Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

Cha, con và 1 bát mì tôm!!!!

Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh..

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: “Cho hai bát mì bò!”, cậu nói to. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra thì tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.
http://image.tin247.com/vtc/090221112733-381-455.jpg

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”. Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, mà cứ im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò thực ra cũng có chất lắm đấy”.

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thịt bò.” Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”. Cậu con trai cười cười, không hỏi gì thêm.

Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa. Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏ quán. Mãi khi cậu Trương đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra, đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, Tôi, bà chủ, và cả cậu Trương chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2010

Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!



Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!
Tác giả : caycodai
Nguồn : HHT

Tình trạng: complete

----------------------------------------------
[Lời mở: Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi. Bất kì ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích kỉ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho anh, lần này em nhé!]




Tôi - một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc. Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20 tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.




ĐỌC ONLINE


ko tin mình đã ngồi gần 3 tiếng đồng hồ vừa đọc vừa post truyện này đã lâu lắm rùi ko đọc truyện chữ

Thứ Hai, 26 tháng 4, 2010

Hợp đồng yêu... !!!!!!

Tác giả : Shell ( Gấu )

Tên fic : Hợp đồng yêu
Nguồn: H2T

Thể loại : Hài ( lúc đầu thôi ), từ từ về sau sẽ lấy nước mắt các bác 1 tí. Nhưng chung quy là truyện tình cảm

Tình trạng : Composing

Rating : 16+


khuyến cáo vì nó là truyện chữ nên từ từ mà đọc đọc thong thã chậm rãi có thời gian nghĩ đọc liên tục đeo kính lun đó nghen ^^

link down
online

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

Bánh Gấu


Bánh Gấu

* Tác giả: Bin_lum * Nguồn: DAN

Câu chuyện mở đầu từ năm 1997... Tại nhà trẻ Hoa Súng BKA... phòng học số 1408... Có một trận chiến sinh tử đã xảy ra...

_ Bánh gấu.... bánh gấu....

_ Bánh gấu ... bánh gấu....

Hai đấu thủ của chúng ta... một nam một nữ... Và đều là ba tuổi... đang giật gói bánh gấu duy nhất và cuối cùng với vẻ quyết chiến quyết thắng... Bé gái tên Hin... Biệt Danh bánh gấu... Bé trai tên hok bik và hok nhớ... biệt danh Đầu Gấu....

Hự... hự.....

Sau một hồi giằng co kịch liệt.... Kịch tính kết thúc trong chớp mắt khi Gói bánh gấu bị xé toang.... các bánh gấu rơi lả tả một cách nhẹ nhàng xuống nền đất... Ngay lúc ấy... cô giáo nhẹ nhàng mang ra cho hai bé thêm... 2 gói bánh nữa....

_ Ăn thi chứ....

Hin hếch mũi nhìn đối thủ... thằng này thì đang tiếp tục mần túi bánh tìm đường mở với vẻ vô vọng...

_ Ngươi ăn nhanh bằng ta sao??? hứ....

_ Thi đi thì biết....

_ Khoan đã... ta chưa mở túi bánh xong.... thế mi tính sẽ có cái gì nếu mi or ta thua...

_ Ờ hớ... ta quên... Nếu ta thua mi.... ta sẽ ... thui mi thik làm gì ta cũng được...

_ Thế mi phải mặc quần áo ướt đến trường...

<>

_ Okie lun....

Hin đồng ý sau thoáng hãi hùng vớ vẩn...

_ Còn mi thì để tóc dài nhá....

Đầu Gấu nhìn bàn chân một lúc rồi quả quyết...

_ Okie lìn....

Ngay sau câu nói... Hai bé dốc dựng đứng cả túi bánh gấu trong tay vô miệng... Thật không hổ danh là Bánh Gấu... 30 giây sau??? Hin đã nuốt hết cả túi bánh lẫn túi niloong... ặc... Những đưa trