Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

Cụ bà 80 tuổi nhặt rác “miễn phí” ở bến phà Cần Thơ

Kể từ ngày tay phải bị viêm khớp, cụ không thể bưng mẹt bánh bò đi bán được nữa. Hàng ngày, cụ xuống bến phà Cần Thơ để tự nguyện nhặt rác “miễn phí”. Ai thương cảm thì cho ít tiền lẻ để sống chứ bà chưa hề đưa tay xin một lần nào.


Cụ Đẹt nhặt rác “miễn phí” trên các chiếc phà đã hơn 2 năm nay.
Tình cờ trong một lần đi qua công tác qua phà Cần Thơ, chúng tôi vô cùng xúc động trước hình ảnh một bà cụ tóc bạc phơ, lưng còm gần như sát đất đang lặng lẽ đi đi lại lại quét rác trên phà. Chúng tôi hỏi mới biết tên cụ là Lê Thị Đẹt (80 tuổi, ngụ ở khóm 6, khu vực 2, thị trấn Cái Vồn, huyện Bình Minh, Vĩnh Long) có hoàn cảnh hết sức khó khăn. Nhưng do lúc đó đi vội vì thế chúng tôi không trò chuyện được với cụ.

Vài ngày sau đó, chúng tôi quyết định quay lại tìm cụ. Một ngày giữa tháng 4 khi mà người dân đang náo nức chuẩn bị đón lễ khánh thành cầu Cần Thơ, chia tay bến phà, chúng tôi phải mất cả buổi sáng lên xuống 6 chiếc phà, qua lại 12 bận mới gặp cụ Đẹt đang làm “nhiệm vụ” trên chiếc phà Việt Đan 1.

GặP cụ Đẹt cũng là lúc cụ đang lom khom nhặt rác, chúng tôi thấy lạ (vì trước đó cụ dùng chổi để quét) nên hỏi anh Ngà - nhân viên điều hành phà Việt Đan 1, anh Ngà cho biết: “Gần 2 tháng nay, bệnh viêm khớp hành hạ cánh tay phải của cụ Đẹt nên bây giờ tay của cụ không cầm nổi cây chổi nữa. Thấy hoàn cảnh của cụ chúng tôi thương lắm nhưng cũng khó cho anh em chúng tôi”.

“Nếu không cho cụ xuống phà thì cụ không có tiền để sống, còn cho cụ xuống đây thì cụ lại đi làm như vậy. Nhiều khi khách qua phà cứ tưởng tụi tôi bỏ tiền ra mướn cụ làm vệ sinh phà, nếu hiểu như vậy thì chết cho anh em tụi tôi”.

Trong lúc đó, anh Nam- một nhân viên phà nói thêm: “Mỗi ngày bà cụ làm ở đây đến chiều tối mới về. Hôm nào biết khách cho tiền ít thì anh em ở đây gom lại cho cụ thêm 20.000đồng-30.000 đồng để mà ăn cơm, uống thuốc. Mặc dù hoàn cảnh của cụ Đẹt khó khăn nhưng bà cụ không hề đưa tay xin tiền hay than vãn với một người khách nào bao giờ”.

Trong lúc xe xuống phà, thấy cụ Đẹt nghỉ tay, chúng tôi đến trò chuyện với cụ nhưng phải nói hết “công suất” thì cụ Đẹt mới nghe. Chúng tôi hỏi đến con cái của cụ thì cụ bùi ngùi cho biết: “Tôi có duy nhất một đứa con, năm nay nó cũng 50 tuổi rồi. Hai vợ chồng nó cũng nghèo khổ đi làm thuê cho người ta ở bên Cần Thơ. Thấy con nghèo khổ, mình còn sức thì làm được cái gì để tự nuôi thân thì mình làm”. Nói rồi cụ đi lại nhặt một cùi bắp mà một thanh niên mới quăng xuống cho vào thùng rác, ai nấy trên phà cũng nhìn cụ rồi vài người bước xuống cho tiền cụ Đẹt.

Gần hết buổi trưa, chúng tôi mởi chở cụ Đẹt về nhà cụ để tìm hiểu thêm. Nhìn căn nhà rộng chưa tới 20m2, xung quanh chỉ toàn là tôn lắp ghép, cụ Đẹt cho biết: “Căn nhà này chủ yếu để cho vợ chồng thằng Hoàng (con trai cụ) nó ở, còn tôi đang ở chung với con nhỏ cháu”. Cụ Đẹt tiếp tục dẫn chúng tôi lên nơi mà cụ đang sống.

Qua tìm hiểu, chúng tôi mới biết chị Nhung (người cháu mà cụ Đẹt nói) chỉ là một người hàng xóm chứ không có bà con gì với cụ Đẹt. Chị Nhung cho chúng tôi biết: “Thấy bà cụ ở có một mình, sợ ban đêm có bệnh rồi ai hay nên vợ chồng tôi mới đưa cụ lên đây ở từ hơn 2 năm nay. Khi nào cụ đau yếu thì tôi gọi điện cho anh Hoàng đưa về chăm sóc. Còn bình thường cả tháng anh Hoàng mới về thăm bà cụ một lần, khổ nỗi là về thăm vậy thôi chứ có tiền bạc gì đâu mà cho bà cụ”.

Cách đây hai tuần, căn bệnh viêm khớp nặng quay lại hạnh hạ cụ. Cũng may có những người hàng xóm tốt bụng đưa cụ đi lên Bệnh viện Đa khoa Vĩnh Long để điều trị. Về nhà được một tuần, cánh tay phải chưa nhấc lên được nữa thì cụ Đẹt lại xuống phà để “kiếm sống” mặc cho chị Nhung hết lời ngăn cản.

Nhìn cụ Đẹt, chị Nhung nói thêm: “Bây giờ cụ Đẹt phải uống thuốc hàng ngày, mỗi tuần cụ lên Trung tâm Y tế huyện Bình Minh để lấy thuốc, mỗi lần lấy thuốc như vậy cũng tốn hơn 150.000đồng. Tiền khách cho hàng ngày chỉ đủ lo cơm nước chứ có dư đâu mà để dành mua thuốc uống. Vợ chồng em cũng đi làm thuê nên cũng chẳng giúp được gì nhiều cho cụ nên cũng thấy áy náy lắm”.

Chúng tôi hỏi thêm, phà hết hoạt động rồi cụ sẽ làm gì? Cụ Đẹt như chuẩn bị từ trước nên nói: “Tôi chỉ sợ mình lại nằm một chỗ, chứ còn đi được thì dù không còn “làm” ở dưới phà nữa, tui sẽ đi bán vé số cũng kiếm sống được. Chỉ mong trời Phật cho tôi được mạnh khỏe hoài”.

Chia tay cụ Đẹt, chúng tôi quay lại phà, nhìn phía xa cầu Cần Thơ vươn dài và vài ngày nữa thôi sẽ được khánh thành thông xe. Nghĩ đến đây chúng tôi cũng thấy vui vì “qua sông khỏi phải lụy phà”. Bất chợt, chúng tôi nghĩ đến cụ Đẹt.

Cầu khánh thành, phà hết hoạt động thì không còn hình ảnh bà cụ còng lưng, tóc bạc nhặt rác “miễn phí” nữa nhưng liệu cụ có đi nổi trên những con đường để bán vé số như cụ dự tính hay không, khi mà con số 80 được liệt vào tuổi “xưa nay hiếm” và căn bệnh viêm khớp luôn thường trực bên cụ?


AI ĐI NGANG QUA GẶP CỤ THÌ GIÚP CỤ VÀI TRĂM K

Chuyến xe bus số 13

Thứ 6 ngày 13, chuyến xe bus số 13, mọi chuyện lạ lùng và đứa con gái kì quái đến với tôi đều từ con số ấy...



Siết chặt hơn chiếc khăn trên cổ, tôi ngồi xuống ghế đợi, và thấy em bước xuống từ một xe bus khác. Nhẹ nhàng như chiếc lá, em nở nụ cười nhẹ tênh quen thuộc, và tôi phải thề một lần nữa, nụ cười ấy khiến tôi thấy ấm áp vô cùng. Khăn quàng màu xanh lá và kem, ba lô da cam tươi tắn, em làm sáng bừng cả một góc trời xám xịt.

7h13 phút, 13/02/2009

Tôi nhìn chăm chăm vào cái đồng hồ trên tay. Số 3 chậm rãi chuyển thành số 4. 1 phút đứng như tượng đã qua. Giờ là 7h14 phút.



7h30 vào lớp, và tôi vẫn lù lù ở bến xe bus như một đứa ngớ ngẩn. Không thể tin rằng chiếc xe 32 thân thuộc mà ngày nào tôi cũng cố sống cố chết chen lên hôm nay đã bỏ tôi lại phía sau, phóng vụt đi để cùng một màn “sương khói” xám ngoét mù mịt.

Tôi không quan tâm đến việc phổi tôi vừa hít phải một lượng lớn khí độc hại thế nào.

Tôi cũng không quan tâm trông tôi nực cười ra sao khi chạy theo chiếc xe bus đến cửa rồi mà còn bị gạt xuống vì đông.

Tôi chỉ biết tôi sắp muộn học, và tiết đầu là tiết cô chủ nhiệm.

Một đứa con gái mặc đồng phục phù hiệu cùng trường thủng thẳng bước lên từ phía sau, nói nhẹ qua tai tôi, khẽ như một làn gió :

“ Thứ sáu ngày 13 mà”

Và không kịp để tôi nhìn rõ mặt, đứa con gái ấy đã đặt chân lên chiếc xe bus mới đến, đỗ phịch trước mặt ngay khi đồng hồ chuyển 7h15.

Xe bus số 13.

Tôi chưa đi xe này bao giờ, nhưng chờ đã, cô ta học cùng trường tôi đúng không, như vậy là xe này cũng có thể tới trường.

Tôi chạy thật nhanh, và ngay khi tôi kịp rút chân lên, chiếc cửa xe đóng “Xịch” một tiếng nặng nề.

Tôi đang ở trên xe bus số 13, chiếc xe kì lạ nhất từ trước tới giờ mà tôi có dịp “thưởng thức”.
……
Với thâm niên đi xe bus được 2 năm rưỡi, và tôi thề có Chúa trên trời (hay bất kì một vị thần thánh nào bạn có thể nghĩ ra, tùy bạn muốn, đấy là tôi tự nhiên nghĩ đến Chúa mà thôi), tôi có thể khẳng định rằng những ai vốn giàu trí tưởng tượng muốn đi xe bus để tìm kiếm những điều lãng mạn là sai lầm, hoàn-toàn-sai-lầm.

Nếu buổi sáng bạn vừa muốn đến trường sớm, vừa muốn kết hợp tập chạy ngắn, xà đơn (với chỉ một tay) thì xin mời, hãy bước lên một chiếc xe bus bất kì vào lúc 6h30. Bạn sẽ được bonus thêm cả một số kĩ năng như đứng thăng bằng một chân (không sợ ngã đâu, xung quanh bạn lèn toàn là người, chỗ đặt chân còn chả có lo gì ngã), kĩ năng bon chen hạng nhất, kĩ năng bảo vệ tài sản cá nhân … Có lẽ vì được “rèn luyện”như thế nên lúc nào phẩy thể dục của tôi cũng cao chót vót.

Vậy mà lần này bước chân lên xe bus số 13, tôi đã shock. Chưa-bao-giờ trong lịch sử đi bus đi học của tôi, tôi thấy một cái xe vắng nhường ấy vào cái giờ ấy. Tất nhiên là các ghế trên xe đã kín, nhưng những chỗ đứng thoải mái thì vẫn còn, như thế đã là xa xỉ với tôi lắm rồi. Bạn đã bao giờ đi xe 32 vào 7h sáng và hi vọng có một chỗ để ngồi?

Đứa con gái lên trước tôi vài giây, đã kiếm cho mình được một chỗ gần cửa sổ. Có vẻ nó đã quen đi xe này, cười nói với chú phụ xe vui vẻ lắm. Tôi thấy xe 13 này từ trước Tết, mới vào hoạt động được hơn 1 tháng.Có lẽ vì mới nên chưa nhiều người chọn đi. Người ta vốn gắn với những gì đã thân quen, nhất là vào buổi sáng vội đi làm đi học, lên nhầm xe bus quả thật là một thảm họa.

Hơn nữa, đó lại là xe 13. Con số không may mắn.

Xe 13 chỉ được cái tiếng là mới đi vào hoạt động, chứ cái xe thì cũ mèm, không muốn nói là khá thê thảm. Xe nhỏ xíu, chỉ bằng nửa cái xe 32, không điều hòa, cửa sổ được mở ra hết cỡ.Thoát ra khỏi cái ngã tư đông đúc, 13 phóng thẳng ra một đại lộ lớn và rộng, gió tháng 2 qua những ô cửa kính thổi phần phật, lạnh rát.Nhưng nó có một ưu điểm, nó vắng. Và biết nói sao nhỉ, những người đi xe ấy đều có gì đó thật đặc biệt.

Từ hôm nay, tôi đã trở thành một phần trong số những người đặc biệt (hay kì quái) ấy.

Thứ 6 ngày 13, tôi đã được xe 13 cứu thoát một cách ngoạn mục khỏi một tội lỗi mà tôi đã có ý định thực hiện: bùng tiết học đầu tiên trong ngày.

…..

Tôi là một thằng học sinh lớp 12. Giờ là tháng 2, nghĩa là còn 5 tháng nữa tôi sẽ bước chân vào một trong những cuộc chiến lớn nhất trong cuộc đời của một con người, và sau đó là gì : Tự do (tất nhiên điều kiện đi kèm là đỗ đại học). Vì hai cái chữ đó mà ngày ngày có hàng ngàn đứa học sinh như tôi miệt mài đến trường, đến lò luyện thi, về nhà lại miệt mài bên bàn học với sách và đề ôn tập. Học càng nhiều càng tốt, nhớ càng nhiều càng ít. Đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Thế mà đến lúc này, đột nhiên tôi cảm thấy chán học, muốn buông xuôi,muốn bỏ lại tất cả vác ba lô đi đến một nơi thật xa, thoát khỏi cái thực tế mà mở mắt ra là sách vở bài tập bao vây như thế.

Thật bất ngờ là chính lúc ấy, xe 13 cùng những con người kì lạ đã xuất hiên trong cuộc sống của tôi, và sáng sáng tôi lại vác ba lô (toàn sách vở), “trốn”ở đó 30 phút mỗi ngày (cả đi và về). Tôi đã cầu được ước thấy, phải không nhỉ ?



Một hôm nào đó cuối tháng 2

“ Cháu mang cho chú tập 5 đây này, khiếp, nặng ghê gớm”- con bé cùng trường hì hụi lôi từ trong cặp ra cuốn Harry Potter xanh biếc, dúi vào tay chú phụ xe. Chú phụ xe, chắc tầm ngoài ba chục tuổi cười toe, đưa lại cho nó quyển tập 4. Xe chuẩn bị về bến, lác đác vài người, chú ngả người ở chiếc ghế đầu, bắt đầu đọc truyện.

Bạn đã từng thấy một chú phụ xe ngồi đọc Harry Potter như thế? Còn cả bác lái xe nữa. Sáng nào cũng chăm chăm bật Xone FM “để cho xe nó vui vẻ, trẻ trung một tí, toàn người già thế này ai muốn lên xe 13 nữa”. Lại còn có cả một ông cụ,ngày nào cũng ngồi ghế đầu tiên, không rõ cụ đi những đâu mà lúc cầm ô (dù trời không mưa và cũng không có vẻ gì là sẽ mưa),lúc cầm những bó hoa rất tươi, được bác lái xe nhẹ nhàng để lên đâu cho khỏi nát.

Nhưng kì lạ nhất là con bé cùng trường. Hay chí ít đấy là ý kiến của tôi. Con bé mà để đến được trường, từ nhà nó phải đi hai chuyến xe bus.

Nó nhỏ tuổi hơn tôi, điều này tôi chắc chắn. Căn bản vì lúc này tôi đã thuộc hàng đàn anh trong trường, mà ở vẻ mặt của nó cũng không có cái “phong thái” của dân lớp 12. Vẫn còn nhởn nhơ lắm. Một hôm tôi thấy nó một tay vịn thanh bám, một tay cầm quyển sách Lịch sử lớp 10 lẩm nhẩm thì tôi mới vỡ lẽ. Thảo nào mà trông nó rất lạ, chưa bao giờ tôi gặp nó trong cái khuôn viên bé tí bé teo gọi là trường học.

Nhưng ở nó có một điều khiến tôi thấy hơi…ghen tị: nó luôn luôn thảnh thơi, gương mặt rất nhẹ nhõm và đầy thỏa mãn.Tựa như cả thế giới này đều là của nó, và không lúc nào tôi thấy nét buồn trên mặt nó cả. Nó cười nói và bàn tán về Harry Potter với chú phụ xe như người bạn tâm giao, đôi lúc nó vừa đứng vừa thủ thỉ gì đó với ông già, và lúc nào trước khi xuống xe nó cũng chào bác lái xe với cái giọng lảnh lót mà tôi chắc khi hét lên cũng sẽ to không kém gì cái còi xe bus.

Ước gì tôi được như con bé ấy, lúc này tất cả xung quanh tôi đều đang quay cuồng. Lên xe tôi chỉ muốn đứng yên một chỗ nhìn đường cho qua thời gian, hoặc ngồi vào một góc nhắm mắt ngủ vùi, bù cho đêm qua thức muộn.

Quay đi quay lại đã gần một tháng trôi qua, vậy là chỉ còn lại bốn. Hôm nay mùng 8/3 cơ đấy, mong là đến lớp mấy đứa con gái lớp tôi sẽ lèo nhèo xin thầy Địa không kiểm tra bài cũ...



08/03/2009

Quay đi quay lại đã gần một tháng trôi qua, vậy là chỉ còn lại bốn. Hôm nay mùng 8/3 cơ đấy, mong là đến lớp mấy đứa con gái lớp tôi sẽ lèo nhèo xin thầy Địa không kiểm tra bài cũ. Tôi chưa học bài, lại cũng chưa có điểm miệng nữa. Nhưng mà nhỡ thầy lại chuyển tông sang “chỉ gọi các bạn trai” thì chắc chết, mà điều này dễ xảy ra lắm. Lát lên xe lại phải học vậy chứ biết làm thế nào.
Chiếc cửa xe lại đóng “Xịch” một tiếng, nhưng không phải tự động như mọi khi, mà lần này là do tay người. Chú lại xe nhíu mày nhìn cảnh cửa bất trị, ngán ngẩm:

· Cứ mấy hôm lại dở chứng thế này, tay mình mấy hôm nữa lại có bắp ấy chứ.

· Thôi hôm nay 8/3, đứng đấy mở cửa cho các chị các cháu cho nó khỏe người-bác lái xe mắt vẫn nhìn đường, nói chen.

Chú lái xe cười lớn, rút tập vé đi xuống cuối xe. Hôm nay tôi lại lên trước, có được chỗ ngồi cuối cùng. Còn con bé vẫn giữ bộ mặt tưng tửng như mọi hôm, đứng vịn vào thanh bám ngay bên cạnh.

Tôi phải làm điều gì khác nhỉ, đường đường một đấng nam nhi, lại còn 8/3 nữa. Gập quyển vở Địa lại, tôi đứng dậy, bám vào thanh bên cạnh. Con bé nhìn tôi tròn mắt.

Nhưng nó chưa kịp ngồi xuống thì một chị con gái khác đã chen ngay trước mặt hai chúng tôi, nhanh nhanh chóng chóng yên vị trên chiếc ghế. Tôi nhìn chị ta chằm chằm, còn con nhỏ kia chỉ bụm miệng nín cười. Thôi vậy, đằng nào thì cũng là nhường ghế.

Xe chạy đều, chú phụ xe vẫn cần mẫn đứng ở cửa mở cho khách lên xuống. Tôi nhìn những dòng người ngược xuôi , cả những người đang túm tụm rất đông ở dãy những hàng hoa đầu phố.

· Anh học Địa thầy Hà hả?- con bé vẫn một tay bám, mắt nhìn về cùng hướng với tôi, khi nó không nói to, giọng nó nhẹ kinh khủng. Dường như những từ nó nói chỉ có mình người đứng cạnh nghe nổi.
· Uhmm
· Vì anh hôm nay rất tốt, anh sẽ không bị gọi lên bảng đâu.-vẫn cái giọng đều đều thổi vào tai tôi.
· Hả ?- tôi không hiểu nổi nó đang nói gì nữa.
· Uhm, nhưng chỉ hôm nay thôi. Buổi sau thì em không chắc, nhưng đúng đấy, hôm nay anh sẽ không phải lên bảng.-nó nói, không để ý đến phản ứng của tôi, và kết thúc bằng một nụ cười nhẹ.


Và các bạn biết không ? Đúng là hôm đó tôi không phải lên bảng. Mà cả lớp chẳng ai phải lên hết, thầy giáo hôm nay nghỉ dạy đưa vợ vào viện sinh em bé.


Con bé có gương mặt nhẹ nhõm, giọng nói nhẹ tênh, đến nụ cười cũng như không trọng lượng Thế nhưng ấn tượng mà nó để lại trong tôi không nhẹ một tí nào.


Để kỉ niệm ngày tôi và nó nói chuyện, tôi không gọi nó là “nó” hay “con bé” nữa, mà sẽ là “em”.
……


Bạn có thể nói là tôi thích em.

Uh, điều đó có thể đúng, nhưng tôi cũng có thể phản biện là tôi không hề thích. Đó là một cảm xúc lạ, bởi vì em thật khác thường.




Một ngày khác vào cuối tháng 3

Đã cuối tháng 3 nhưng trời vẫn rất lạnh. Con đường đi bộ dài dẫn ra bến xe bus gió thổi hun hút. Siết chặt hơn chiếc khăn trên cổ, tôi ngồi xuống ghế đợi, và thấy em bước xuống từ một xe bus khác.Nhẹ nhàng như chiếc lá, em nở nụ cười nhẹ tênh quen thuộc, và tôi phải thề một lần nữa, nụ cười ấy khiến tôi thấy ấm áp vô cùng. Khăn quàng màu xanh lá và kem, ba lô da cam tươi tắn, em làm sáng bừng cả một góc trời xám xịt. Nhìn một cô bé có gương mặt, giọng nói và nụ cười nhẹ vào mỗi sớm có lẽ đã trở thành điều không thể thiếu trong một ngày.

Để có một chút thanh thản, với em thật dễ dàng.

Giữa tháng 4/2009

Lũ học sinh lớp 12 láo nháo chuẩn bị cho các môn thi tốt nghiệp. Xếp lại chồng sách, nhìn thấy quyển vở Địa, tôi lại nhớ đến em. Xe 13 giờ đã đông lên trông thấy,có lẽ vì người ta đã nhận ra nó có những điểm hay ho đến cỡ nào. Nhưng xe đông nghĩa là tôi chỉ có thể thoáng nhìn thấy em, rồi lại hối hả chen để có được một chỗ đứng tiện lên xuống. Mà thật ra với tôi thế là đủ, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt và nụ cười ấy mỗi ngày thôi, là ngày hôm ấy tôi sẽ làm tốt tất cả mọi thứ. Thật sự là như thế, đó như thể là loại bùa may mắn, loại bùa của riêng tôi mà chỉ mình em có thể đem đến.

Đầu tháng 5/2009

Có một ngày nọ 13 không có em. Vẫn bác lái, bác phụ xe và cụ già ngồi ghế đầu như thế, nhưng 13 không còn là 13 của mọi ngày. Vắng nụ cười nhẹ và tiếng chào lảnh lót, trống trải lạ. Rồi hôm ấy trả bài kiểm tra mấy môn học thuộc có thi tốt nghiệp, mặc dù tôi nhớ là tôi làm không đến nỗi nào,nhưng kết quả thì thật kinh khủng. Nhầm đề, nhầm tên chiến dịch.Thầy cô nhắc khéo, cứ học thế này trượt tốt nghiệp đấy em ạ. Những lời nói lùng bùng bên tai, vào tai này rồi qua tai nọ, tôi chán nản. Giờ ra chơi tôi không túm tụm với mấy thằng như mọi ngày, mà ra ngồi ở ghế đá đằng sau canteen, ngửa mặt ngắm giàn gấc đầu hạ rồi mà vẫn loe hoe vài cái lá.

Bất chợt em đi qua.

Em bước từ cổng sau của trường, cánh cổng chỉ dành cho những học sinh đi học muộn ( =) ) Ra là thế, lý do không có mặt trên xe 13 hôm nay là đây.

Em đi vòng theo cầu thang phụ, một lúc đã thấy thấp thoáng chiếc ba lô màu da cam ở tầng 3. Tự nhiên những bực bội về chuyện học hành thi cử dường như theo chiếc ba lô màu cam ấy biến đi đâu mất. Thở dài một cái, cười toe, lại quay lại tiếp tục với cuộc chiến học hành.

Vậy đấy. Không hẳn là tôi thích em, đó chỉ là cảm giác về một thứ bùa may mắn đã gắn bó thân quen, một thứ ma lực nào đó tỏa ra từ gương mặt với nụ cười nhẹ bẫng.

Tháng 03/2010

8 tháng trôi qua, và 6 tháng tôi không đi bus. Từ ngày thành sinh viên, xe máy trở thành người bạn mới của tôi. Tiện lợi, chủ động, ra dáng người lớn, nhưng không còn được nghe radio vào mỗi buổi sáng, nhìn dòng người ngược xuôi qua lại qua ô cửa rộng, hay ngủ quên trên chiếc ghế trên cùng của 13. Nhất là không được nhìn thấy em. Khi đã có được tự do thực sự, tôi vẫn không tài nào tìm được sự thanh thản đến thế trong chính mình,hay trong bất cứ người nào tôi quen. Em là người thật đặc biệt,và duy nhất, cô nhóc với gương mặt nhẹ bẫng, giọng nói nhẹ tênh, và nụ cười không trọng lượng.

· Về trường lấy bằng tốt nghiệp không mày? Ra trường được gần một năm mà cái bằng còn chưa lấy?- thằng bạn thân cấp 3 gọi điện cho tôi vào một buổi tối tháng 3. Lúc này Hà Nội đã sang xuân,nhưng mùa xuân năm nay nóng nực như mùa hè chứ không lành lạnh như năm ngoái.

· Ờ- tôi trả lời bâng quơ.- Bao giờ mày?


· Sáng mai. Hẹn nhau cổng trường 8h nhé. Xong anh em đập phá với nhau một hôm. Cả tháng rồi chưa thấy cái mặt mày đâu.

· OK.


Buổi sáng, tôi dắt xe ra khỏi cổng, rồi nghĩ thế nào lại dắt xe vào. Không biết sau 8 tháng rồi, 13 của tôi đã thay đổi ra sao…

Mỗi chiếc xe bus đều có đặc điểm riêng. Xe 32 đông và nhốn nháo với đủ mọi loại người, xe 18 đi qua chợ Long Biên, trên xe phảng phất mùi hàng khô của các bác bán hàng trong chợ, xe 20 mỗi ngày mưa lại đóng một lớp đất đỏ dính đầy vào đế giày. Và xe bus 13 lúc 7h15 và 12h05 cũng thế, nó có bác lái hay nghe Xone FM, có chú phụ xe mê Harry Potter, có cụ già ưa ngồi hàng ghế đầu, và có em.

12h trưa.

Bến xe chỉ có 2 tuyến, lố nhố bóng mấy đứa học sinh đứng ngóng . Lấy bằng và đàn đúm với bạn trong chốc lát, tôi lại về chỗ đứng quen thuộc suốt năm lớp 12. Đợi xe, và đợi một người.

Em tới. Bước vội từ phía cổng trường cùng hai cô bạn.
Chiếc ba lô da cam ngày nào đã chuyển thành một chiếc túi màu đen. Trời không đủ lạnh để lại quàng chiếc khăn xanh lá, nhìn em đã chững chạc hơn nhiều so với cô học trò lớp 10. Nhưng nét nhẹ nhõm thuộc về bản chất thì vẫn không thay đổi, em lại cười. Nụ cười độc quyền của riêng em.

Nhìn thấy tôi, em dừng lại. Đôi mắt mở to lạ lùng. 13 đến. Và chúng tôi lại cùng lên xe.

Một người khác nữa bất ngờ khi nhìn thấy tôi. Chú phụ xe vỗ vai như gặp lại người bạn lâu ngày :

· Lâu lắm mới thấy anh bạn này lại đi 13.

Tôi cúi đầu chào, có lẽ đến lúc này chú đã đọc xong cả 7 phần Harry Potter rồi. Cụ già vẫn ngồi ghế đầu như thế, bác lái xe đã chuyển sang nghe VOV1 vì buổi trưa không có XoneFM. Xe chạy, có ánh mắt nhìn về phía tôi. Không khí thân thuộc, gió tháng 3 thổi qua những ô cửa mát lạnh, thấp thoáng bóng những cây hoa sưa trắng muốt ven đường.

Tôi và em xuống xe. Theo thông thường, tôi sẽ về nhà , còn em ngồi đây chờ chiếc xe bus thứ hai. Tôi ngần ngừ, chưa dám nói muốn nói một điều gì đó.

· Anh gì ơi ?

Tôi giật mình. Không ngờ em lại là người lên tiếng trước. Quay lại thì em đã đứng ngay sau tôi rồi.

· Không ngờ là có ngày anh lại đi 13 như thế. Em đã để nó trong cặp suốt từ ngày xuất bản, vẫn tin là sẽ gặp lại anh- em cười, nụ cười nhẹ nhạt nhòa trong nắng. Em ấn vào tay tôi một quyển sách.

· Sách của em. Hãy đọc nó nhé, và biết nói sao nhỉ…chào anh- em cúi đầu, chiếc xe bus thứ hai vừa dừng lại.


Tôi đứng nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó rẽ vào một con phố khác và khuất hẳn. Tất cả diễn ra thật nhanh, vụt qua như chiếc xe 32 bỏ lại tôi ngày nào, và giờ tôi đứng đó với cuốn sách của em trong tay.
……
Cuốn sách ấy đúng là của em. Không phải vì em mua nó, mà là vì em là tác giả. Tôi nhận ra ảnh em cười tươi tắn, nụ cười nhẹ nhàng trên bìa sau cuốn sách nhiều màu. Nó là tuyển tập truyện ngắn, loại sách mà giờ đây được xuất bản “dành cho teen”. 13 truyện ngắn, với một lời tựa:

“ Tặng những người bạn thân thiết nhất đời tôi
Tặng xe 13 và những con người dễ mến
Đặc biệt là tặng anh, cảm hứng của em…
Nếu một ngày em còn gặp lại…”

Bây giờ thì tôi đã hiểu.

Ông già ngày nào cũng ngồi xe 13, lúc cầm theo ô lúc lại cầm một bó hoa, vì ngày nào ông cũng đến thăm mộ người vợ quá cố.

Bác lái xe hay nghe Xone FM vì bác có tới 3 cô con gái thích nghe chương trình này, nhưng chúng lại đang học ở xa.

Chú phụ xe thực ra là một nhà văn trẻ, muốn thử làm nghề này để có thêm kinh nghiệm sống.

Còn tôi…

Trích nguyên văn nhé :

“ Tôi hay thấy anh đứng bất động, nhìn dòng người ngược xuôi ngoài phố. Có lúc anh ngủ gục trên chiếc ghế cao cheo leo cuối cùng, nét mặt mệt mỏi nhưng lạ lùng. Không rõ làm sao nhưng anh làm tôi nghĩ đến những anh chàng diệt ma ở các ngôi nhà hoang vào buổi tối, trong các bộ phim tôi hay xem vào mỗi dịp Halloween. Có lẽ vì thế mà anh hay thiếu ngủ, học sinh lớp 12 chỉ là cái vỏ bọc thôi. Nếu mà như vậy, liệu anh có cần một người bạn đồng hành không nhỉ?”
Biết nói làm sao đây, có lẽ ngày mai tôi lại phải đi xe bus nữa rồi…
Lại một ngày 13, nhưng hôm nay không phải là thứ 6.

nguồn: sưu tầm

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010

Tạo Widgets bài viết liên quan cho Blogger BlogSpot

VnTim™<> Bài này, mình xin hướng dẫn các bạn cách tạo tiện ích Bài viết liên quan 1 cách đơn giản nhất, dạng link cho các bạn.
Xem Demo ở hình dưới.


Bắt đầu: Đăng nhập vào Blogger bằng tài khoản Gmail của các bạn. Chọn blog các bạn muốn chỉnh sửa: 

Thiết kế -> Chỉnh sửa HTML, đánh vào ô Mở rộng mẫu tiện ích 



CtrL + F tìm đến thẻ </head> trong Templates của các bạn và thêm đoạn code sau trước thẻ này: 


<style> #related-posts { float : left; width : 540px; margin-top:20px; margin-left : 5px; margin-bottom:20px; font : 11px Verdana; margin-bottom:10px; } #related-posts .widget { list-style-type : none; margin : 5px 0 5px 0; padding : 0; } #related-posts .widget h2, #related-posts h2 { font-size : 20px; font-weight : normal; margin : 5px 7px 0; padding : 0 0 5px; } #related-posts a { text-decoration : none; } #related-posts a:hover { text-decoration : none; } #related-posts ul { border : medium none; margin : 10px; padding : 0; } #related-posts ul li { display : block; background : url("https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhPwIMKooRItiTmxcpacpBUHqIErxbWiuvEn7gmNKggYvuzSXBnhmaQbUNPA_nVa3UtQnct2RtTTizUXHnmdHuq69d8lynhbj7CuX-PIeHXu6RWRwzD1sAUlXWustETwN4DoaojQS-2vZI/") no-repeat 0 0; margin : 0; padding-top : 0; padding-right : 0; padding-bottom : 1px; padding-left : 21px; margin-bottom : 5px; line-height : 2em; border-bottom:1px dotted #cccccc; } </style> <script src='http://vntim.googlecode.com/files/VnTim%20Related%20Posts%20Skill%20Link.js' type='text/javascript'/>

Tiếp đến, tìm <data:post.body/> (hoặc <div class='post-body> ) và thêm vào ở dưới đoạn code các các bạn vừa tìm được: 


<b:if cond='data:blog.pageType == "item"'>
<div id="related-posts">
<font face='Arial' size='3'><b>Related Posts : </b></font><font color='#FFFFFF'><b:loop values='data:post.labels' var='label'><data:label.name/><b:if cond='data:label.isLast != &quot;true&quot;'>,</b:if><b:if cond='data:blog.pageType == &quot;item&quot;'>
<script expr:src='&quot;/feeds/posts/default/-/&quot; + data:label.name + &quot;?alt=json-in-script&amp;callback=related_results_labels&amp;max-results=5&quot;' type='text/javascript'/></b:if></b:loop> </font>
<script type='text/javascript'> removeRelatedDuplicates(); printRelatedLabels();
</script>
</div></b:if>

Cuối cùng là Save lại và tận hưởng thành quả của mình ^^
Chúc các bạn có một blog đẹp, và theo quên dõi Blog của VnTim™ để nhận những thử thuật hay nhé.
Các bạn có thể theo dõi Blog của VnTim™ qua Email hay Blogger thông qua Widget "KẾT NỐI VỚI VNTIM™" ở bên phải Blog.
Mọi thắc mắc xin để lại tin nhắn bên dưới nhé.
Thân chào các bạn.
Nguồn :www.luubuttuoixanh.com - Sưu tầm
(Vui lòng ghi rõ nguồn khi copy) Viết bài cùng Lưu bút tuổi xanh

Thứ Năm, 25 tháng 3, 2010

Thứ Ba, 23 tháng 3, 2010

Hoảng hốt vì tinh trùng… vón cục ?

Trải qua một giấc mơ tình, Nam (16 tuổi, Thanh Xuân, Hà Nội) thấy đũng quần mình ẩm ướt. Tuy đã đọc được đâu đó trên mạng về hiện tượng mộng tinh nhưng Nam vẫn lo lắng bởi lẽ ra là chất nhầy chứ sao lại là những viên keo trăng trắng thế này.

Hoảng hốt vì tinh trùng “Kết tủa”

Nam chia sẻ những băn khoăn của mình: “Những lần trước khi em thủ dâm, thứ nước mà cậu bé phóng ra là chất nhầy nhầy, dính dính chứ không hề lẫn những hạt cơm thế này.

Mấy tuần nay, cả khi mộng tinh, cả khi em thủ dâm, em thấy tinh dịch chảy ra có hạt nhỏ như hạt cơm, màu trắng keo, bóp thấy nát mịn như bột. Tinh dịch như thế có phải là bình thường không? Tinh dịch bình thường có những thành phần gì? Nếu em đang bị bệnh thì cách chữa như thế nào?”, trong đầu Nam cả ngày chất chứa hàng loạt câu hỏi và nỗi lo sợ bản lĩnh đàn ông của mình đang có vấn đề.

Ảnh minh họa ( Nguồn internet)

Thì thầm với cậu bạn tên Tiến cùng lớp, Nam đã tìm được “đồng minh”. Tiến cho biết: “Sau khi thủ dâm, lúc xuất tinh mình cũng thấy tinh trùng bị vón lại thành từng cục nhỏ. Mình đã đặt câu hỏi trên một diễn đàn và được trả lời là bị viêm đường tiết niệu và nên đi khám bác sỹ”.

Vợ chồng anh Tuấn, chị Lan (Q.Bình Thạnh, Tp.HCM) đã có một bé trai đầu lòng kháu khỉnh. Hai vợ chồng đang tính có thêm em cho cu Bi nhưng mấy tháng nay chồng thả cửa mỗi lần gần gũi mà vẫn không thấy dấu hiệu gì. Trước mà cứ hở ra là dính liền đó, chị Lan tỏ vẻ lo lắng.

Chị cho biết thêm, anh nhà 35 tuổi. Trước đây sinh hoạt vợ chồng tinh dịch ra lỏng, hồi này thấy nó sền sệt và vón cục. Có lúc ông xã thấy đau ở bụng dưới, lúc lại đau lưng, thỉnh thoảng tiểu gắt. Chắc là vì thế nên không có bé được.

Hầu hết những người gặp phải trường hợp tinh trùng vón cục đều lo lắng và thắc mắc không biết mình có bệnh gì không? Có ảnh hưởng tới khả năng lâm trận và khả năng có con hay không?

Tinh dịch vón cục – Biến chứng của nhiễm khuẩn

Các chuyên gia tình dục đều cho rằng, hiện tượng tinh dịch vón cục không phải là một bệnh mà chỉ là biến chứng của nhiễm khuẩn (hay bệnh tự miễn dịch) của các cơ quan đã góp phần tạo ra tinh dịch.

Tinh dịch là chất lỏng sệt, thường có chứa tinh trùng, do tuyến sinh dục (tinh hoàn) sản xuất ra để thụ tinh cho trứng. Giống như máu, tinh dịch có 2 phần:

• Phần tế bào gồm có tinh trùng, trong một số trường hợp có bạch cầu và tế bào biểu mô. Nếu cơ quan tạo ra tinh trùng (các ống sinh tinh ở tinh hoàn) bị nhiễm khuẩn thì phản ứng tự nhiên là bạch cầu tập trung nhiều hơn và các tế bào biểu mô cũng bong nhiều hơn, góp phần làm cho tinh dịch trở nên đặc.

Có khoảng 200-500 triệu tinh trùng được phóng vào âm đạo mỗi lần quan hệ tình dục. Số lượng tinh trùng chỉ tương ứng với 2-5% lượng tinh dịch nhưng khi tinh dịch vón cục cũng có cả tinh trùng và các thành phần hữu hình khác. Trong trường hợp này, tinh trùng không có khả năng di chuyển đi lên để thụ tinh cho trứng.

• Phần không có tế bào là chất lỏng, chiếm tỷ lệ lớn của tinh dịch, có màu trắng đục, giống như sữa, rất dính, chứa nước và một lượng nhỏ muối, vitamin D, protein và đường fructose.

Phần lỏng của tinh dịch do các cơ quan sinh sản phụ tiết ra: 60% từ túi tinh và phần còn lại từ tuyến tiền liệt. Một lượng nhỏ niêm dịch do các tuyến hành-niệu đạo tiết ra góp phần làm cho tinh dịch có độ sệt dính.

Nếu các bộ phận này bị nhiễm khuẩn thì tinh dịch trở nên đặc sệt hơn nữa và làm vón cục các thành phần hữu hình (tinh trùng, bạch cầu, tế bào biểu mô); như thế gọi là tinh dịch vón cục, hậu quả của tiến trình viêm do nhiễm khuẩn.

Tinh dịch bình thường không vón cục. Vì vậy, nếu có hiện tượng này các quý ông cần được thầy thuốc xem xét kỹ, phải làm một số xét nghiệm để biết thành phần nào của tinh dịch đã bất thường (mỡ, amino cacid, đường…) và đánh giá lại hệ thống niệu – sinh dục.

Khi tinh trùng bị vón cục, khả năng tình dục có thể không ảnh hưởng vì cơ chế gây ra hiện tượng cương dương chỉ liên quan đến thần kinh và các mạch máu đi đến thể hang của cơ quan sinh dục nam. Trong thực tế, nhiều nam giới không có hay có ít tinh trùng gặp khó khăn trong việc có con nhưng vẫn có thể có đời sống tình dục bình thường.

Theo Sức Khỏe Gia Đình

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

Mất anh, mất trinh và không có đám cưới nào cả

Vẫn biết rằng xã hội hiện đại, cái trinh tiết ngày càng bớt quan trọng thế nhưng tôi không sao thôi dằn vặt mình



Chúng tôi cùng học một lớp ở hệ trung cấp của Đại học Mở Hà Nội lại ở cùng xóm trọ nên sớm kết thân. Chơi với nhau như anh em rồi mới đi đến tình yêu nên cái cảm giác chăm sóc nhau ấm áp và chu đáo lắm! Tôi nhớ có lần mình đi mưa về bị ốm, rét run… Anh đã sang phòng, ngồi cạnh tôi, lo cho tôi từ ly trà gừng ấm nóng, tắt điện rồi ở bên cạnh tôi cả đêm. Nhiều lần chăm sóc như thế, sự chân tình cùng với tình yêu của anh khắc vào hoài niệm tôi khiến tôi không thể nguôi quên.

Tôi yêu anh say đắm, hứa hẹn rồi hết mình cho anh. Ngày ấy tôi ở cùng em gái nhưng sau cái lần “dại” ấy đêm đêm tôi vẫn lẻn sang phòng anh ngủ. Thế nên chuyện tôi sinh hoạt như vợ chồng với anh, qua em gái thì cả bố mẹ tôi đều biết cả. Tôi cứ chắc mẩm đến tháng 8 năm nay thì cưới nhưng…
http://xaluan.com/images/news/Image/2010/07/21/1279708860.img.jpg
ãnh minh hoạ
Chúng tôi chia tay vì lý do anh phải về quê Tuyên Quang. Bố mẹ đã lo công việc cho anh trên đó. Tôi quê ở Nghệ An, gia đình chẳng bề thế gì nên đành ở lại Hà Nội lập nghiệp. “Không có đám cưới nào cả” anh đã khóc tức tưởi và nói với tôi như vậy sau khi thu dọn quần áo về quê. Tôi suy sụp thật sự. Mẹ tôi phải từ Nghệ An ra an ủi, chăm nom thế nhưng tôi cũng không nguôi được nỗi đau ấy…

Rồi cuối cùng mẹ cũng về, em gái tôi nghỉ hè, chỉ còn mình tôi ở phòng trọ. Tôi cảm thấy buồn, trống vắng, câm lặng… Tôi bắt đầu nháy mắt tình tứ với những người đàn ông đến cửa hàng (sau khi ra trường tôi xin việc ở một cửa hàng bán quần áo nam). Người thứ nhất đến phòng tôi ngay sau buổi hẹn hò đầu tiên, người thứ 2 cũng vậy… Tôi đã mất trinh, cái lần đầu tiên ấy không còn thì những lần sau đã chẳng còn nghĩa lý gì. Tôi nhắm mắt để những cảm xúc trôi đi trong căn phòng chật chội và bé nhỏ. Tôi đã hỏng thật rồi…

Tôi biết mình có thể bị lây bệnh, tôi biết mình có thể bị đớn đau. Nhưng đằng nào cũng vậy, hạnh phúc đã quá xa vời với tôi khi tôi mất anh. Tôi yêu anh lâu đến vậy mà còn chẳng thể giữ được anh thì những mối tình kia chỉ là một cái cớ để mua vui mà thôi.

Cũng có lúc tôi tìm đến rượu, uống say mềm rồi phì phèo hút thuốc lá nhưng cảm giác buồn chán vẫn đeo đẳng tôi. Chỉ có cách duy nhất là tìm những mối tình chóng vánh để lấp chỗ trống… Tôi biết nó hại cho tâm hồn và xác thịt của mình nhưng không dừng lại được. Tôi biết làm sao khi lúc này đây, tôi bơ vơ tột cùng và ngập tràn lo lắng bởi mình không còn trẻ?

Không có đám cưới nào cả và cái tiếng không còn trinh trắng cứ ám ảnh tôi hằng ngày, hàng giờ và đe dọa khát khao hạnh phúc của tôi. Kỷ niệm như dao cứa… mẹ bảo tôi về quê lấy chồng, tôi nửa muốn về, nửa sợ hãi với điều tiếng ở quê, tôi phải làm sao?

Bài đăng phổ biến