vào ngày 27.5, UBND TP.Vũng Tàu có văn bản cảnh báo nguy hiểm khi tắm biển trước 7 giờ và sau 17 giờ. Theo đó, UBND TP.Vũng Tàu đề nghị UBND các phường, xã tuyên truyền cho người dân biết những nguy hiểm khi tắm biển ngoài giờ quy định; đồng thời vận động nhân dân không nên tắm biển quá sớm hoặc quá muộn khi chưa có lực lượng trực cứu hộ. Từ sự "nhắc nhở" này, các KDL mới áp dụng trở lại quy định trên.

Trao đổi với PV, bà Trương Thị Hường, Phó chủ tịch UBND TP.Vũng Tàu lý giải: "Thời gian qua, du khách và người dân tắm biển từ sáng sớm hoặc chiều tối khi không có lực lượng cứu hộ đã xảy ra nhiều vụ tai nạn chết đuối. Chính vì vậy UBND TP.Vũng Tàu đã ra quy định giờ tắm biển như trên". Tuy nhiên, bà Hường cũng nói thêm với PV: “Nhưng tới đây chúng tôi sẽ kéo dài thời gian tắm biển đến 19 giờ tối”.

Đà Nẵng cho phép tắm biển từ 4 giờ 30 - 19 giờ

Theo Ban quản lý bán đảo Sơn Trà và các bãi biển du lịch TP.Đà Nẵng (BQL), khách tắm biển tập trung nhiều nhất ở 2 khu vực từ bãi tắm Sao Biển đường Trường Sa đến đường Hoàng Sa, P.Thọ Quang và ven biển đường Nguyễn Tất Thành từ P.Xuân Hà đến P.Hòa Hiệp Nam. Hai bãi tắm trải dài khoảng 9 km này hiện có 17 trạm cứu hộ cùng 93 nhân viên, mỗi trạm cách nhau 500 m.

BQL đã đặt bảng thông báo và dùng hệ thống phát thanh khuyến cáo du khách nên tắm từ 4 giờ 30 đến 19 giờ hằng ngày và nên tắm gần khu vực có trạm cứu hộ để được hỗ trợ kịp thời. Người dân và du khách đến Đà Nẵng cũng đã quen với giờ giấc tắm biển như khuyến cáo nên hầu hết đều tuân thủ. Nhờ có các trạm cứu hộ với số nhân viên trực khá đông và được đào tạo bài bản, 6 tháng đầu năm, lực lượng cứu hộ đã cứu 110 trường hợp đuối nước.

Du lịch, GO! - Theo báo Thanh Niên

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Đà Nẵng chi 1 triệu USD phủ Wifi miễn phí

Để phát triển kinh tế xã hội, nâng cao dân trí, các thành phố miền Trung như Hội An, Đà Nẵng, Huế đã và đang triển khai phủ sóng Wifi miễn phí trên diện rộng. Các địa phương đã “vận dụng” những cách làm khác nhau trong việc huy động nguồn kinh phí triển khai hệ thống.

Hội An: Chính quyền và doanh nghiệp cùng đồng hành

Hệ thống Wifi Hội An được đầu tư với tổng kinh phí hơn 25 tỷ đồng từ nguồn vốn xã hội hóa do Sở TT&TT Quảng Nam phối hợp với Công ty VDC thực hiện đã chính thức hoạt động từ tháng 3/2012. Việc phủ sóng Wifi miễn phí trên diện rộng là một xu thế mới đem lại lợi ích cho người dân địa phương cũng như du khách. Đồng thời thể hiện sự đồng hành của chính quyền địa phương và doanh nghiệp trong hỗ trợ phát triển cộng đồng, nâng cao dân trí cho người dân.

Với 350 điểm phát sóng hiện có, hệ thống Wifi hiện đã phủ sóng tại tất cả các khu vực trọng điểm trong đô thị cổ Hội An, giúp người dân và du khách có thể truy cập Internet miễn phí với tốc độ 256Kbps.

Bà Trịnh Diễm Quỳnh -Chủ hiệu vải YaLy, số 358 Nguyễn Duy Hiệu, TP. Hội An cho biết, chỉ riêng 3 cơ sở của YaLy tại Hội An hàng năm đã đón hàng ngàn lượt khách đến giao dịch, mua hàng, may mặc. Phần lớn trong số này là khách nước ngoài. Họ biết đến Hội An, đến các hiệu vải may lấy liền, giá rẻ nhất hành tinh là thông qua mạng Internet. Từ khi có hệ thống Wifi miễn phí này, doanh nghiệp chúng tôi đã giảm được cước phí mạng, giảm chi phí đầu tư hạ tầng, tăng lượng giao dịch, bán hàng qua mạng.

Một số công ty du lịch, lữ hành cũng đánh giá cao sự hữu dụng của hệ thống Wifi trong việc hỗ trợ du khách đặt phòng, đặt tour, tìm hiểu danh thắng, văn hóa, lịch sử, con người Hội An…, qua đó góp phần tăng thêm sự hấp dẫn cho du khách khi đến với Hội An.

