Có thể hiểu được vì sao cánh đàn ông thích uống café ở những quán có nhiều cô phục vụ xinh xắn, đó là nhu cầu thưởng thức cái đẹp đơn thuần, vậy thôi.
Quán café vỉa hè ở đầu đường nhìn thẳng ra chợ Tân Định, chỉ mở từ khoảng 9 giờ tối khi tiệm vàng đóng cửa nhường khoảng sân đậu xe cho chủ quán bày bàn ghế và bán cho đến 4-5 giờ sáng – khi những tiểu thương bắt đầu lục tục chở hàng ra bày biện cho một ngày hy vọng đắt khách.
Tôi thường ra đây ngồi vào những hôm không ngủ được, hoặc những khi đột nhiên muốn nhìn thấy đời sống sôi động của Sài Gòn về đêm. Đối diện quán là dãy hàng ăn đêm lúc nào cũng tấp nập. Trong số đó có một hàng bán món bánh canh cua mà tôi rất thích ăn.
Bà chủ quán nói giọng miền Tây, thường ngồi lè phè trên chiếc ghế lười, ra lệnh, nhìn đường sá và nói chuyện trên trời dưới biển với khách. Bà có một cô cháu gái rất xinh đẹp, tướng tá ngon như người mẫu. Tôi rất thích nhìn cô vì cô tuy ra đây phụ bà chạy bàn nhưng vẫn luôn có vẻ gì rất sang trọng, khuôn mặt nghiêm túc ít khi cười càng tăng thêm vẻ kiêu sa.
Những khi không có khách, cô ngồi trên chiếc ghế đẩu bên cạnh bà, áo thun quần short, lưng thẳng, đầu thẳng, đôi chân dài miên man ý tứ khép lại đầy bí mật. Tôi thường ngồi từ bên này quán café và ngắm cô, chẳng để làm gì, và cũng không bao giờ bắt chuyện hay hỏi thăm, chỉ đơn giản là ngắm cô, một cô gái theo tôi là rất đẹp.
Có thể hiểu được vì sao cánh đàn ông thích uống café ở những quán có nhiều cô phục vụ xinh xắn, đó là nhu cầu thưởng thức cái đẹp đơn thuần, vậy thôi.
Ông chủ quán café tôi ngồi cũng có hai cô cháu gái. Ban đầu tôi tưởng ông chủ là chồng, cô chị là vợ, cô em là con gái. Về sau mới biết họ chỉ là chú cháu, hai cô gái (có lẽ mồ côi?) được chú nuôi từ nhỏ. Cô chị tròn trĩnh trắng trẻo đúng kiểu gái miền Tây, còn cô em thỉnh thoảng mới xuất hiện phụ giúp mỗi khi quán đông khách. Cô này cũng rất xinh đẹp, tuy trông có vẻ bình dân hơn cô cháu bà hàng bánh canh nhưng ở cô có nét gì đó rất ngây thơ trong sáng. Cô cũng ít nói và ít cười, đôi khi hay cáu nếu khách tỏ ra trêu cợt vì thấy cô dễ thương.
Những hôm ngồi café đó, tôi thường gặp một đôi bạn già. Hai người đàn ông hát dạo, một mù một què. Người què một chân chừng hơn 50 tuổi rất cao, mắt sáng, ông cầm một cái lắc tay kêu lích kích mỗi khi đập nhịp cho người mù vừa đàn vừa hát. Người mù khoảng hơn 60 tuổi thì nhỏ con, hơi gù có lẽ do tuổi tác và kham khổ.
Tối nào hai người cũng rảo quanh khu này vài lượt rồi đến gần 12 giờ sẽ tấp vào chỗ café tôi ngồi để làm một ấm trà nóng, nghỉ ngơi, ngắm phố và chuyện vãn. Tôi có một tình cảm đặc biệt với những người hát rong, không bao giờ tôi từ chối khi họ tới gần và thậm chí có khi chỉ chạy xe ngang qua bắt gặp tôi cũng dừng lại kiếm chút tiền lẻ còn sót lại để cho họ. Không phải mình ra vẻ ban phát, không phải mình thương hại, mà chỉ là làm một việc mà tôi muốn làm.
Tôi nhớ quán Út Nhung ngoài bờ kè Nhiêu Lộc cũng có hai vợ chồng đứng tuổi hát dạo và bán kẹo. Tôi không thích ăn kẹo nên có khi đưa tiền mà không lấy kẹo, bà vợ mỉm cười trả lại tiền, không nói gì mà chỉ lắc đầu làm tôi xấu hổ hết sức.
Lại nhớ đến khoảng thời gian đầu tôi mới đến Sài Gòn, lúc đó là năm 2003. Buổi sáng tôi ngồi trong tiệm internet trên đường Lê Văn Sỹ, trời thành phố ảm đạm và lất phất mưa. Rồi một giọng hát bất chợt cất lên, tiếng đàn guitar chậm rãi rảo theo: “nắng có hồng bằng đôi môi em, mưa có buồn bằng đôi mắt em, tóc em từng sợi nhỏ rớt xuống đời làm sóng lênh đênh…”, giọng hát rất quê, rất buồn, rất mộc mạc giản dị. Và đó là người mà theo tôi hát “Nắng thủy tinh” của Trịnh Công Sơn hay nhất.
Quay trở lại với mấy cô gái. Tôi nhớ anh Duy và anh Quang hay nhắc tới một cô em mặt rất xinh ở quán café Tigon ở Võ Văn Tần. Khi nghe hai ông bạn già kể về cô này, tôi và bà Minh cũng tò mò và dự tính hôm nào sẽ tạt qua ngắm gái một tí. Nhưng chưa kịp ngắm thì tới một ngày Duy thông báo nàng đã nghỉ phục vụ quán mà ra mở một quán riêng ở đâu đó khá xa.
Bởi vậy mới nói, gái đẹp không tự sinh ra cũng không tự mất đi, chỉ chuyển từ chỗ ngồi này sang chỗ ngồi khác. Cũng như sau một thời gian không còn thấy cô cháu gái của bà hàng ăn ngồi trên cái ghế đẩu nữa, tôi hỏi, thì được biết cổ đã lấy chồng và đi nước ngoài (hình như là Đài Loan). Rồi sau một thời gian nữa, hàng ăn đó cũng biến mất. Tôi chưa kịp hỏi xem bà chủ hàng dọn đi đâu thì đã phải đi xa một thời gian. Hy vọng đến khi trở lại, quán café và cô em út xinh đẹp vẫn còn.
Du lịch, GO! - Khương Hà (theo Litviet)
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012
Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012
Đừng để lại gì ngoài những dấu chân
Hôm nay là ngày đi học cuối cùng của con tôi, trước khi lớp mẫu giáo của con được nghỉ hè. Các bậc phụ huynh được mời đến dự liên hoan chia tay với lũ trẻ, và suốt cả buổi, các bà mẹ rôm rả có mỗi một chủ đề – sẽ đi nghỉ hè ở đâu.
Nhà thì đi Phú Quốc, nhà thì đi dọc bờ biển miền trung, nhà thì đi Hà Nội để từ đó đi tiếp Sa Pa, Hạ Long, lại có cả mấy nhà đi du lịch nước ngoài. Kế hoạch nào nghe cũng “hoành tráng” cả. Ai cũng tâm lý, kỳ nghỉ này vừa là thưởng cho đứa con cưng của mình một năm ngoan ngoãn, cũng vừa là dịp để bố mẹ thoát khỏi công việc bừa bộn mệt mỏi, để được ăn chơi hưởng thụ một chút. “Làm cả năm, cũng phải xả láng một tí cho sướng đời chứ tội gì”.
Chắc các bạn cũng giống nhóm “bà tám” chúng tôi, đều đang suy tính cho kỳ nghỉ hè sắp tới. Bản thân tôi cũng trông ngóng đến kỳ nghỉ này...
Cả nhà tôi đều thích biển, ra bờ biển nằm lè phè, ăn hải sản, bơi ì oạp, còn gì thích bằng. Nhưng tôi muốn chia sẻ với các bạn một chút thôi: mình hãy cùng “du lịch xanh” nhé.
Các bạn đừng mắng tôi nhiều chuyện, tôi xin hứa là du lịch xanh không có nghĩa là bạn phải thoả hiệp mức “phè phỡn” của mình đâu. Nhưng sao du lịch mà cũng phải “xanh” vậy?
Du lịch là một trong những ngành bán lẻ lớn nhất trên thế giới. Mỗi năm, toàn thế giới có khoảng 900 triệu khách du lịch quốc tế, (chưa kể các khách du lịch nội địa), tiêu xài khoảng trên 1 ngàn tỉ đôla, tức là khoảng 3 tỉ đôla mỗi ngày.
Chắc các bạn cũng khó hình dung, ngành du lịch là một trong những ngành có nhiều tác động nhất lên môi trường. Có ba tác động chính. Thứ nhất, nó làm cạn kiệt các nguồn tài nguyên vốn đã khan hiếm: ví dụ nguồn nước.
Nước được sử dụng cho các khách sạn, bể bơi, sân golf, công viên nước. Một sân golf trung bình ở các nước nhiệt đới như Thái Lan hay Việt Nam mỗi năm dùng lượng nước bằng với 60.000 người dân địa phương.
Hơn thế nữa, khách du lịch luôn có xu hướng sử dụng nhiều nước khi đi du lịch hơn là khi ở nhà (Bạn có thú nhận là bạn cũng có tâm lý này không?). Trung bình mỗi khách du lịch sử dụng từ 400 – 1.500 lít nước mỗi ngày, trong khi ở nhà, trung bình mỗi người chỉ dùng khoảng 150 lít.
Ngoài ra, với đặc tính theo mùa, nhiều nơi vào mùa cao điểm có lượng người sinh sống cao gấp 10 lần so với mùa thấp điểm, gây áp lực lên các nguồn tài nguyên địa phương như năng lượng, thực phẩm, và các nguyên vật liệu khác.
Thứ hai, du lịch gây ra các vấn đề ô nhiễm như bất cứ ngành công nghiệp nào khác. Mỗi tháng có khoảng 2,5 triệu chuyến bay cất cánh trên toàn cầu, tức là khoảng hơn 80 ngàn chuyến mỗi ngày. Khách du lịch chiếm 60% những người đi lại bằng máy bay và du lịch hàng không là nguyên nhân gây hiệu ứng nhà kính lớn nhất, làm trầm trọng thêm tình trạng biến đổi khí hậu.
Ngoài ra, tình trạng vứt rác bừa bãi là nguyên nhân lớn gây ô nhiễm môi trường. Rất nhiều danh lam thắng cảnh đẹp thường là ở các vùng nghèo, các khu vực xa xôi hẻo lánh, nên cũng không có hệ thống xử lý rác thải, và các điểm du lịch biến thành các bãi rác khổng lồ.
Thứ ba là các tác động vật lý: Các khu phong cảnh đẹp, như bờ biển, sông hồ, núi, rừng, thường là những khu vực tự nhiên có hệ sinh thái phong phú, đa dạng sinh học cao, và các hoạt động du lịch làm suy thoái các hệ sinh thái này:
Do xây dựng các công trình lớn, các hoạt động khai thác cát, gỗ, phá rừng, phá bờ biển làm khách sạn, các dịch vụ du lịch ngoài biển gây huỷ hoại rạn san hô và hệ sinh thái biển nói chung và các nguồn thuỷ hải sản, các tuyến trekking xuyên rừng nguyên sinh gây phá huỷ môi trường hoang dã của các loài.
Và những thói quen xấu của người đi du lịch: Các bạn thử nghĩ xem, có phải khi đi du lịch các bạn thường lười mang theo vật dụng cá nhân như dầu gội đầu, bàn chải, kem đánh răng... mà thường phụ thuộc hết vào khách sạn. Bạn có biết mỗi năm các khách sạn lớn trên thế giới tiêu thụ khoảng hơn 600 triệu chai dầu gội và xả.
Và phần lớn mỗi chai chỉ được dùng một chút là lại bỏ đi, thải hàng đống nhựa và hoá chất ra môi trường. Rồi thì ai cũng lấy mấy tờ bản đồ hay quyển hướng dẫn du lịch miễn phí, hết chuyến đi lại vứt đi. Bao nhiêu cây bị chặt để in hàng triệu cái bản đồ và sách hướng dẫn chỉ được dùng một lần đó!
Lại “quan trọng hoá vấn đề” rồi. Cả năm được có kỳ nghỉ hè mà cũng định “o ép” hả? Tất nhiên là tôi không có ý định đó rồi. Tôi chỉ muốn các bạn cùng tôi lập một kế hoạch du lịch xanh thôi.
Chọn khách sạn: Bạn hãy chọn khách sạn có dịch vụ tiết kiệm nước và năng lượng. Bạn sẽ giúp tiết kiệm được 20% nước và 40% năng lượng so với khách sạn thông thường. Website của khách sạn chắc chắn có thông tin này đấy.
Thu xếp hành lý: Bạn hãy mang hành lý gọn nhẹ bao gồm những vật dụng cần thiết. Và tốt nhất là bạn mang đồ “toiletries” của mình. “Bật mí” là đồ của khách sạn cũng không phải là loại tốt đâu, nhiều khi cũng không hợp với tóc hay da của bạn. Và nhớ dùng máy ảnh kỹ thuật số nhé.
Hãy là một khách du lịch nhiều thông tin: Khi bạn đã quyết định đi du lịch ở đâu thì nên lên một hành trình thật kỹ càng, rồi tìm thông tin về những nơi mình cần đi trên mạng. Thay vì lấy nguyên cả quyển hướng dẫn, bạn hãy tìm và in ra những trang thật sự cần thiết, hoặc cái bản đồ. (Nhớ sử dụng giấy một mặt khi in nhé!)
Thay đổi thói quen: Nhân tiện nói đến in, tôi biết là rất nhiều các bạn hiện nay đã dùng vé máy bay điện tử.
Như thế cũng là “xanh” lắm rồi, so với loại vé in mấy liên ngày xưa. Nếu sắp tới tất cả vé máy bay đều là vé điện tử, thì ngành hàng không toàn cầu có thể tiết kiệm đến 3 tỉ đôla mỗi năm đấy. Tuy nhiên, bạn còn có thể làm tốt hơn thế nữa, bằng cách không in cả vé điện tử ra, mà chỉ lưu code vé máy bay, ký hiệu chuyến bay, giờ bay vào điện thoại di động, rồi đưa cho nhân viên lúc làm thủ tục.
Khi ở khách sạn, bạn hãy cố gắng chỉ yêu cầu thay khăn tắm, ga giường khi nào thấy cần thiết. Ngành công nghiệp khách sạn dùng 65 ngàn lít nước cho một phòng trong một năm cơ đấy. Bạn nên bật điều hoà ở mức vừa phải. Và nhớ tắt hết các thiết bị điện trong phòng khi ra ngoài. Tôi rất ghét nhiều người có cái thái độ “đằng nào cũng trả tiền phòng rồi!”.
Hãy hỗ trợ kinh tế địa phương: Phần lớn các địa điểm du lịch đều ở những địa phương còn nghèo. Bạn hãy chọn ăn ở những nhà hàng địa phương, mua quà lưu niệm của địa phương thay vì đồ làm ở nơi khác hoặc đồ nhập khẩu.
Du lịch mùa cao điểm: Nếu bạn có thể chủ động thời gian nghỉ phép, bạn nên tránh du lịch mùa cao điểm. Chắc các bạn đã nghe bao nhiêu chuyện về mỗi dịp 30.4 hay 2.9, mọi người ùn ùn kéo nhau đi nghỉ.
Lần nào cũng lặp lại tình trạng đi nghỉ mà chỉ chuốc thêm bực bội: Giá phòng nghỉ, giá ăn uống thì bị đội lên đến mấy lần, chất lượng dịch vụ thì kinh khủng, mà ai cũng vẫn phải cắn răng chịu đựng. Những bãi biển thì hầu như chả ai bơi được vì đông quá. Chưa kể việc các con đường cửa ngõ ra vào thành phố thì tắc nghẽn hàng giờ liền, đi nghỉ như vậy thì còn mệt hơn ở nhà.
Tôi rất hiểu là khi đi nghỉ, ai cũng muốn được sung sướng. Nhưng tôi chắc là một kế hoạch du lịch xanh cũng không làm cho kỳ nghỉ của bạn kém vui, mà nó lại giúp bạn giảm chi phí, và bạn cũng cảm thấy hài lòng vì mình đã giúp cho cả cộng đồng địa phương và bảo vệ môi trường. Hãy làm một công dân thời thượng biết bảo vệ môi trường, đi du lịch xanh với tiêu chí hãy đừng lấy đi cái gì ngoài những bức ảnh, hãy đừng để lại gì ngoài những dấu chân.
Chúc các bạn có một kỳ nghỉ tuyệt vời, và biết đâu, nhà tôi lại “chạm trán” với nhà bạn trên một bãi biển nào đó. Khi đó các nhà chúng ta sẽ cùng giao lưu và “tám” tiếp nhé.
Du lịch, GO! - Theo Hoàng Thị Minh Hồng (SGTT), ảnh internet
Nhà thì đi Phú Quốc, nhà thì đi dọc bờ biển miền trung, nhà thì đi Hà Nội để từ đó đi tiếp Sa Pa, Hạ Long, lại có cả mấy nhà đi du lịch nước ngoài. Kế hoạch nào nghe cũng “hoành tráng” cả. Ai cũng tâm lý, kỳ nghỉ này vừa là thưởng cho đứa con cưng của mình một năm ngoan ngoãn, cũng vừa là dịp để bố mẹ thoát khỏi công việc bừa bộn mệt mỏi, để được ăn chơi hưởng thụ một chút. “Làm cả năm, cũng phải xả láng một tí cho sướng đời chứ tội gì”.
Chắc các bạn cũng giống nhóm “bà tám” chúng tôi, đều đang suy tính cho kỳ nghỉ hè sắp tới. Bản thân tôi cũng trông ngóng đến kỳ nghỉ này...
Cả nhà tôi đều thích biển, ra bờ biển nằm lè phè, ăn hải sản, bơi ì oạp, còn gì thích bằng. Nhưng tôi muốn chia sẻ với các bạn một chút thôi: mình hãy cùng “du lịch xanh” nhé.
Các bạn đừng mắng tôi nhiều chuyện, tôi xin hứa là du lịch xanh không có nghĩa là bạn phải thoả hiệp mức “phè phỡn” của mình đâu. Nhưng sao du lịch mà cũng phải “xanh” vậy?
Du lịch là một trong những ngành bán lẻ lớn nhất trên thế giới. Mỗi năm, toàn thế giới có khoảng 900 triệu khách du lịch quốc tế, (chưa kể các khách du lịch nội địa), tiêu xài khoảng trên 1 ngàn tỉ đôla, tức là khoảng 3 tỉ đôla mỗi ngày.
Chắc các bạn cũng khó hình dung, ngành du lịch là một trong những ngành có nhiều tác động nhất lên môi trường. Có ba tác động chính. Thứ nhất, nó làm cạn kiệt các nguồn tài nguyên vốn đã khan hiếm: ví dụ nguồn nước.
Nước được sử dụng cho các khách sạn, bể bơi, sân golf, công viên nước. Một sân golf trung bình ở các nước nhiệt đới như Thái Lan hay Việt Nam mỗi năm dùng lượng nước bằng với 60.000 người dân địa phương.
Hơn thế nữa, khách du lịch luôn có xu hướng sử dụng nhiều nước khi đi du lịch hơn là khi ở nhà (Bạn có thú nhận là bạn cũng có tâm lý này không?). Trung bình mỗi khách du lịch sử dụng từ 400 – 1.500 lít nước mỗi ngày, trong khi ở nhà, trung bình mỗi người chỉ dùng khoảng 150 lít.
Ngoài ra, với đặc tính theo mùa, nhiều nơi vào mùa cao điểm có lượng người sinh sống cao gấp 10 lần so với mùa thấp điểm, gây áp lực lên các nguồn tài nguyên địa phương như năng lượng, thực phẩm, và các nguyên vật liệu khác.
Thứ hai, du lịch gây ra các vấn đề ô nhiễm như bất cứ ngành công nghiệp nào khác. Mỗi tháng có khoảng 2,5 triệu chuyến bay cất cánh trên toàn cầu, tức là khoảng hơn 80 ngàn chuyến mỗi ngày. Khách du lịch chiếm 60% những người đi lại bằng máy bay và du lịch hàng không là nguyên nhân gây hiệu ứng nhà kính lớn nhất, làm trầm trọng thêm tình trạng biến đổi khí hậu.
Ngoài ra, tình trạng vứt rác bừa bãi là nguyên nhân lớn gây ô nhiễm môi trường. Rất nhiều danh lam thắng cảnh đẹp thường là ở các vùng nghèo, các khu vực xa xôi hẻo lánh, nên cũng không có hệ thống xử lý rác thải, và các điểm du lịch biến thành các bãi rác khổng lồ.
Thứ ba là các tác động vật lý: Các khu phong cảnh đẹp, như bờ biển, sông hồ, núi, rừng, thường là những khu vực tự nhiên có hệ sinh thái phong phú, đa dạng sinh học cao, và các hoạt động du lịch làm suy thoái các hệ sinh thái này:
Do xây dựng các công trình lớn, các hoạt động khai thác cát, gỗ, phá rừng, phá bờ biển làm khách sạn, các dịch vụ du lịch ngoài biển gây huỷ hoại rạn san hô và hệ sinh thái biển nói chung và các nguồn thuỷ hải sản, các tuyến trekking xuyên rừng nguyên sinh gây phá huỷ môi trường hoang dã của các loài.
Và những thói quen xấu của người đi du lịch: Các bạn thử nghĩ xem, có phải khi đi du lịch các bạn thường lười mang theo vật dụng cá nhân như dầu gội đầu, bàn chải, kem đánh răng... mà thường phụ thuộc hết vào khách sạn. Bạn có biết mỗi năm các khách sạn lớn trên thế giới tiêu thụ khoảng hơn 600 triệu chai dầu gội và xả.
Và phần lớn mỗi chai chỉ được dùng một chút là lại bỏ đi, thải hàng đống nhựa và hoá chất ra môi trường. Rồi thì ai cũng lấy mấy tờ bản đồ hay quyển hướng dẫn du lịch miễn phí, hết chuyến đi lại vứt đi. Bao nhiêu cây bị chặt để in hàng triệu cái bản đồ và sách hướng dẫn chỉ được dùng một lần đó!
Lại “quan trọng hoá vấn đề” rồi. Cả năm được có kỳ nghỉ hè mà cũng định “o ép” hả? Tất nhiên là tôi không có ý định đó rồi. Tôi chỉ muốn các bạn cùng tôi lập một kế hoạch du lịch xanh thôi.
Chọn khách sạn: Bạn hãy chọn khách sạn có dịch vụ tiết kiệm nước và năng lượng. Bạn sẽ giúp tiết kiệm được 20% nước và 40% năng lượng so với khách sạn thông thường. Website của khách sạn chắc chắn có thông tin này đấy.
Thu xếp hành lý: Bạn hãy mang hành lý gọn nhẹ bao gồm những vật dụng cần thiết. Và tốt nhất là bạn mang đồ “toiletries” của mình. “Bật mí” là đồ của khách sạn cũng không phải là loại tốt đâu, nhiều khi cũng không hợp với tóc hay da của bạn. Và nhớ dùng máy ảnh kỹ thuật số nhé.
Hãy là một khách du lịch nhiều thông tin: Khi bạn đã quyết định đi du lịch ở đâu thì nên lên một hành trình thật kỹ càng, rồi tìm thông tin về những nơi mình cần đi trên mạng. Thay vì lấy nguyên cả quyển hướng dẫn, bạn hãy tìm và in ra những trang thật sự cần thiết, hoặc cái bản đồ. (Nhớ sử dụng giấy một mặt khi in nhé!)
Thay đổi thói quen: Nhân tiện nói đến in, tôi biết là rất nhiều các bạn hiện nay đã dùng vé máy bay điện tử.
Như thế cũng là “xanh” lắm rồi, so với loại vé in mấy liên ngày xưa. Nếu sắp tới tất cả vé máy bay đều là vé điện tử, thì ngành hàng không toàn cầu có thể tiết kiệm đến 3 tỉ đôla mỗi năm đấy. Tuy nhiên, bạn còn có thể làm tốt hơn thế nữa, bằng cách không in cả vé điện tử ra, mà chỉ lưu code vé máy bay, ký hiệu chuyến bay, giờ bay vào điện thoại di động, rồi đưa cho nhân viên lúc làm thủ tục.
Khi ở khách sạn, bạn hãy cố gắng chỉ yêu cầu thay khăn tắm, ga giường khi nào thấy cần thiết. Ngành công nghiệp khách sạn dùng 65 ngàn lít nước cho một phòng trong một năm cơ đấy. Bạn nên bật điều hoà ở mức vừa phải. Và nhớ tắt hết các thiết bị điện trong phòng khi ra ngoài. Tôi rất ghét nhiều người có cái thái độ “đằng nào cũng trả tiền phòng rồi!”.
Hãy hỗ trợ kinh tế địa phương: Phần lớn các địa điểm du lịch đều ở những địa phương còn nghèo. Bạn hãy chọn ăn ở những nhà hàng địa phương, mua quà lưu niệm của địa phương thay vì đồ làm ở nơi khác hoặc đồ nhập khẩu.
Du lịch mùa cao điểm: Nếu bạn có thể chủ động thời gian nghỉ phép, bạn nên tránh du lịch mùa cao điểm. Chắc các bạn đã nghe bao nhiêu chuyện về mỗi dịp 30.4 hay 2.9, mọi người ùn ùn kéo nhau đi nghỉ.
Lần nào cũng lặp lại tình trạng đi nghỉ mà chỉ chuốc thêm bực bội: Giá phòng nghỉ, giá ăn uống thì bị đội lên đến mấy lần, chất lượng dịch vụ thì kinh khủng, mà ai cũng vẫn phải cắn răng chịu đựng. Những bãi biển thì hầu như chả ai bơi được vì đông quá. Chưa kể việc các con đường cửa ngõ ra vào thành phố thì tắc nghẽn hàng giờ liền, đi nghỉ như vậy thì còn mệt hơn ở nhà.
Tôi rất hiểu là khi đi nghỉ, ai cũng muốn được sung sướng. Nhưng tôi chắc là một kế hoạch du lịch xanh cũng không làm cho kỳ nghỉ của bạn kém vui, mà nó lại giúp bạn giảm chi phí, và bạn cũng cảm thấy hài lòng vì mình đã giúp cho cả cộng đồng địa phương và bảo vệ môi trường. Hãy làm một công dân thời thượng biết bảo vệ môi trường, đi du lịch xanh với tiêu chí hãy đừng lấy đi cái gì ngoài những bức ảnh, hãy đừng để lại gì ngoài những dấu chân.
