Hiển thị các bài đăng có nhãn Suối - thác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suối - thác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Thác Voi (Liêng Rơwoa) - điểm đến của du khách

Điều đó hoàn toàn có cơ sở khi tỉnh đang phấn đấu khơi dậy mọi tiềm năng để trở thành một trọng điểm du lịch trong tương lai. Bên cạnh đó khi những bãi biển sầm uất, những nhà nghỉ sang trọng tại các khu du lịch nổi tiếng trở nên quen thuộc, thì những điểm tham quan du lịch sinh thái sẽ trở thành mối quan tâm hàng đầu của du khách...

Từ thị trấn Vân Du, theo Quốc lộ 45, con đường men theo sườn đồi thoai thoải. Đi chừng hơn 1km, khẽ lắng trong tiếng rì rào của cây rừng, có âm thanh ì ầm của tiếng nước chảy từ xa vọng lại.
Khu Du lịch sinh thái Thác Voi nằm ngay ven đường quốc lộ. Ngay từ khi bước chân vào cổng, một không khí trong lành bao phủ làm dịu đi cái không khí nóng nực, bụi bặm của nắng gió đường trường.

Từ cổng ta rẽ trái, theo con đường bê tông đi sâu vào chỉ chừng 20m, sẽ thấy dòng thác bạc trắng hiện ra trước mắt.

Vào những năm 1995 trở về trước, khi ấy để xuống dưới chân thác này thì phải bám theo những rễ cây rừng bám trên những vách đá dựng đứng để xuống, tuy rất khó khăn và nguy hiểm nhưng tạo cho chúng ta một cảm giác thích thú vì sự khám phá và chinh phục.

Ngày nay muốn xuống chân thác, du khách phải chinh phục 145 bậc tam cấp vòng vèo: khi là những bậc đá thiên tạo ăn vào vách núi cheo leo, lúc là các tấm ván của chiếc cầu gỗ xinh xinh chênh vênh bên bờ vực thẳm.

Nước từ thác đổ xuống tràn trề, xối xả, hơi nước tạo thành một màn sương mờ, làm du khách không khỏi reo lên thích thú trước cảnh tượng thiên nhiên đẹp một cách hoang sơ, kỳ tú. Dưới chân thác và trong cánh rừng già xuất hiện một số tảng đá lớn có hình thù hệt như những con voi. Thế nên, tiếng thác đổ ầm ào khiến người thưởng ngoạn tưởng như có một đàn voi chạy đua hoặc tung vòi phun nước đùa nghịch với nhau.

Người già nơi đây kể lại rằng: Quang Trung Nguyễn Huệ hành quân ra Bắc, khi vượt dãy Tam Điệp đã tình cờ phát hiện ra một mó nước lớn giữa rừng, ông đã cho đàn voi chiến của mình xuống mó nước tắm, nghỉ ngơi.

Sau khi tắm ở mó nước, đàn voi nhanh chóng hồi sức, chúng thích thú rống lên vang dội núi rừng. Mó nước không tên kể từ đó được gọi là Hốc Voi, về sau khi khu du lịch sinh thái được hình thành thì đổi thành thác Voi (Người địa phương gọi là thác Liêng Rơwoa). Thác Voi có diện tích 1.466m² bao gồm thác nước, suối và rừng tái sinh, nằm lọt thỏm trong đáy “yên ngựa” của 2 sườn núi tạo thành.

Ngút tầm mắt là rừng đại ngàn với những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, thân và cành chằng chịt dây leo. Giữa mênh mang, lớp lớp cây rừng mầu xanh ngắt hoặc điểm xuyết những chòm lá đỏ rực như lửa, những thảm hoa màu vàng tươi hoặc tím biếc đẹp đến lạ lùng.

Phía sau dòng thác trắng xóa đang tung bụi nước mù mịt là những hang động sâu hun hút đầy bí ẩn. Đó là hang Dơi ăn sâu xuống lòng đất đến 50m với những vách đá có các hình thù, mầu sắc rất lạ mắt. Rễ cây và dây leo đan xen chằng chịt, càng xuống sâu, hang càng tối nhờ nhờ và lạnh lẽo như động của phù thủy. Đó là hang Gió với lối vào rất hẹp nhưng bên trong khá rộng, vi vút tiếng sáo gió trời.