Chính quyền TP. Hội An xem đây là kênh thông tin quan trọng để tiếp cận, lắng nghe và giải quyết những tâm tư, nguyện vọng của nhân dân, đồng thời ứng dụng các tiện ích của Internet trong công tác điều hành, hiện đại hóa thủ tục hành chính của địa phương.

Hiện nay, Công ty VDC cũng đang khẩn trương hoàn thiện cổng thông tin điện tử www.hoiannet.vn trên nền của hệ thống Wifi Hội An, nhằm tạo kênh thông tin chính thống, uy tín, đảm bảo để người dân, doanh nghiệp tại Hội An nói riêng và cả nước nói chung có thể cung cấp, quảng bá các sản phẩm dịch vụ cũng như thực hiện các giao dịch mua bán. Đồng thời, đây cũng là kênh quảng bá hình ảnh, thương hiệu của Hội An đến với du khách trong và ngoài nước.

Ông Lê Mạnh Hùng, Giám đốc VDC3 cho biết: VDC3 phối hợp với các doanh nghiệp khảo sát để triển khai thêm các dịch vụ data, truyền hình… nhằm khai thác hiệu quả hạ tầng của hệ thống.

Mô hình phủ sóng Wifi miễn phí của Hội An bằng nguồn vốn xã hội hóa cũng sẽ được nghiên cứu áp dụng tại TP. Huế trong thời gian tới đây.

Đà Nẵng: Đầu tư 1 triệu USD để phủ sóng Wifi miễn phí

Theo Sở TT&TT Đà Nẵng, dự kiến vào tháng 6/2013, Đà Nẵng sẽ phủ sóng Wifi miễn phí giai đoạn đầu cho người dân và du khách trên địa bàn với nguồn kinh phí 1 triệu USD từ dự án Phát triển CNTT-TT do Ngân hàng Thế giới tài trợ. Theo đó, sẽ triển khai lắp đặt 150 điểm phát sóng (AP), phủ sóng dọc 2 bên bờ sông Hàn, dọc theo bãi biển và một số khu vực công cộng trên địa bàn TP. Đà Nẵng như sân bay, bến xe, ga tàu, rạp hát, khu triển lãm, Khu thể thao Tuyên Sơn, các trường đại học, cao đẳng, bệnh viện, ký túc xá sinh viên…, giúp người dân và du khách có thể truy cập Internet miễn phí với tốc độ cao. Ngoài ra, Đà Nẵng cũng xúc tiến dự án mở rộng hệ thống Wifi để bảo đảm phủ sóng kín khu vực ngoài trời tại các khu chung cư, đô thị.

Đây là hệ thống Wifi chuyên dụng, sử dụng công nghệ 802.a/b/g/n, với băng thông rộng, phủ sóng mạnh, số lượng người dùng trên mỗi điểm AP lớn; đồng thời khả năng chia sẻ băng thông và lưu lượng giữa các AP lân cận sẽ cung cấp cho người dân băng thông không chỉ đọc tin tức mà còn download, upload, truyền dữ liệu...
Ngoài ra, hệ thống còn được được tích hợp các phần mềm quản lý tính cước, hệ thống chống thâm nhập, giải pháp bảo mật... nên đảm bảo thuận lợi, an toàn cho người sử dụng.

Với việc phủ sóng Wifi miễn phí, TP. Đà Nẵng sẽ có sóng Wifi diện rộng giúp người dân truy cập Internet mọi lúc, mọi nơi, góp phần hoàn thiện cơ sở hạ tầng CNTT, phát triển du lịch tại địa phương. Bên cạnh đó, đây cũng là kênh giao dịch nhằm kết nối giữa chính quyền và người dân, giúp người dân dễ dàng hơn trong việc truy cập Internet và sử dụng hiệu quả các dịch vụ công trực tuyến của UBND TP. Đà Nẵng.

Cùng với việc hỗ trợ người dân sử dụng Internet, Sở TT&TT Thành phố sẽ phối hợp với các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ cung cấp thêm nhiều dịch vụ trên hệ thống này như dịch vụ quảng cáo, các dịch vụ data, truyền hình, giám sát giao thông... nhằm đáp ứng nhu cầu đa dạng của nhiều tầng lớp người dân, doanh nghiệp.

Du lịch, GO! - Theo Infonet, internet

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2012

Phủ sóng wifi miễn phí toàn thành phố Huế

UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế vừa thống nhất chủ trương đầu tư ít nhất 20 tỷ đồng phủ sóng Internet Wifi toàn thành phố nhằm hoàn thiện hạ tầng, nâng cao chất lượng phục vụ khách du lịch và người dân.

Để triển khai phủ sóng Internet-Wifi, Thành phố Huế và các sở, ngành có chức năng sẽ khảo sát những điểm tham quan, du lịch, tụ điểm công cộng đông khách như nhà ga, bến xe, bến thuyền… Trên cơ sở đó, cơ quan liên ngành sẽ xác định điểm ưu tiên phủ sóng nhằm mang lại hiệu quả cao nhất, giúp du khách và người dân có thể sử dụng wifi miễn phí tại bất kỳ chỗ nào ở Huế.