Chúc các bạn có một kỳ nghỉ tuyệt vời, và biết đâu, nhà tôi lại “chạm trán” với nhà bạn trên một bãi biển nào đó. Khi đó các nhà chúng ta sẽ cùng giao lưu và “tám” tiếp nhé.
Du lịch, GO! - Theo Hoàng Thị Minh Hồng (SGTT), ảnh internet
Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012
Lại thêm một món đồ chơi...
Sau nhiều chuyến đi lang tang khắp mọi nơi với sự khởi đầu chỉ là cuốn sổ ghi chép dày đặc các hướng dẫn, đường đi với các nơi dự định sẽ ghé cùng chiếc máy ảnh Cannon 490 còi... thì dần dần, bọn mình cũng được nâng cấp hành trang với cái máy tính bảng MID cũng... còi chả kém.
< Bình minh ở Cà Ná.
Vậy nhưng các thứ "còi bép" vẫn giúp mình dễ dàng hơn trong việc tìm đường, nhanh chóng và thuận lợi hơn trong việc xem bản đồ hành trình. Trời thường: những chuyến đi tuyệt vời lần lượt vượt qua với hàng ngàn bức ảnh cả xấu lẫn đẹp... nhưng cũng đủ phần nào gợi lên "cái hồn" của những nơi đã đến và chắn chắn rằng sẽ là điều khó quên đối với bọn mình, cũng là một cẩm nang nhỏ với các bạn đã đọc bài.
Rồi hai tháng trước, mình tậu được cái netbook Samsung NC110 khá chiến bắt sóng wifi rất mạnh. Cái này đã giúp bọn mình tiếp cận đường đi dễ dàng hơn nữa và nó trở thành một món hành trang không thể thiếu trong các chuyến phượt. Chưa hết, sau một thời gian tự xoay sở thì hồi tuần rồi: bọn mình lại tậu được chiếc máy ảnh Nikon Coolpix L120 mới cóng, mười bốn chấm, siêu zoom 21... và hiện thời vẫn đang tập tành với "con chộp" mới.
Với con máy ảnh này thì có lẽ chuyện "đổ thừa" máy còi bép... ít có cơ hội. Cộng với cái tripod đã được trang bị từ trước thì bi giờ thì có thể zoom các thác hay hẻm núi thật xa để kéo lại gần khi mình không thể đến tận nơi được. Có lẽ nó cũng sẽ giúp mình thu giữ các cảnh vật với màu sắc ảnh tốt hơn ở các chốn siêu hoang dã, ảnh panorama... Thậm chí có thể chụp luôn những ảnh nghệ thuật với người mẫu lãng mạn, tóc xoã tung bay trên đồi cát hoang sơ hay bên khe thác tung bóng bụi nước ven rừng, hay nhỡ?
Tán phét mà chơi, chủ yếu thì "đồ nghề" cho các chuyến du phượt đã tạm ổn. Netbook gọn nhẹ dùng xem bản đồ - truy cập net nếu có wifi và duyệt xem trước trước các hình ảnh rõ ràng hơn. Ngoài ra máy cũng sẽ là phương cách ghi lộ trình lý tưởng cho chuyến hành trình. Cái Cannon cũ sẽ vẫn trực chiến chủ lực để "nửa kia" chộp ảnh ven đường - vẫn ăn ảnh tốt. Con Nikon mới mình sẽ sử dụng thêm khi vào được các chốn có cảnh vật thiên nhiên mê hồn.
Vỏ ruột sau của chiếc Win100 vừa thay sau chuyến rồi, rất tốt do từ hồi về chuyến cuối cùng đến nay vẫn cứng căng. Vỏ ruột trước cũng còn ngon, không hề gì - Nhông sên dĩa mình vừa mua nguyên bộ Mạnh Quang, vừa đem ra tiệm thay cho chắc cú trong chuyến hành trình lần sau. Máy móc, đèn đuốc trước sau đều "mạnh phẻ", vậy là ổn.
Mà chuyến sau sẽ đi đâu nhỉ? Mình xin tiếc lộ nhỏ rằng chuyến này bọn mình có thể sẽ qua các địa danh như thị trấn Liên Nghĩa, Nam Ban, Đình Văn, Tà Hine, đèo Đại Ninh, Bắc Bình, Bàu Trắng...
Khi nào đi thì chưa biết chắc... nhưng rõ ràng là nếu sức khoẻ ok, quan trọng nhất là nếu thời tiết tốt, quang mây (vì bây giờ là mùa mưa: bạn cũng biết nguy hiểm thế nào nếu gặp mưa lớn trên các ngõ đường rừng hay trên đèo - lở đất một phát là mất xác luôn đấy)... là có thể tạo ra ngay cái sự "lên đường".
Lỡ đam mê cái sự hoang dã chốn thiên nhiên, lỡ ham hố cái chuyện phượt phẹo rồi thì một hai tháng lại cứ phải "làm một chuyến". Thôi thì cũng là thú ham vui lành mạnh mà, chỉ tiếc là thú vui đến trễ chứ nếu sớm hơn mươi năm thì còn sức quậy quọ nhiều hơn so với bây giờ.
Mong sẽ sớm có chuyện khởi hành, về lại có khối thứ kể bà con nghe chơi, đỡ buồn... để rồi biết: quê hương mình đẹp lắm, con người vùng cao ở xứ mình vẫn chân chất xiết bao...
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!
< Bình minh ở Cà Ná.
Vậy nhưng các thứ "còi bép" vẫn giúp mình dễ dàng hơn trong việc tìm đường, nhanh chóng và thuận lợi hơn trong việc xem bản đồ hành trình. Trời thường: những chuyến đi tuyệt vời lần lượt vượt qua với hàng ngàn bức ảnh cả xấu lẫn đẹp... nhưng cũng đủ phần nào gợi lên "cái hồn" của những nơi đã đến và chắn chắn rằng sẽ là điều khó quên đối với bọn mình, cũng là một cẩm nang nhỏ với các bạn đã đọc bài.
Rồi hai tháng trước, mình tậu được cái netbook Samsung NC110 khá chiến bắt sóng wifi rất mạnh. Cái này đã giúp bọn mình tiếp cận đường đi dễ dàng hơn nữa và nó trở thành một món hành trang không thể thiếu trong các chuyến phượt. Chưa hết, sau một thời gian tự xoay sở thì hồi tuần rồi: bọn mình lại tậu được chiếc máy ảnh Nikon Coolpix L120 mới cóng, mười bốn chấm, siêu zoom 21... và hiện thời vẫn đang tập tành với "con chộp" mới.
Với con máy ảnh này thì có lẽ chuyện "đổ thừa" máy còi bép... ít có cơ hội. Cộng với cái tripod đã được trang bị từ trước thì bi giờ thì có thể zoom các thác hay hẻm núi thật xa để kéo lại gần khi mình không thể đến tận nơi được. Có lẽ nó cũng sẽ giúp mình thu giữ các cảnh vật với màu sắc ảnh tốt hơn ở các chốn siêu hoang dã, ảnh panorama... Thậm chí có thể chụp luôn những ảnh nghệ thuật với người mẫu lãng mạn, tóc xoã tung bay trên đồi cát hoang sơ hay bên khe thác tung bóng bụi nước ven rừng, hay nhỡ?
Tán phét mà chơi, chủ yếu thì "đồ nghề" cho các chuyến du phượt đã tạm ổn. Netbook gọn nhẹ dùng xem bản đồ - truy cập net nếu có wifi và duyệt xem trước trước các hình ảnh rõ ràng hơn. Ngoài ra máy cũng sẽ là phương cách ghi lộ trình lý tưởng cho chuyến hành trình. Cái Cannon cũ sẽ vẫn trực chiến chủ lực để "nửa kia" chộp ảnh ven đường - vẫn ăn ảnh tốt. Con Nikon mới mình sẽ sử dụng thêm khi vào được các chốn có cảnh vật thiên nhiên mê hồn.Vỏ ruột sau của chiếc Win100 vừa thay sau chuyến rồi, rất tốt do từ hồi về chuyến cuối cùng đến nay vẫn cứng căng. Vỏ ruột trước cũng còn ngon, không hề gì - Nhông sên dĩa mình vừa mua nguyên bộ Mạnh Quang, vừa đem ra tiệm thay cho chắc cú trong chuyến hành trình lần sau. Máy móc, đèn đuốc trước sau đều "mạnh phẻ", vậy là ổn.
Mà chuyến sau sẽ đi đâu nhỉ? Mình xin tiếc lộ nhỏ rằng chuyến này bọn mình có thể sẽ qua các địa danh như thị trấn Liên Nghĩa, Nam Ban, Đình Văn, Tà Hine, đèo Đại Ninh, Bắc Bình, Bàu Trắng...
Khi nào đi thì chưa biết chắc... nhưng rõ ràng là nếu sức khoẻ ok, quan trọng nhất là nếu thời tiết tốt, quang mây (vì bây giờ là mùa mưa: bạn cũng biết nguy hiểm thế nào nếu gặp mưa lớn trên các ngõ đường rừng hay trên đèo - lở đất một phát là mất xác luôn đấy)... là có thể tạo ra ngay cái sự "lên đường".
Lỡ đam mê cái sự hoang dã chốn thiên nhiên, lỡ ham hố cái chuyện phượt phẹo rồi thì một hai tháng lại cứ phải "làm một chuyến". Thôi thì cũng là thú ham vui lành mạnh mà, chỉ tiếc là thú vui đến trễ chứ nếu sớm hơn mươi năm thì còn sức quậy quọ nhiều hơn so với bây giờ.
Mong sẽ sớm có chuyện khởi hành, về lại có khối thứ kể bà con nghe chơi, đỡ buồn... để rồi biết: quê hương mình đẹp lắm, con người vùng cao ở xứ mình vẫn chân chất xiết bao...
Điền Gia Dũng - Du lịch, GO!
Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012
Không vào được Blogspot?
Khoảng 1 tuần nay: ở một thời gian nhất định trong ngày (thường từ tối đến sáng), tất cả các trang Blogspot đều bị VNPT chận không thể vào (người dùng FPT, Viettel hay các nhà cung cấp khác vẫn sử dụng bình thường.
< Chận không đau, cái đau là những phe phái 'cà chua' ở nước ngoài lại có cớ chỉ trích hay bôi bác.
Được biết thì họ không chặn trang blogspot.com mà chặn các subdomain là **.blogspot.com > đa phần các nhánh đều toi, thậm chí lúc đầu: các blogspot có domain riêng, trang **.googleusercontent.com cũng tiêu, đồng nghĩa là khỏi dịch, khỏi xem cache Google luôn. Picasa cũng dạng **.googleusercontent.com nên chịu chung số phận.
Xem thêm: Vì sao không vào Du lịch, GO! được?
Bài này không nói về lý do tại sao (như lần trước, vào năm trước đó mà) mà chỉ đề cập tới cách mà bạn có thể vào được Blogspot một cách thuận tiện và đơn giản nhất.
1/ Cách bằng "tay chân" là bạn thay đổi DNS của máy bạn, việc này chỉ mất vài mươi giây.
Sử dụng DNS sau:
4.2.2.1 - 4.2.2.2
4.2.2.3 - 4.2.2.4
4.2.2.5 - 4.2.2.6
Nhấn OK và chờ mươi giây là có thể vào các trang bị chận bình thường.
2/ Một cách tương tự nhưng thuận tiện hơn nữa vì các bạn sẽ xài một phần mềm nhỏ: DNS Jumper. Tiện ích này không cần cài, miễn phí và rất đơn giản khi sử dụng. Bạn chỉ chạy nó, nhấn Level 3 (hay Dsn11, Dsn13) - Thấy bảng báo thành công thì ok - Chỉ sau vài giây là có thể truy cập vô Blogspot ầm ầm. Bây giờ có thể tắt DNS Jumper.
- Xem thêm tại đây.
- Tải tại đây: www.box.com hay tại đây.
3/ Sử dụng các trang mạng vượt tường lửa.
Cách này đơn giản và hiệu quả, có thể sử dụng các trang mạng cho phép vượt tường lửa. Vào các trang sau và gõ địa chỉ cần đến là được (Tuy nhiên, tốc độ load trang sẽ hơi chậm):
proxyweb.com.es
hidemyass.com
german-proxy
101speed.info
Browser 24
Fast Accesses
Privacy 24
Fast Webview
0006 Site
Surf Wired
4/ Sử dụng trình duyệt với Tor Browser Bundle.
Tor là một dự án (http://www.torproject.org) có nhiều chương trình mục đính chính của nó là bảo vệ bạn triệt để trên internet. Tuy nhiên bạn có thể dùng nó để lướt web ẩn danh và vượt tường lửa.
Ghé thăm trang web của dự án ở đây và tải về Tor Browser Bundle phiên bản rời hoặc có thể tải về phiên bản tích hợp Tor Browser Bundle for Windows with Firefox Aurora.
Tốc độ trang web sẽ tương đối chậm hơn khi sử dụng trình duyệt thông thường. Dù sao thì nó cũng rất xứng đáng để dùng trong trườn hợp cần thiết.
5/ Dùng phần mềm Ultrasurf hoặc Hotspot Shield
Hotspot Shield là một chương trình VPN client miễn phí. Nó kết nối máy tính chúng ta với một mạng riêng ảo và các dữ liệu được mã hóa để bảo đảm vấn đề bảo mật. Máy tính sẽ dùng 1 IP của US để kết nối vào mạng với tốc độ không hề thay đổi như không dùng Hotspot Shield. Nếu dùng bản free bạn phải đối mặt với một ít quảng cáo. Tải về ở đây http://hotspotshield.com/
Ultrasurf là một sản phẩm của UltraReach Internet. Ban đầu người ta làm chương trình này để hỗ trợ cho người dùng ở Trung Quốc vì chính sách kiểm duyệt thông tin chặc chẽ của nước này. Giờ đây Ultrasurf đã trở thành phần mềm vượt tường lửa và bảo vệ sự riêng tư trên internet phổ biến hàng đầu trên thế giới với hàng triệu người sử dụng. Tải về tại đây http://ultrasurf.us/
Với mình thì cách 2 và là phương pháp trước giờ vẫn xài do nó đơn giản. Mình chỉ chạy và set 1 lần là xong, tha hồ 'đơm cơm gắp mắm' không cần lộn xộn gì.
Xem thêm: Vì sao không vào Du lịch, GO! được?
Du lịch, GO! - Tổng hợp
< Chận không đau, cái đau là những phe phái 'cà chua' ở nước ngoài lại có cớ chỉ trích hay bôi bác.
Được biết thì họ không chặn trang blogspot.com mà chặn các subdomain là **.blogspot.com > đa phần các nhánh đều toi, thậm chí lúc đầu: các blogspot có domain riêng, trang **.googleusercontent.com cũng tiêu, đồng nghĩa là khỏi dịch, khỏi xem cache Google luôn. Picasa cũng dạng **.googleusercontent.com nên chịu chung số phận.
Xem thêm: Vì sao không vào Du lịch, GO! được?
Bài này không nói về lý do tại sao (như lần trước, vào năm trước đó mà) mà chỉ đề cập tới cách mà bạn có thể vào được Blogspot một cách thuận tiện và đơn giản nhất.
1/ Cách bằng "tay chân" là bạn thay đổi DNS của máy bạn, việc này chỉ mất vài mươi giây.
Sử dụng DNS sau:
4.2.2.1 - 4.2.2.2
4.2.2.3 - 4.2.2.4
4.2.2.5 - 4.2.2.6
Nhấn OK và chờ mươi giây là có thể vào các trang bị chận bình thường.
2/ Một cách tương tự nhưng thuận tiện hơn nữa vì các bạn sẽ xài một phần mềm nhỏ: DNS Jumper. Tiện ích này không cần cài, miễn phí và rất đơn giản khi sử dụng. Bạn chỉ chạy nó, nhấn Level 3 (hay Dsn11, Dsn13) - Thấy bảng báo thành công thì ok - Chỉ sau vài giây là có thể truy cập vô Blogspot ầm ầm. Bây giờ có thể tắt DNS Jumper.
- Xem thêm tại đây.
- Tải tại đây: www.box.com hay tại đây.
3/ Sử dụng các trang mạng vượt tường lửa.
Cách này đơn giản và hiệu quả, có thể sử dụng các trang mạng cho phép vượt tường lửa. Vào các trang sau và gõ địa chỉ cần đến là được (Tuy nhiên, tốc độ load trang sẽ hơi chậm):
proxyweb.com.es
hidemyass.com
german-proxy
101speed.info
Browser 24
Fast Accesses
Privacy 24
Fast Webview
0006 Site
Surf Wired
4/ Sử dụng trình duyệt với Tor Browser Bundle.
Tor là một dự án (http://www.torproject.org) có nhiều chương trình mục đính chính của nó là bảo vệ bạn triệt để trên internet. Tuy nhiên bạn có thể dùng nó để lướt web ẩn danh và vượt tường lửa.
Ghé thăm trang web của dự án ở đây và tải về Tor Browser Bundle phiên bản rời hoặc có thể tải về phiên bản tích hợp Tor Browser Bundle for Windows with Firefox Aurora.
Tốc độ trang web sẽ tương đối chậm hơn khi sử dụng trình duyệt thông thường. Dù sao thì nó cũng rất xứng đáng để dùng trong trườn hợp cần thiết.
5/ Dùng phần mềm Ultrasurf hoặc Hotspot ShieldHotspot Shield là một chương trình VPN client miễn phí. Nó kết nối máy tính chúng ta với một mạng riêng ảo và các dữ liệu được mã hóa để bảo đảm vấn đề bảo mật. Máy tính sẽ dùng 1 IP của US để kết nối vào mạng với tốc độ không hề thay đổi như không dùng Hotspot Shield. Nếu dùng bản free bạn phải đối mặt với một ít quảng cáo. Tải về ở đây http://hotspotshield.com/
Ultrasurf là một sản phẩm của UltraReach Internet. Ban đầu người ta làm chương trình này để hỗ trợ cho người dùng ở Trung Quốc vì chính sách kiểm duyệt thông tin chặc chẽ của nước này. Giờ đây Ultrasurf đã trở thành phần mềm vượt tường lửa và bảo vệ sự riêng tư trên internet phổ biến hàng đầu trên thế giới với hàng triệu người sử dụng. Tải về tại đây http://ultrasurf.us/
Với mình thì cách 2 và là phương pháp trước giờ vẫn xài do nó đơn giản. Mình chỉ chạy và set 1 lần là xong, tha hồ 'đơm cơm gắp mắm' không cần lộn xộn gì.
Xem thêm: Vì sao không vào Du lịch, GO! được?
Du lịch, GO! - Tổng hợp
Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012
Cạp mốc triệu...
Quanh đi quẩn lại, cứ định làm một bài hoành tráng mừng dịp Du lịch, GO! cán mốc 1 triệu... thì trong đêm: "mốc" đó đã bị bánh xe dân phượt nhà mình cày xới be bét, vượt xa cả cây số rồi!
Cũng may mình không set cho nó tính luôn máy nhà, máy chòm xóm, máy bè bạn, máy người thân... chứ không thì nó lại đến số... tỉ đó chứ, hi hi...
Dzị thì thôi, không màu mè làm gì cho nó... lùm xùm.
Nhiều bạn xem cũng do blog nhà mình không quá... còi bép, các địa danh lủ khủ muốn... sập kho, những điều sai lầm... không quá lổn ngổn - vân vân và vân vân. Thế nên cái sai sót nếu Du lịch, GO! có vướng phải cũng không nên đét quá ... mười hèo - nếu du di giảm thành... nửa hèo thì phước Trời, phúc đất ... Du lịch, GO! được thừa hưởng.
Vậy nhưng cũng không dám ba hoa mà cũng cần "tự kiểm" (mình ghét cái từ này, đúng là... màu mè!, một trăm lần hổng chết ai...): Đổ thừa bệnh, đổ thừa bận, đổ tại, bị, vì đủ thứ nên Blog dạo này ít bài dạng "xem một lần rồi, bookmark... và mở ra xem mươi lần nữa". Mình sẽ gắng khắc phục điều trên để Du lịch, GO! thi thoảng lại có vài tăng "siêu quậy" cho vui cửa vui nhà, cho những cái đầu trồi sụt tăng xông giảm nhiệt đến mức sắp đông đá, cho các cô xem qua rồi quên khuấy cả giờ hẹn với nửa kia.
Một chuyện khác: chắc hẳn các bạn còn nhớ cái tên miền www.dulichgo.com ... hay không? Mình đã tậu nó, chuyển vào blog rồi nhưng do thần ấn thiếu... cao siêu nên Du Lịch, GO! sắp rụng xuống tới đất. Có thể mình cổ hủ, óc đá chuyện SEO... nhưng nhờ vậy cũng nhận ra một vấn đề: Một số Blogger rất nổi tiếng, nhiều người biết đến mức mà họ không cần tới cái domain riêng. Vậy nhưng họ vẫn tung hoành với tên miền ***.blospot.com khiến xa lộ muốn nghẽn đường. Nói chuyện này chỉ nghe giải sầu thôi chứ blog này tới mức đó thì... hổng có chổ, không cần mơ, hihi.
Vậy nhưng bây giờ, nếu bạn truy cập vào tên miền dulichgo.com ... thì vẫn có sự hiện diện của Du lịch, GO! tại đó, thật đấy. Viết đến đây, bổng nhiên mình lại có một sáng kiến hay hay khác về trang web dẫn đường dulichgo.com kia. Mai kia gì sẽ thử.
Thôi, bâng quơ cùng các bạn ít dòng (tránh nhiều dòng lại thành kể lắm lời, hi hi...), mong Du lịch, GO! không sặc nước, không xẹp bánh, không nhiễm H2N1, không... có ghẻ... và bao giờ cũng là sự thân thương, hữu ích với tất cả các bạn.
Điền Gia Dũng
Cũng may mình không set cho nó tính luôn máy nhà, máy chòm xóm, máy bè bạn, máy người thân... chứ không thì nó lại đến số... tỉ đó chứ, hi hi...
Dzị thì thôi, không màu mè làm gì cho nó... lùm xùm.
Nhiều bạn xem cũng do blog nhà mình không quá... còi bép, các địa danh lủ khủ muốn... sập kho, những điều sai lầm... không quá lổn ngổn - vân vân và vân vân. Thế nên cái sai sót nếu Du lịch, GO! có vướng phải cũng không nên đét quá ... mười hèo - nếu du di giảm thành... nửa hèo thì phước Trời, phúc đất ... Du lịch, GO! được thừa hưởng.
Vậy nhưng cũng không dám ba hoa mà cũng cần "tự kiểm" (mình ghét cái từ này, đúng là... màu mè!, một trăm lần hổng chết ai...): Đổ thừa bệnh, đổ thừa bận, đổ tại, bị, vì đủ thứ nên Blog dạo này ít bài dạng "xem một lần rồi, bookmark... và mở ra xem mươi lần nữa". Mình sẽ gắng khắc phục điều trên để Du lịch, GO! thi thoảng lại có vài tăng "siêu quậy" cho vui cửa vui nhà, cho những cái đầu trồi sụt tăng xông giảm nhiệt đến mức sắp đông đá, cho các cô xem qua rồi quên khuấy cả giờ hẹn với nửa kia.
Một chuyện khác: chắc hẳn các bạn còn nhớ cái tên miền www.dulichgo.com ... hay không? Mình đã tậu nó, chuyển vào blog rồi nhưng do thần ấn thiếu... cao siêu nên Du Lịch, GO! sắp rụng xuống tới đất. Có thể mình cổ hủ, óc đá chuyện SEO... nhưng nhờ vậy cũng nhận ra một vấn đề: Một số Blogger rất nổi tiếng, nhiều người biết đến mức mà họ không cần tới cái domain riêng. Vậy nhưng họ vẫn tung hoành với tên miền ***.blospot.com khiến xa lộ muốn nghẽn đường. Nói chuyện này chỉ nghe giải sầu thôi chứ blog này tới mức đó thì... hổng có chổ, không cần mơ, hihi.
Vậy nhưng bây giờ, nếu bạn truy cập vào tên miền dulichgo.com ... thì vẫn có sự hiện diện của Du lịch, GO! tại đó, thật đấy. Viết đến đây, bổng nhiên mình lại có một sáng kiến hay hay khác về trang web dẫn đường dulichgo.com kia. Mai kia gì sẽ thử.
Thôi, bâng quơ cùng các bạn ít dòng (tránh nhiều dòng lại thành kể lắm lời, hi hi...), mong Du lịch, GO! không sặc nước, không xẹp bánh, không nhiễm H2N1, không... có ghẻ... và bao giờ cũng là sự thân thương, hữu ích với tất cả các bạn.
Điền Gia Dũng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Bài đăng phổ biến
-
Buoc dau day nghiep cua nha Tay Son gan lien voi nhieu cau chuyen phong thuy rat song dong ve dia the cua vung dat co nui non trung diep o h...
-
M ột loại bếp tự tạo qua một quy trình dễ dàng, không tốn tiền (chỉ tốn công), rất gọn nhưng thật thuận tiện dành cho các nhóm phượt nhà ta ...
-
Giao tiếp có vai trò rất quan trọng trong việc thúc đẩy tình cảm giữa hai bạn. Vì vậy, bạn nên thận trọng với những gì ...
-
Khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, mục đích của nhân vật Jang Ma Ri là phá đám hôn lễ của cặp đôi nhân vật chính. Sau tập 8 Big l...
-
C hỉ cách trung tâm thành phố Huế 10km về phía nam, bạn có thể đặt chân vào cõi riêng ở Thiên An, xã Thủy Bằng, Hương Thủy, Thừa Thiên - Huế...
-
Sự tăng trưởng của du lịch cùng với xu hướng du lịch đại trà đã gây nên những tác động tiêu cực Trong đó. Khách sạn. Cần có chế tài hợp lý. ...
-
Cùng với sự bào mòn của thời gian và chiến tranh khiến ngôi mộ không còn nguyên hiện trạng Với nhiều loài hoa rừng khoe sắc. Sở sẽ trình với...
-
Nếu đời như một tách cafe... Tôi nguyện làm ly nâu, ngọt ngào hương sữa Để say sưa chìm đắm trong muôn th...
-
(theo thanhnien) Một chàng trai người Anh đã liếm tổng cộng 42 nhà thờ nổi tiếng trên đất nước mình trong vòng 13 tháng. Đây chính là một hì...
-
(theo baodatviet) Đường hầm đôi khi không được làm từ bê tông mà có thể là một thân cây, hàng triệu ngọn đèn hay từ rất nhiều loài hoa. Đườ...


