Muốn biết khởi nguồn của ngọn thác ta phải ngược dòng đi lên chừng 12 km, vượt qua 3 ngọn đồi đến chân dãy Tam Điệp. Tại đây vào mùa mưa có một mạch ngầm đùn lên dòng nước trong xanh, mát lạnh trong một mó nước rộng chừng miệng giếng làng. Từ mó nước này, nước tràn trề lúc chia thành từng dòng nhỏ, len lỏi dưới những gốc cây rừng, lúc họp nhau lại thành dòng, lững lờ, chậm chạp chảy qua những đồi mía.

Nước qua Thung Lụt, đổ về Thung Vả, chảy qua Khe Cạn, đuổi nhau về Khe Vả, cuối cùng về đến Thác Voi, chừng như biết đã đến đích của cuộc hành trình, nước chảy tràn trên lớp đá trầm tích, đá biến chất đỏ vàng đã được mài nhẵn nhụi, chúng đuổi nhau rộn rã, róc rách dưới những gốc sung cổ thụ, rồi từ độ cao chừng 5m chúng họp nhau lại, chia làm 2 dòng bạc trắng ầm ầm đổ xuống.

Bọt nước tung trắng xóa, 2 dòng thác đêm ngày không ngừng nghỉ như một con rồng hai đầu đang phun nước, xung quanh những tán vả, tán sung lúc nào cũng ướt đẫm hơi nước, xanh mướt, không ngừng lay động. Trong những ngày nghỉ cuối tuần hay tranh thủ một buổi tan tầm, bạn có thể đến với Thác Voi để thưởng ngoạn một vẻ đẹp kỳ tú, sơn thủy hữu tình của thiên nhiên, để gột bỏ những lo toan, tất bật đời thường.

Đứng bên suối nước bạn sẽ được nghe bản hợp xướng, có giọng thanh thanh của suối, giọng trầm hùng của thác đổ, giọng vi vút mượt mà của gió, tất cả hòa vào nhau trên cái nền hoang sơ của rừng núi. Tại Thác Voi hiện tại có khoảng 400 gốc sung đại thụ cành lá sum xuê. Những thân cây đủ dáng, có thế cây như nhà sư ngồi kết già, có cây cong cong như lão ngư ngồi câu cá, lại có cây vươn tán trong thế “tản vân”... Dưới gốc sung già ta với bạn ngồi nói chuyện tâm tình những tưởng thời gian như ngưng đọng.

Đến Thác Voi ta còn có thể thỏa thuê vùng vẫy trong dòng suối mát, được đứng dưới thác nước cho dòng nước mát lạnh dội thẳng vào người, cảm giác như đang được mát - xa toàn thân, huyết mạch như được khai thông. Dòng nước mát như đánh thức từng tế bào khiến thể lực nhanh chóng hồi phục, tâm hồn trở nên sảng khoái.

Cách đây chỉ hơn một năm, Thác Voi vẫn còn là một thác nước nguyên vẻ hoang sơ, ít người biết đến. Năm 2005 nhằm đánh thức một tiềm năng du lịch sinh thái, huyện Thạch Thành đã đồng ý cho Công ty cổ phần Phố Cát gồm 3 thành viên là Nguyễn Văn Huế – Giám đốc và 2 cổ đông là anh Nguyễn An Nhơn và Đinh Công Nghị đầu tư xây dựng, cải tạo Thác Voi, biến Thác Voi trở thành điểm du lịch sinh thái. Tuy mới sau 1 năm được xây dựng nhưng Thác Voi đang hiện hình là một khu du lịch sinh thái tiềm năng.

Bước đầu công ty đã bỏ ra 1,2 tỷ đồng để xây dựng các công trình bao gồm 1 khu nhà nghỉ, khu dịch vụ, hội trường, đường đi, bể nước. Đường lên bể, xuống thác không còn phải qua những phiến đá tròn, trơn nhẵn mà được xây bậc lên xuống. Khách ở xa đã có khu nhà nghỉ khang trang lịch sự. Trên độ cao chừng 10m từ chân thác là cầu treo dài khoảng 20m, giữa làn hơi nước bảng lảng, đứng trên cầu ta lại được hưởng cái cảm giác chênh vênh như đang đứng trên mây.

Bên cạnh vẻ đẹp quyến rũ, thơ mộng, thác Voi từng là cứ địa cách mạng trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp - Mỹ. Mới được tôn tạo thành điểm tham quan du lịch trong những năm gần đây, song thác Voi nhanh chóng được công nhận là di tích văn hóa - lịch sử cấp quốc gia.

Tuy nhiên, để Thác Voi thực sự trở thành một điểm đến, một điểm tham quan du lịch hấp dẫn du khách gần xa vẫn còn nhiều vấn đề phải giải quyết trong tương lai. Nhìn tổng quan, hệ thống cơ sở vật chất, hạ tầng phục vụ cho tham quan du lịch tại Thác Voi còn quá sơ sài. Thêm vào đó, chủ đầu tư mới chỉ tập trung quy hoạch khu du lịch, chứ chưa có chiến lược quảng bá hình ảnh, chính vì thế Thác Voi phần nhiều là phục vụ cho nhân dân địa phương đến tham quan, nghỉ ngơi.

Hệ thống dịch vụ tại Thác Voi cũng còn đơn giản, cả khu du lịch hiện tại chỉ có 3 nhân viên phục vụ bao gồm các dịch vụ chụp ảnh, trông coi xe cộ, phục vụ ăn uống. Khách đến Thác Voi phần nhiều là học sinh, sinh viên đi tham quan trong dịp nghỉ hè, nghỉ chủ nhật. Đến tham quan Thác Voi hiện tại khách chỉ phải mua một vé vào cửa 2.000 đồng, việc tham quan, sử dụng bể tắm vẫn hoàn toàn miễn phí.

Anh Nguyễn Văn Huế cho biết: Vào dịp hè, ngày đông nhất Thác Voi cũng có khoảng 500 khách, trong đó có cả những đoàn khách từ Hòa Bình, Ninh Bình, Bắc Ninh... Tuy nhiên, đến thời điểm này Thác Voi hoàn toàn vắng vẻ, vì khách chính là học sinh, sinh viên đã trở lại trường. Trong thời gian tới, Công ty cổ phần Phố Cát đang trình UBND huyện xem xét để tiếp tục mở rộng, phát triển khu Thác Voi. Bao gồm việc mở rộng diện tích rừng tái sinh, đầu tư nâng cấp hệ thống dịch vụ (các ghế đá, võng nằm...).

Bên cạnh đó công ty cũng đã có các chiến lược quảng bá hình ảnh Thác Voi một cách rộng rãi như: in tờ rơi, ca-ta-lô, quảng cáo trên các phương tiện thông tin đại chúng... Hy vọng với việc đầu tư cơ sở vật chất hạ tầng đi kèm với chiến lược quảng bá phù hợp, chỉ trong một thời gian ngắn, Thác Voi sẽ trở thành một khu du lịch sinh thái hấp dẫn, niềm tự hào của huyện Thạch Thành và xứ Thanh.

Chia tay Thác Voi vào một buổi chiều muộn, con đường lại uốn lượn qua những ruộng mía xanh bát ngát. Ta lại nghe như trong gió ngàn có tiếng ì ầm của dòng thác, lòng du khách lại bồi hồi, đến Thác Voi một lần rồi háo hức trở lại lần sau...

Chinh phục "sơn nữ" Liêng Rơwoa (Lâm Đồng)
Khám phá Nam Ban bằng xe phân khối lớn

Du lịch, GO! - Theo Báo Thanh Hóa và nhiều nguồn tin ảnh khác

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

Ra Phú Quốc tắm suối

Những ngọn núi trùng điệp trên đảo phủ đầy cây xanh, tạo ra những dòng suối trong veo, ngày đêm róc rách… Mùa mưa về, suối ào ào chảy…

Phú Quốc có nhiều con suối nổi tiếng và hoang sơ, như: suối Đá Bàn, suối Tiên, suối Hang, suối Tranh, suối mơ… Trong đó, có 2 con suối là suối Tranh và suối Đá Bàn được nhiều du khách biết đến nhờ đường đi dễ dàng…

Phú Quốc không chỉ hấp dẫn du khách bởi tiếng rì rào của sóng biển, mà còn có cả tiếng róc rách của suối. Những dòng suối trong lành, mát lạnh có sức hút kỳ lạ. Cây rừng bao phủ khoảng 70% diện tích, đảo Phú Quốc (Kiên Giang) giữ được mạch nước ngầm cung cấp cho cư dân trên đảo.

Từ thị trấn Dương Đông, suối Đá Bàn nằm về hướng Bắc, còn suối Tranh nằm về hướng Nam. Theo đường nhựa về hướng Hàm Ninh, suối Tranh nằm bên trái, cách thị trấn khoảng 5 km. Vào cổng chào rộng lớn, xuống xe đi bộ chừng 200 m, du khách có thể chạm vào chốn hoang sơ của núi rừng. Cây xanh che mát cả lối đi, ôm dòng suối vào lòng.

Đang vào mùa hạn nhưng suối Tranh vẫn róc rách nước. Dòng suối chạy dài khoảng 15 km, bắt đầu từ đỉnh của dãy núi Hàm Ninh. Suối len lỏi qua nhiều trảng tranh trên đường đi nên cái tên của suối có từ đó. Những người yêu thiên nhiên và vẻ đẹp hoang sơ thì lý giải rằng, suối uốn lượn lúc ẩn lúc hiện trên những gềnh đá, dưới những tán cây xanh trông như một bức tranh vẽ nên gọi tên suối Tranh, ca ngợi vẻ đẹp của nó.

Nằm trên đảo du lịch, con suối vẫn giữ được nét thuần khiết hoang sơ. Lối đi cặp bờ suối là lối mòn chỉ có đất và đá núi, không có một mảng xi măng, bê tông nào xen vào. Độ dốc thấp, người khám phá suối tranh không có cảm giác mệt. Thỉnh thoảng có vài con dốc đứng, đá lát tự nhiên tạo nên những bậc tam cấp đi rất dễ dàng.

Con đường đồng hành cùng con suối dưới tán rừng tự nhiên, du khách không bị một cảm giác lạc lõng dù chỉ đi một mình để tận hưởng vẻ đẹp của suối. Nếu có một người bạn đồng hành, không gian suối Tranh sẽ càng lãng mạn hơn. Con đường mòn đủ để hai người dìu nhau bên bờ suối.

Tiếng chim hót líu lo, tiếng róc rách có khi lại ào ào của dòng suối như một bản tình ca êm đềm, hòa hợp giữa con người với thiên nhiên. Vì vậy, khám phá suối Tranh, du khách không nên đi theo đoàn mà hãy chọn cho mình một cách khám phá riêng với thời gian không hữu hạn. Như thế mới tận hưởng được thiên nhiên suối Tranh bằng tất cả các giác quan của mình.

Suối Tranh chảy qua nhiều địa hình, vị trí hiểm trở tạo nên những con thác, những hồ nước sâu. Khoảng 30 phút đi bộ, du khách được đến với một ngọn thác cao khoảng 2m. Dưới chân thác, nước đọng lại như một cái hồ, sâu khoảng 1-1,5m đủ để du khách vùng vẫy.

Một việc làm đầu tiên cho những ai đến đây là cởi phăng đồ đạc nhảy vào dòng suối mát lạnh. Tại đây có nhiều ngõ ngách, lô nhô đá nên du khách có thể tựa lưng vào vách đá để cho nước mơn trớn, xua tan những mệt nhọc, ưu phiền của cuộc sống. Dòng suối mát lành như gột rửa bụi trần ai. Vượt lên những con thác, suối Tranh mở ra một không gian khác, mới lạ. Đó là hang động. Cửa hang cao hàng chục mét, rộng hàng trăm mét gợi trí tò mò của du khách.

Các tour đến Phú Quốc chỉ hạn hữu thời gian khám phá suối Tranh trong vòng một giờ, đủ để du khách khỏe đặt chân đến con thác đầu tiên chứ không đến được những hang động này.

Suối Tranh rất chiều lòng du khách nên cũng có nhiều khoảng trống, phiến đá rộng phục vụ những nhóm người khám phá. Sinh hoạt tập thể, thưởng thức các món “nướng mọi” ngay bên bờ suối thì còn gì bằng. Tắm suối hả hê, nhấp một ngụm rượu sim rừng ấm với một miếng hải sản vừa nướng nóng hổi, du khách “quên cả lối về”, có khi lại muốn “ở luôn nơi này”.

Thế đấy, suối Tranh tạo cho du khách nhiều cung bậc để yêu thương, để trân trọng. Chỉ có thiên nhiên hoang sơ mới làm được điều đó và mong rằng không có sự can thiệp nào quá trớn của con người làm mất vẻ quyến rũ của dòng suối này. Hãy để dòng suối dịu dàng vốn có của nó để du khách đến với đảo này có dịp làm chuyện ngược đời, ra Phú Quốc… tắm suối!

Du lịch, GO! - Theo Phuquocquetoi, internet

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012

Thác Cửa Thần (thác Vọng) - Tà Nung

Đứng dưới một thung lũng sâu, cỏ lau ngập đầu, cây cối hoang sơ, ngước nhìn lên, du khách sẽ không khỏi ngỡ ngàng trước một dòng thác cao khoảng 20 m đang cuồn cuộn đổ xuống. Đó là thác Cửa Thần, nơi có cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp gắn liền với một giai thoại thú vị.

Thác Cửa Thần hay còn gọi là thác Ba Tầng thuộc địa phận xã Tà Nung, Đà Lạt, Lâm Đồng. Độ cao của thác chừng 15 mét, ngày đêm cuồn cuộn xối xả tạo nên một dòng suối bạc trắng, nhìn tựa như chòm râu của vị thần.
Vượt qua thác Cửa Thần, ở phía bên trái đỉnh thác Cửa Thần, từ khu rừng nguyên sinh có một nhánh suối dẫn nước về hòa nhập dòng suối chính, nguồn nước trong lành thả mình dạt dào trên nền đá hoa cương được thiên nhiên sắp xếp thành ba tầng,người Srê gọi là Liang Pe Knũ - thác Ba tầng.

< Đường vào thác Cửa Thần khá khó đi.

Tương truyền rằng, vùng đất này xưa kia được bà con bộ tộc SRê sinh sống theo kiểu du canh du cư. Có năm đến mùa giáp hạt, thiếu cái ăn, cả Bon (Bon là đơn vị cư trú của người SRê) phải sống trong cảnh đói nghèo. Vì vậy, già làng cùng các thanh niên trai tráng phải đi vào rừng tìm cái ăn cho dân.

Sau khi băng qua nhiều núi, nhiều rừng, già làng mệt, ngồi xuống nghỉ thì bỗng trông thấy một vị thần hiện ra trên đỉnh thác. Vị thần dắt già làng đến vách núi có hai bờ đá cao vút như cái cổng khổng lồ, tới một hồ nước lớn. Tại đây già làng và các chàng trai tráng đã bắt được rất nhiều cá tươi đem về cứu đói cho dân.

Kể từ đó bà con bộ tộc SRê gọi dòng thác này là Liang Mpông Yàng - có nghĩa là Thác Cửa Thần. Dòng nước của thác từ trên cao ngày đêm cuồn cuộn xối xả tạo nên một con thác bạc trắng, nhìn tựa như chòm râu của vị thần đã cứu dân.

Vượt qua thác cửa thần, du khách tiếp tục được khám phá một cụm thác khác cách đó không xa phía bên trái đỉnh thác Cửa Thần.

Từ khu rừng nguyên sinh một nhánh suối dẫn nước về hoà nhập dòng suối chính, nguồn nước trong lành thả mình dạt dào trên nền đá hoa cương được thiên nhiên sắp xếp thành ba tầng, qủa là nên thơ và quyến rũ, người SRê gọi là Liang Pe Knũ - thác Ba tầng.

Nếu cứ tiếp tục ngược theo dòng suối chính, vượt qua ghềnh đá cheo leo, luồn mình qua những lùm cây nguyên sinh, nước vẫn cuồn cuộn trải mình trên nền đá hoa cương. Khi vừa khi thấm mệt du khách lại được tận hưởng vẻ đẹp của một thác nước thấp hơn, nhưng rộng hơn và cũng êm ả hơn mang tên Liang Pe KBít – Thác Khát vọng - theo bà con đó là tên của một loài cá có cánh chuyên sống nơi thác ghềnh.

Cứ mỗi chiều xuống nó lại búng nhảy lên mặt nước để ngắm nhìn vẻ đẹp của đất trời, và để tận hưởng cái không khí trong lành của núi rừng thiên nhiên… phải chăng loài cá ấy đang có khát vọng thoát lên khỏi mặt nước.

Cụm thác nước vừa kể là một tiềm năng du lịch bấy lâu đang bị lãng quên mặc dù chỉ cách Đà Lạt khoảng 17km về hướng Tây Nam, thuộc xã Tà Nung, một xã có gần 60% dân cư là đồng bào dân tộc thiểu số.

Cụm thác Cửa Thần vẫn còn hoang sơ như bao đời nay chưa thay đổi gì. Nếu được khai thác đúng mức thì sẽ biến vùng đất này trở thành một địa chỉ du lịch sinh thái kết hợp khám phá văn hóa dân tộc bản địa rất hấp dẫn.

Hiện tại con đường từ thác Cam - Ly dẫn về Tà Nung đã được trải nhựa, (chỉ còn lại vài ba km do địa hình hiểm trở đang thi công dang dở) rất thuận tiện để du khách đặt chân đến khám phá và chinh phục vẻ đẹp của thiên nhiên và đời sống của bà con bộ tộc Srê giữa đất trời Nam Tây Nguyên này.

Lộ trình đi: Từ trung tâm thành phố - 3 tháng 2 - Hoàng Văn Thụ - qua thác Cam Ly - Vạn Thành qua khỏi sân bay (bỏ 2 ngã 3 đi thẳng) - Tà nung - rẽ trái vào đường đất chừng 800m nữa là đến thác.

Hỏi đường: hỏi thác Vọng thì người địa phương biết chứ hỏi Cửa Thần ít ai biết.
Chuẩn bị: giày, áo ấm, thuốc chống muỗi, cần câu...

Du lịch, GO! - Tổng hợp

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Cứu thác Drai Dlông

Đa phần các thác thường bị xâm hại do thủy điện chặn dòng. Vậy nhưng trong trường hợp này thì thác bị tàn phá do chính người dân phá rừng làm rẫy. 

Người hưởng lợi sẽ có vài trăm héc ta đất trống, còn người chịu thiệt là toàn dân địa phương, họ sẽ mất đi vĩnh viễn nếu không biết gìn giữ một thắng cảnh đẹp mà phải mất hàng bao nhiêu ngàn năm: thiên nhiên mới tạo ra được.

Thác Dray Dlông hay còn gọi là Thác Cao (chảy qua ranh giới xã Ea M’dróh và xã Quảng Hiệp, huyện Cư M’gar) là một tặng vật vô giá mà bà mẹ thiên nhiên ban tặng cho cho mảnh đất Eamdroh. Đây là một thác nước cao 30m với hai dòng suối đổ vào nhau, bị đá chắn lại chia thành 3 dòng trải dài như 3 dải lụa trắng dội mạnh xuống chân thác ầm ầm suốt ngày đêm rồi cuối cùng nhập thành dòng chảy về phía vùng trũng buôn Cháy.

< Thày cô và các em học sinh xuống thác vệ sinh thác.

Ngày 15/12/2004, Thác Drai Dlông đã được nhà nước công nhận là Di tích danh lam thắng cảnh cấp quốc gia. Nhưng từ đó đến nay, do bị bỏ hoang nên ngọn thác này chỉ là một thắng cảnh chết với một dòng chảy đang dần khô cạn và hệ sinh thái gần như kiệt quệ dưới bàn tay tàn phá khốc liệt của con người.

Từ trung tâm TP Buôn Ma Thuột, chúng tôi vượt quãng đường 35km mới đến được thác Drai Dlông. Đây là nơi gặp nhau của hai con suối Ea M’dróh (con suối lớn) và Ea M’drách (suối nhỏ). Từ trên độ cao 30m, hai dòng suối đổ vào nhau, bị đá chắn lại chia thành 3 dòng trải dài như 3 dải lụa trắng chảy xuống hồ nước dưới chân thác ngày đêm. Nước đổ tạo thành những hạt nước dội tung, bắn lên tạo thành những làn khói trắng lung linh huyền ảo. Từ dưới nhìn lên thấy ngọn thác cao với, lấp lánh bạc. Xung quanh là cánh rừng nguyên sinh với đủ các loại cây rừng mọc trên đá, trong đó có nhiều loại gỗ quý như sao, hương, cà chít, bằng lăng tím. Gần chân thác cũng có một khoảnh rừng tre và le rừng...

< Chỉ mới sáng nhưng cũng khá nóng rồi.

Vậy nhưng ngay khi còn cách chân thác khoảng 5km, một số người dân tỏ ra ngạc nhiên khi nghe chúng tôi hỏi đường vào thác: Vào đó làm gì, còn gì đâu mà vào? Càng vào gần đến nơi, chúng tôi càng thất vọng bởi hai bên đường rẫy cà phê, bắp, tiêu… mỗi lúc một nhiều hơn, kéo dài vào đến tận chân thác và chỉ dừng lại khi còn cách mép nước 15m.

Khu rừng nguyên sinh xung quanh bị chặt nham nhở và gần như trơ trụi. Ngay tại đỉnh thác, người ta đã chặn dòng, đặt máy bơm hút nước tưới cà phê làm cho dòng nước nơi đây gần như cạn kiệt, chỉ còn trơ ra bãi đá. Không còn nước, ngọn thác Drai Dlông chỉ còn lại hai dòng nước nhỏ chảy từ trên đỉnh xuống một cách buồn thảm.

< Các bạn chia nhau: người dọn chổ này, kẻ thu nhặt chổ khác...