Việc lắp đặt hệ thống thiết bị phải đảm bảo mỹ quan đô thị, chuẩn công nghệ, tốc độ đường truyền, dịch vụ gia tăng tiên tiến, dễ mở rộng và đảm bảo an ninh an toàn.

Công tác phủ sóng wifi này sẽ được nghiên cứu trên những kinh nghiệm, công nghệ đã triển khai wifi toàn Thành phố Hội An. Trước đó, năm 2011, VNPT Thừa Thiên-Huế đã tiến hành chuyển đổi 27 bốt điện thoại thẻ hư hỏng, bị bỏ hoang thành trạm điện thoại gọi khẩn cấp miễn phí ở những nơi nhiều người qua lại để phục vụ nhân dân và du khách.

Trao đổi với VnExpress.net, một lãnh đạo của UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế cho biết, đơn vị trực tiếp triển khai dự án phủ sóng wifi toàn thành phố Huế là VTC3 ở Đà Nẵng. Số vốn dự kiến ít nhất là 20 tỷ đồng – bằng khoản đầu tư đối với Hội An trước đây. Toàn bộ khoản tiền này do VTC3 đầu tư và sẽ thu lại từ dịch vụ giá trị gia tăng đi kèm.

Hiện, cùng với các cơ quan chức năng, VTC3 tiến hành khảo sát, tính toán giá thành, công thức thu hồi vốn… Theo đó, thời gian hoàn thành còn phụ thuộc vào đơn vị này. “Trong trường hợp, nhà đầu tư thấy không khả quan, dự án cũng có thể bị hoãn lại”, vị này cho biết.

Du lịch, GO! - Theo Xuân Ngọc (TTO)

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

Chuyện buồn sông Ba

Sông Ba (còn gọi là sông Ea Pa, Ba Hạ, Đà Rằng) với chiều dài 374km là một trong những dòng sông dài nhất miền Trung - Tây nguyên.

< Từ khi dòng sông Ba cạn nước, cá tôm ngày càng ít đi, nhiều người dân ở thị trấn Củng Sơn, huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên chuyển sang nghề đãi cát tìm vàng dưới đáy sông.

Tuy nhiên, sự xuất hiện ồ ạt của thủy điện, các nhà máy công nghiệp đã và đang bức tử dòng sông này, gây đảo lộn cuộc sống hàng trăm ngàn người dân sống hai bên bờ sông.

Ông Trần Tiến Anh - giám đốc Công ty TNHH một thành viên thủy nông Đồng Cam, đơn vị quản lý vận hành hệ thống thủy nông lớn nhất tỉnh Phú Yên, phục vụ tưới tiêu cho 15.000ha của đồng bằng Tuy Hòa - khẳng định: ...

< Một phụ nữ buôn Thim, xã Phú Cần, huyện Krông Pa, tỉnh Gia Lai bới cát lấy nước ngầm vì nước sông không còn sạch như trước.

... chính các thủy điện đã làm sông Ba khô khốc nhanh chóng trong những năm qua: “Kể từ khi các thủy điện xây dựng ồ ạt trên thượng lưu sông, nhất là khi thủy điện An Khê - Kanak nhận nước sông Ba rồi xả về sông Kôn, thì sông Ba thiếu nước trầm trọng.”

< Thiếu nước sông tưới ruộng, một gia đình người Jrai ở buôn Muk, xã Chư Ngọc, huyện Krông Pa phải trông mưa để gieo lúa.

< Lê Văn Hoàn, 14 tuổi, tranh thủ vớt những con cá đang hấp hối bên hàng ngàn cá chết nổi trên một nhánh của sông Ba chảy qua thị xã An Khê.

< Nước sông Ba khi bơm lên có màu đen đặc, hôi thối. Trong ảnh: khai thác cát từ sông Ba.

Ông Đặng Quốc Hoài Huy, phó trưởng Phòng tài nguyên - môi trường thị xã An Khê, cho biết từ khi thủy điện An Khê Kanak chặn dòng tích nước, nguồn nước sông Ba bị cạn kiệt, cộng với quá trình xả thải chưa qua xử lý của các nhà máy công nghiệp đã khiến tình trạng ô nhiễm trên sông càng trở nên trầm trọng.

< Mặc dù ở gần sông nhưng người dân buôn Ma Rốc, xã Chư Gu, huyện Krông Pa không sử dụng được nước sông, phải lấy nước từ mạch nước ngầm.

Bạn nhìn xem, sơ đồ các thuỷ điện trên sông Ba chằn chịt thế này:

Hơn một tuần đi dọc sông Ba qua các thị xã An Khê, huyện Kbang, Kon Chro, Krông Pa (Gia Lai), huyện Sơn Hòa, TP Tuy Hòa (Phú Yên), chúng tôi bắt gặp nhiều câu chuyện buồn trên dòng sông Ba.

Du lịch, GO! - Theo Tiến Thành (TTO)

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Sẽ xây cáp treo lên Phanxipăng?

UBND tỉnh Lào Cai vừa phê duyệt đề án quy hoạch chung xây dựng đô thị du lịch Sa Pa đến năm 2030. Đề án này có một điểm “nhạy cảm” là sẽ thiết kế và xây dựng một cáp treo dài 6,2km từ ngoại vi thị trấn Sa Pa lên đỉnh Phanxipăng - nóc nhà Đông Dương.

Từng có những tranh cãi gay gắt về việc xây cáp treo lên các di tích, thắng cảnh như Yên Tử, chùa Hương, Tây Thiên... hay các điểm du lịch như Nha Trang, Bà Nà. GS Trần Quốc Vượng từng tuyên bố: muốn xây cáp treo thì phải bước qua xác tôi. Nhưng cuối cùng, tất cả cáp treo đều đã được xây và đưa vào phục vụ du khách. Sau Yên Tử là cáp treo Bà Nà, chùa Hương, Nha Trang và mới đây là cáp treo Tây Thiên (Vĩnh Phúc)...

Dự kiến, cáp treo lên Phanxipăng sẽ dài khoảng 6,2km có điểm đầu tại tổ 11 (thuộc thị trấn Sa Pa), vượt qua thung lũng Mường Hoa kết nối với các điểm du lịch mới và lên đỉnh Phanxipăng ở cao độ 2.900-3.000m. Điểm cao nhất của Phanxipăng hiện nay được xác định cao 3.143m.

Có nhiều luồng dư luận khác nhau quanh đề án này, Tuổi Trẻ đã gặp gỡ và lấy ý kiến của các bên quan tâm để rộng đường dư luận.

* Ông Trần Hữu Sơn (giám đốc Sở Văn hóa - thể thao và du lịch Lào Cai):

Tôi không đồng ý.

Tỉnh đã phê duyệt đề án nhưng tôi với tư cách là một nhà nghiên cứu thì không đồng ý. Chủ trương có nhiều tác hại như thế khó thực hiện được.

Cả nước mới có một Phanxipăng, đấy là niềm tự hào khi chinh phục được nóc nhà Việt Nam. Đó là mơ ước cả đời của rất nhiều người, lên đỉnh núi để kỷ niệm ngày cưới. Thậm chí có cả người khuyết tật cũng leo lên Phanxipăng. Đấy là cảm giác được chinh phục. Cả nước chỉ có một đỉnh núi như thế thôi. Phanxipăng là nóc nhà của Việt Nam, nóc nhà cũng chỉ chứa được chừng ấy người thôi, phải để người ta leo lên chứ.

Bây giờ làm cáp treo, ùn ùn kéo lên càng nhiều càng tốt để thu tiền cho doanh nghiệp. Người ta giẫm đạp lên đấy thì còn gì là đỉnh Phanxipăng. Chỗ ấy đa dạng sinh học như thế, đến 10 loại cây đặc hữu của Sa Pa, trên thế giới không có, nếu làm cột cáp treo mà cây bị giẫm lên thì thôi rồi...

Cả một nền văn hóa của người dân tộc thiểu số, người ta đi từ từ, người ta leo núi, người ta chinh phục... ứng xử với núi suốt nghìn năm nay như thế. Giờ tự dưng “ông” cứ ào ào lên như thế. Về văn hóa không được, về môi trường không được. Về lợi nhuận trước mắt có thể có rất nhiều tiền, nhưng về lâu dài là phá hoại cả thế hệ sau.

Đa dạng sinh học sẽ bị phá vỡ. Hàng loạt người lên thì chẳng còn gì nữa. Phải nhớ rằng tài nguyên đất của Sa Pa cực kỳ quý giá, nhiều cây thuốc quý, loại đặc hữu chỉ có thể trồng trên đất Sa Pa. Nếu cứ khai thác bừa bãi như dưới xuôi thì chết. Quỹ đất là tài nguyên không thể tái sinh được.

Người Sa Pa phải nghiên cứu lại và đi theo cách của người Sa Pa để làm du lịch. Du lịch bền vững là gì, là thế hệ này không làm hại đến thế hệ sau. Muốn thế phải đảm bảo hai yếu tố: giữ gìn bản sắc văn hóa và đảm bảo môi trường. Bất cứ mô hình nào ở Sa Pa mà áp dụng như ở dưới xuôi, như ở nước khác nguyên xi thì chắc chắn thất bại. Chỉ có những gì được Lào Cai hóa, Sa Pa hóa mới có thể thành công.

Một ngày nào đó, khi bạn đến Sa Pa không nhìn thấy người dân tộc mặc đồ dân tộc nữa, mà chỉ mặc quần áo người Kinh thì khi đó Sa Pa đã chết.

* KTS Nguyễn Luận (nguyên phó chủ tịch Hội Kiến trúc sư VN):

Không nên làm cáp treo tới đỉnh.

Tôi đã đọc bản đề án quy hoạch Sa Pa và quan điểm của tôi là nên nhìn sự việc một cách bình tĩnh, trên tổng thể chứ không nên quá giật mình vì khái niệm “cáp treo”.

Trong bản quy hoạch tổng thể mới của Sa Pa này, tôi thấy các nhà quy hoạch đã rút được kinh nghiệm từ những dự án quy hoạch khác, cố gắng tránh những tác động đến khu dân cư tập trung nhất của thị trấn Sa Pa và mở ra những khu vực khác ở phía tây.

Về hạng mục cáp treo, trong dự án chỉ có mấy dòng ngắn ngủi, trong bản đồ quy hoạch chỉ vẽ một đường thẳng cắt ngang thung lũng Mường Hoa nên có thể còn nhiều điều cần phải bàn bạc, góp ý. Tuy nhiên về chủ trương, tôi đồng ý với việc làm cáp treo lên Phanxipăng. Làm cáp treo lên các khu du lịch nổi tiếng trên núi cao là xu hướng phổ biến trên thế giới, và chúng ta có quyền áp dụng những phương tiện khoa học kỹ thuật tiên tiến để phục vụ phát triển du lịch, đồng thời phát triển kinh tế - xã hội.

Vấn đề nhiều người lo lắng là cáp treo có phá vỡ môi trường, cảnh quan, có tác động đến hệ sinh thái của đỉnh núi và vườn quốc gia Hoàng Liên Sơn hay không thì tôi cho rằng đó là vấn đề của quá trình thi công và của các nhà quản lý du lịch. Thi công được giám sát nghiêm ngặt đúng thiết kế, quản lý tốt lượng khách lên xuống, với những yêu cầu ngặt nghèo về bảo vệ môi trường... thì sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.

Về mặt tâm linh, tôi cũng nghe ý kiến cho rằng không nên đặt công trình xây dựng nào trên nóc nhà Đông Dương cả. Nhưng thực tế trên các triền núi này không có một công trình kiến trúc tôn giáo nào như Yên Tử hay chùa Hương, nên việc để cáp treo chạy trên cao không gây cảm giác bất kính hay phản cảm.

Tuy nhiên, nếu bản quy hoạch chi tiết chưa được duyệt, tôi xin góp ý là cáp treo không nên làm lên đến đỉnh Phanxipăng. Đỉnh núi hẹp, không nên và không thể đặt một công trình có kết cấu đồ sộ. Tương tự như Yên Tử hay khu trượt tuyết trên núi Alps, trên Phanxipăng chỉ nên làm cáp treo đến một độ cao nhất định, khoảng hơn 2.000m, để giúp những người yếu sức khỏe vẫn có thể lên đến được một độ cao nhất định để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của dãy núi Hoàng Liên Sơn.

Còn lại, từ nhà ga này lên đến đỉnh núi vẫn phải là quãng đường thử thách, đồng thời cũng là phần thưởng xứng đáng cho những ai có khát khao, ý chí và nghị lực. Cáp treo sẽ mở ra nhiều lựa chọn hơn cho du khách.

* Ông Phùng Văn Khải (nhà thiết kế tour, nguyên giám đốc Hapro Tour):

Quan trọng là sử dụng cáp treo như thế nào.

Tôi chuyên làm tour cho khách châu Âu vào Việt Nam và tôi đã leo Phanxipăng không ít lần, hầu như năm nào tôi cũng leo. Tôi thấy đường mòn lên Phanxipăng giờ đầy rác thải đô thị (chai nước, túi nhựa, vỏ đồ hộp). Với người làm tour, ăn thua là ở ý thức chứ không chỉ ở phương tiện. Tôi tán thành nếu có công ty nào đó hay địa phương đứng ra xây dựng cáp treo lên Phanxipăng. Tôi cho rằng trên cáp treo người ta sẽ khó xả rác hay bẻ cây, đốt lá... như khi leo bằng đường bộ.

Tuy nhiên, với tư cách một người làm tour và một người leo núi (bán chuyên nghiệp), tôi có một lời khuyên và cũng là lời đề nghị với các nhà quy hoạch là không nên thiết kế cáp treo lên đến đỉnh Phanxipăng. Nên làm kiểu base camp - các trại nghỉ trên đường leo Everest. Chỉ cho cáp lên đến một độ cao nhất định, xây dựng các đài, trạm quan sát ở đó với đầy đủ dịch vụ du lịch gọn, vệ sinh, tuyệt đối tuân thủ các quy định chặt chẽ về môi trường...

Chặng đường còn lại phải dành cho các nhà leo núi thật sự có tình yêu thiên nhiên, có khát vọng chiến thắng bản thân và chinh phục những đỉnh cao. Đỉnh cao bao giờ cũng chỉ dành cho số ít người có nghị lực và phẩm chất đặc biệt hơn.

* KTS Hoàng Thúc Hào (giảng viên khoa kiến trúc Đại học Xây dựng Hà Nội, người đã đoạt hàng loạt giải thưởng kiến trúc quốc tế và hiện đang xây dựng nhà cộng đồng cho bà con xã Tả Phìn, Sa Pa):

Cần thận trọng, quan tâm đến đặc thù văn hóa.

Quan điểm của tôi là không nên đưa cáp treo lên thẳng đỉnh Phanxipăng. Bản thân việc khó chinh phục và tiếp cận đỉnh cũng là một điểm hấp dẫn của đỉnh núi này. Không nên làm mất tính văn hóa, tính hấp dẫn, thách thức của nó. Đó là chưa kể đến ở bất cứ vùng đất du lịch nào cũng lưu giữ những giá trị lịch sử và văn hóa lâu đời. Tiếp cận và giải quyết vấn đề này thế nào cũng là một điều phải cực kỳ lưu tâm chứ không nên chủ quan.

Tôi thật sự không thích lắm với ý tưởng làm cáp treo ở khu vực này, dù ở mọi quy hoạch hiện nay đều phải chấp nhận tính đương đại của nó. Nếu lên đến đỉnh thì kết cấu các trụ, bám sẽ ảnh hưởng đến núi rừng, thảm thực vật, tác động đến đời sống sinh vật trong khu vực này.

Với quy hoạch này, tôi nghĩ phải hết sức thận trọng và quan tâm đến đặc thù văn hóa của vùng đất. Các góc lệch, tuyến cáp treo đi qua đều phải tính toán rất kỹ. Thậm chí phải tính toán đến chất liệu, màu sắc của cả hệ thống để có thể hài hòa vào cảnh quan.

Du lịch, GO! - Theo Thu Hà, Hà Hương (TTO)

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Không vào được Blogspot?

Khoảng 1 tuần nay: ở một thời gian nhất định trong ngày (thường từ tối đến sáng), tất cả các trang Blogspot đều bị VNPT chận không thể vào (người dùng FPT, Viettel hay các nhà cung cấp khác vẫn sử dụng bình thường. 

< Chận không đau, cái đau là những phe phái 'cà chua' ở nước ngoài lại có cớ chỉ trích hay bôi bác.

Được biết thì họ không chặn trang blogspot.com mà chặn các subdomain là **.blogspot.com > đa phần các nhánh đều toi, thậm chí lúc đầu: các blogspot có domain riêng, trang **.googleusercontent.com cũng tiêu, đồng nghĩa là khỏi dịch, khỏi xem cache Google luôn. Picasa cũng dạng **.googleusercontent.com nên chịu chung số phận.

Xem thêm: Vì sao không vào Du lịch, GO! được?

Bài này không nói về lý do tại sao (như lần trước, vào năm trước đó mà) mà chỉ đề cập tới cách mà bạn có thể vào được Blogspot một cách thuận tiện và đơn giản nhất.

1/ Cách bằng "tay chân" là bạn thay đổi DNS của máy bạn, việc này chỉ mất vài mươi giây.
Sử dụng DNS sau:
4.2.2.1 - 4.2.2.2
4.2.2.3 - 4.2.2.4
4.2.2.5 - 4.2.2.6

Nhấn OK và chờ mươi giây là có thể vào các trang bị chận bình thường.

2/ Một cách tương tự nhưng thuận tiện hơn nữa vì các bạn sẽ xài một phần mềm nhỏ: DNS Jumper. Tiện ích này không cần cài, miễn phí và rất đơn giản khi sử dụng. Bạn chỉ chạy nó, nhấn Level 3 (hay Dsn11, Dsn13) - Thấy bảng báo thành công thì ok - Chỉ sau vài giây là có thể truy cập vô Blogspot ầm ầm. Bây giờ có th tắt DNS Jumper.

- Xem thêm tại đây.
- Tải tại đây: www.box.com hay tại đây.

3/ Sử dụng các trang mạng vượt tường lửa.

Cách này đơn giản và hiệu quả, có thể sử dụng các trang mạng cho phép vượt tường lửa. Vào các trang sau và gõ địa chỉ cần đến là được (Tuy nhiên, tốc độ load trang sẽ hơi chậm):

proxyweb.com.es
hidemyass.com
german-proxy
101speed.info
Browser 24
Fast Accesses
Privacy 24
Fast Webview
0006 Site
Surf Wired

4/ Sử dụng trình duyệt với Tor Browser Bundle.

Tor là một dự án (http://www.torproject.org) có nhiều chương trình mục đính chính của nó là bảo vệ bạn triệt để trên internet. Tuy nhiên bạn có thể dùng nó để lướt web ẩn danh và vượt tường lửa.

Ghé thăm trang web của dự án ở đây và tải về Tor Browser Bundle phiên bản rời hoặc có thể tải về  phiên bản tích hợp Tor Browser Bundle for Windows with Firefox Aurora.
Tốc độ trang web sẽ tương đối chậm hơn khi sử dụng trình duyệt thông thường. Dù sao thì nó cũng rất xứng đáng để dùng trong trườn hợp cần thiết.

5/ Dùng phần mềm Ultrasurf hoặc Hotspot Shield

Hotspot Shield là một chương trình VPN client miễn phí. Nó kết nối máy tính chúng ta với một mạng riêng ảo và các dữ liệu được mã hóa để bảo đảm vấn đề bảo mật. Máy tính sẽ dùng 1 IP của US để kết nối vào mạng với tốc độ không hề thay đổi như không dùng Hotspot Shield. Nếu dùng bản free bạn phải đối mặt với một ít quảng cáo. Tải về ở đây http://hotspotshield.com/

Ultrasurf là một sản phẩm của UltraReach Internet. Ban đầu người ta làm chương trình này để hỗ trợ cho người dùng ở Trung Quốc vì chính sách kiểm duyệt thông tin chặc chẽ của nước này. Giờ đây Ultrasurf đã trở thành phần mềm vượt tường lửa và bảo vệ sự riêng tư trên internet phổ biến hàng đầu trên thế giới với hàng triệu người sử dụng. Tải về tại đây http://ultrasurf.us/

Với mình thì cách 2 và là phương pháp trước giờ vẫn xài do nó đơn giản. Mình chỉ chạy và set 1 lần là xong, tha hồ 'đơm cơm gắp mắm' không cần lộn xộn gì.

Xem thêm: Vì sao không vào Du lịch, GO! được?

Du lịch, GO! - Tổng hợp

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Xử tệ với biển

Chúng ta đã từng thấy bãi biển Nha Trang bị “đầu độc” bởi những ống cống nước thải đổ thẳng ra biển. Chúng ta từng thấy sau mỗi ngày nghỉ cuối tuần hay lễ, bãi biển Vũng Tàu bị “bôi bẩn” bởi rác. Nhưng tất cả chẳng ăn nhằm gì nếu so với bãi biển ở Hậu Lộc (Thanh Hóa).

< Khung cảnh trong lành của biển Hậu Lộc ngày trước. bây giờ chỉ còn là chuyện dĩ vãng.

Tại bãi biển Hậu Lộc hiện đang tồn tại một bãi rác khổng lồ nằm ngoài đê bao dài hàng trăm mét gây ô nhiễm môi trường trầm trọng, hủy hoại hệ sinh thái biển và làm chết dần lớp cây rừng phòng hộ ven đê biển trồng ở đây.

Nếu như trước kia khi con đê biển hoàn thành, ở đây rất đẹp, không khí trong lành, là nơi người dân ngồi hóng gió biển mỗi khi chiều về, thì...

< Một người dân kéo bịch rác ra ném ở bãi biển Hậu Lộc.

... giờ đây chẳng còn người nào ra đây ngắm biển.

< Rác che lấp miệng cống tiêu nước cho sản xuất nông nghiệp phía trong đê.

Khi thực hiện phóng sự ảnh này, chúng tôi chỉ thấy xuất hiện ở đây những em bé lượm ve chai, những người dân mang rác ra đây để ném rồi bịt mũi vội vội vàng vàng đi về, rồi những ngư dân vứt xuống đủ loại rác thải sinh hoạt…

< Từ những chiếc ghe neo ven bờ, rác thải sinh hoạt được tống xuống biển rồi tấp vào bờ.

Theo thời gian bãi rác này đang ngày một cao hơn, rộng hơn.

Màu nước biển tại đây quanh năm luôn đục ngầu, mùi hôi thối bốc lên từ bãi rác thải luôn nồng nặc khi gặp thời tiết nắng nóng. Kinh khủng hơn, mỗi khi nước triều lên, hàng tấn rác thải lại dập dềnh trôi dạt, đổ về cống tiêu nước Ba Gồ làm cửa cống này bị vùi lấp, không thể tiêu thoát nước phục vụ sản xuất nông nghiệp của các xã Hưng Lộc, Ngư Lộc và Đa Lộc. Cua, cá khó sống được ở ven biển Hậu Lộc.

Vấn đề rác thải tại bãi biển huyện Hậu Lộc đã trở lên bức xúc từ lâu nhưng vẫn chưa thấy chính quyền vào cuộc,  sớm đầu tư xây dựng một khu xử lý rác thải cho người dân.

Du lịch, GO! - Theo Thiên Hân (TTO)

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Ác mộng... khi đi trên quốc lộ 14

Là con đường huyết mạch vận chuyển nông sản của Tây Nguyên đến với các cảng của TP HCM để xuất khẩu. Tuy nhiên quốc lộ 14 không được quan tâm đầu tư đúng mức nên đã xuống cấp nghiêm trọng, dẫn tới nhiều tai nạn thương tâm, điển hình là vụ tai nạn đêm 17/5 tại cầu 14.

< Thực trạng cầu 14, mặt cầu xuống cấp nghiêm trọng.

Quốc lộ 14 là tuyến xương sống về kinh tế, xã hội cho các tỉnh Miền Đông và Tây Nguyên: Bình Dương, Bình Phước, Đắc Nông, Đak Lak, Gia Lai, Kon Tum nối với Tp.HCM nhưng hiện nay đã bị hư hỏng cực kỳ nghiêm trọng. Hiện tại không khác gì những con đường rừng cách đây vài chục năm. Rất mong sự quan tâm của ngành chức năng để không còn những cảnh tai nạn đáng tiếc như vừa qua và để các Tỉnh nghèo tại khu vực có cơ hội để phát triển.

< Lan can gỉ sét.

Với khoảng 800.000 tấn cà phê, 500.000 tấn đậu bắp các loại, 500.000 tấn cao su, hàng vạn tấn hạt điều, bông, mía đường, sắn, tiêu,… gần như là tất cả nông sản xuất khẩu chủ lực hằng năm từ các tỉnh Tây Nguyên đều phải đi qua con đường này.

< Nhiều ống thép đã bị gãy gục.

Vậy nhưng từ năm rồi, năm kia, năm kỉa... QL14 vẫn cứ tả tơi, có sửa chăng chi là dấp vá, tạm bợ... và đôi khi những sửa chữa này lại tăng gấp bội sự nguy hiểm cho người lưu thông trên đường.

< Những thanh sắt này có thể sập xuống bất cứ lúc nào nếu có rung động mạnh.

< Bê tông vỡ trơ lõi thép.

< Mố cầu có dấu hiệu sụt lún.

Ngày xưa, đi từ Buôn Ma Thuột về Sài Gòn chỉ mất khoảng hơn 6 tiếng nhưng bây giờ mất thêm gấp rưỡi thời gian là ít nhất - các xe du lịch, xe tải toàn phải bò, tránh vô số những ổ voi, ổ trâu... với bụi tung mù mịt vào mùa không và lầy lội không tưởng nếu là mùa mưa.

< Đây chính là nơi đã xảy ra vụ tai nạn thương tâm làm 34 người chết và hơn 20 người bị thương tối 17/5.

< Âm dương chỉ cách biệt bởi một lan can mong manh và một cái gờ xi măng thấp tủn.

< Hình chụp từ bên bờ Dak Nông, nơi xe tải đang qua cầu là điểm xe lao xuống cầu.

Bao giờ QL14 mới được hoàn chỉnh việc tu sửa cho xứng tầm con đường xương sống phát triển Tây Nguyên?

< Với độ cao khoảng 20m, chỉ biết cầu nguyện… còn sống người nào hay người ấy!

< Trên quốc lộ 14 đoạn qua khỏi Dak Nông, rất nhiều đoạn có lề đường bẫy tài xế như thế này.

< Bẫy như thế này giăng khắp nơi trên suốt đoạn đường.

< Từ Đắk Lắk đến Bình Phước, duy nhất nơi đây đang đổ đá... vá đường.

< Rất, rất nhiều xe trong sương mù hay bị pha đèn trong đêm tối, khó mà nhận định đâu là lề.

< Không những phải canh lề, tài xế còn phải đề phòng… trụ điện đập vào mặt!

< Hố voi chào mừng đầu tiên thuộc khu vực Bình Phước.

< Và vô vàn hố khủng long chờ đón những xe hàng vài chục tấn lọt vào đây.

< Tài xế khó có thời gian để ghi nhận lời nhắc nhở…

< …Bởi vì phải canh chừng bên kia cái mô gò thấp kém là vực thẳm đủ cho xe tải lộn 5 vòng.

< Những đoạn đường mạnh ai nấy chạy, không phải theo luật mà phải theo... ổ voi thực tế. 

< Không biết cái hố bom này sâu bao nhiêu? ngay cả xe tải cũng chẳng dám thử đo vì có thể nằm luôn tại đó.

< Và “thành công” tất yếu của hàng loạt cái bẫy đã giăng ra: May mắn tài xế và phụ lái không sao, nhưng họ còn chưa hoàn hồn bởi cái lề cao bằng nửa chiếc xe tải. Đi rồi ngẫm: Cảnh này không xảy ra hàng ngày mới là chuyện lạ.

< Một đoạn đường “còn tốt” được cày lên đã lâu lắm rồi.

< Khách dừng nghỉ ăn uống xong, khi ra đoạn này thì họ... trả về cho đất cả – Đoạn Trạm Nghỉ Rạng Đông.

< Đường cày xới (rồi bỏ đấy): dạng này cực kỳ nguy hiểm cho xe 2 bánh do dễ mất lái khi lọt bánh vào rãnh – Xin đừng hô khẩu hiệu nữa quá khôi hài.

< Đã từng có xe container, xe tải lật chổng vó nơi đây, chỉ vì kiểu lề không đâu có được.

< Cái bảng hướng dẫn "ĐƯỜNG ĐANG LÀM" này đã có từ lâu, nhưng không thể tìm ra... ai đang làm.

Vậy thì: Xin cứ chờ, phải chờ như đã từng chờ từ năm ngoái, năm kia, năm kìa năm kỉa...

Du lịch, GO! - Theo VnEpress, Taichinh cujut.daknong


Quốc lộ 14 vẫn là "con đường đau khổ".
Tây nguyên chờ đường, chủ đầu tư chờ vốn

Bài đăng phổ biến