Kinh khủng hơn: trên đỉnh thác là vô số những chai, lọ, bao bì thuốc trừ sâu, diệt rầy đủ loại vương vãi đầy các kẽ khe. Từ đỉnh thác nhìn xuống có thể thấy hết được sự tàn phá khốc liệt của con người đối với thắng cảnh này. Không còn sao, hương và cà chít, thậm chí cả rừng le bạt ngàn lúc trước cũng bị chặt, đốt trơ trọi. Tất cả những gì Drai Dlông còn giữ được chỉ là một bãi đá khô cằn…

Chị Trần Thị Ngọc Mai (SN 1972, ở thôn Hiệp Thành, xã Quảng Hiệp) trước kia từng buôn bán trong khu vực thác cho biết: “Trước đây, thác Drai Dlông đẹp lắm, năm nào du khách kéo đến cũng nhiều. Nhưng khoảng 7-8 năm trở lại đây, người ta phá dữ quá nên thác cạn dần”.


< Tít trong kia còn rác kìa...

Ông Ngô Minh Đức, Phó Chủ tịch UBND xã Quảng Hiệp, cho biết: Thác Drai Dlông nằm giáp ranh giữa 2 xã Quảng Hiệp và Ea M’dróh nên việc quản lý rất khó khăn. Những năm gần đây, đồng bào các nơi di cư tự do vào đây khai thác rừng bừa bãi, lấn chiếm đến tận chân thác để làm nương rẫy. Hiện nay, huyện đã giao đất trồng rừng được 5ha ở khu vực xung quanh chân thác.

Sắp tới, huyện cũng sẽ triển khai xây đập nước, lập phương án bảo vệ, trồng thêm rừng tái sinh và hàng loạt các dự án để biến Drai Dlông thành khu du lịch lý tưởng. Tuy nhiên, hầu hết các dự án này hiện vẫn còn “đang nằm trên…giấy vì chưa có nhà đầu tư”. Còn ông Y Ben, Giám đốc Trung tâm Quản lý di tích Đắc Lắc, lý giải: “Nguyên nhân thác Drai Dlong hoang phế là do từ khi được công nhận danh thắng cấp quốc gia, việc quản lý và bảo vệ thác không được giao cho một cấp nào cụ thể, dẫn đến việc “cha chung không ai khóc”.


< Mấy chai thuốc trừ sâu này độc hại lắm nghen...

Không riêng gì Drai Dlông, nhiều thác đẹp khác của Đắc Lắc được công nhận danh thắng cấp quốc gia như Gia Long, Drai Nu, Drai Kpơr… cũng đang dần hoang phế. Nếu không có giải pháp bảo vệ kịp thời, những dòng thác này có nguy cơ bị xóa sổ khỏi danh sách những danh thắng quốc gia trong một ngày không xa.

Vậy nhưng hồi tháng 5 năm 2012, nhận được công văn số 46 / CV –PGDĐT về việc phân công chăm sóc di tích Lịch sử, văn hóa cấp Quốc gia: BGH Trường THCS Phan Đình Phùng đã tổ chức họp xây dựng kế hoạch, phân công cụ thể và tổ chức cho học sinh và giáo viên tham gia bảo vệ và chăm sóc khu Di tích lịch sử này.


< Rác khó phân hủy được gom lại một chổ rồi chôn.

Sáng ngày 15/5/2012 thầy và trò Trường đã tổ chức tham quan và chăm sóc khu Di tích theo sự phân công. Mới 8 giờ 30 sáng mà người ta đã cảm nhận được cái nắng, cái gió của khí hậu Tây Nguyên lúc giao mùa. Công việc các em là phải tìm các vỏ chai thuốc trừ sâu, diệt cỏ gom lại khỏi ô nhiễm, khá khó khăn vất vả bởi rác nằm ở tất cả mọi nơi nguy hiểm hơn chai lọ thuốc trừ sâu, vương vãi đầy. Những em học sinh mặt đỏ ửng, trán lấm tấm mồ hôi nhưng nét mặt ai cũng vui tươi rạng rỡ vì các em ý thức được việc mình làm, niềm vui đó đã quên đi cái nắng, cái nóng của núi rừng Tây nguyên.

Từ đỉnh thác nhìn xuống có thể thấy hết được sự tàn phá khốc liệt của con người đối với thắng cảnh này. Không còn sao, hương và cà chít, thậm chí cả rừng le bạt ngàn lúc trước cũng bị chặt, đốt trơ trọi, không còn thơ mộng như khoảng 10 năm về trước. Tất cả những gì mà Dray Dlông còn giữ được chỉ là một bãi đá khô cằn và dáng vẻ hùng vĩ của một thời mà thôi.


< Xong việc rồi, chụp tấm ảnh kỷ niệm nghen.

Tuy bị tàn phá như thế nhưng thác Dray Dlông không mất đi hết vẻ đẹp thơ mộng vốn có. Nếu đi men theo hạ nguồn lòng thác có thể cảm nhận cái xanh mát, trong lành hoa cỏ dại... nổi bậc với vài bãi đá lớn đen trũi ấn tượng. Một vài điểm, dòng nước chảy chậm lại, trải rộng thành trũng rồi dần xuôi theo ghềnh đá về phía hạ lưu, nơi nương rẫy đang đợi  nước vào mùa khô.

Hai bên dòng thác, dưới các tán, bụi cây, học trò túm tụm chuyện trò, tận hưởng cái mát lạnh đầy hơi nước từ dòng thác. Từ dưới chân thác nhìn lên thấy ngọn thác cao vợi,  lấp lánh bạc.

Không ai bảo ai Thầy trò chúng tôi lại nhanh chóng bắt tay vào công việc ý nghĩa của mình, ai cũng vui vì được tận hưởng cảm giác thoải mái, mát mẻ từ nước đưa lại, vui hơn nữa là các là các em tự có ý thức hướng về cội nguồn với lòng tri ân sâu sắc nhất.

Lang thang xuôi dòng ta cảm nhận được dòng nước trong xanh chảy len qua các ghềnh đá, qua các mảng hoa dại vàng rực rỡ rồi chia nhánh, thả mình cùng gió ở độ cao gần 30 m trước khi nhập thành dòng chảy về phía vùng trũng buôn Cháy. “Tuyệt quá! Hết rác rồi . Hoan hô !” Đó là tiếng reo vang của của những cô cậu học sinh và cả những cái buồn bâng quơ vì không biết tương lai của thác sẽ ra sao. Chúng tôi hy vọng từ đây dòng thác đã được hồi sinh trở lại vì được sự quan tâm chăm sóc của Thầy cô giáo và các em học sinh của Trường THCS Phan Đình Phùng và Trường THCS Ngô Mây, sẽ không còn cảnh “ Cha chung không ai khóc” như hiện nay.

Mời bạn hãy thử một lần đặt chân đến nơi đây cùng bạn bè, gia đình để chiêm ngưởng vẻ đẹp nên thơ của Thác. Hãy quên đi những lo toan của cuộc sống đời thường, hãy thả hồn theo những tiếng du dương trầm bổng bạn sẽ cảm nhận được sức cuốn hút mạnh mẽ của của thiên nhiên nơi đây.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ BaoMoi, web Trường PHCS Phandinhphung Cưmgar

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Thác Drai Dăng

UBND tỉnh Đắk Lắk vừa có quyết định công nhận Drai Dăng (huyện Krông Pak) là di tích danh thắng cấp tỉnh.

< Toàn cảnh Drai Dăng vào mùa khô.

Là một con thác đẹp, vẫn còn giữ nguyên nét hoang sơ, hùng vĩ, Drai Dăng nằm ẩn mình trong thung lũng của dãy Cư Kuin và giữa những đồi cà phê, đồi thông xanh bạt ngàn, cách trung tâm thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 30 km, thuộc địa phận xã Ea Knuêc, huyện Krông Pak.

Thác có 3 tầng chính được tạo nên từ hệ thống đập tràn của thủy điện trước kia và những vách đá, cột đá thoai thoải cùng dòng nước đổ xuống, tuôn trào, tung bọt trắng xóa.

< Một trong những nhánh thác Drai Dăng.

Càng về cuối dòng, nước chảy hiền hòa hơn, luồn lách qua các khe đá rồi nhập chung lại thành dòng suối nhỏ chảy xuôi qua thôn Cao Bằng (xã Ea Knnuêc, huyện Krông Pak), qua địa phận xã Cư Ea Wi, xã Ea Hu (huyện Cư Kuin), cuối cùng đổ ra sông mẹ Krông Ana…

< Drai Dăng nhìn từ trên cao xuống, xung quanh thác là những khoảnh rừng xanh mượt.

Tuy chưa được khai thác, nhưng với cảnh quan thiên nhiên đẹp, không khí trong lành, mát mẻ, từ lâu Drai Dăng đã được người dân trên địa bàn huyện Krông Pak và các xã lân cận của huyện Cư Kuin tìm đến tham quan, vui chơi, nhất là trong những dịp lễ, tết.

Du lịch, GO! - Theo báo Daklak

Bài đăng phổ biến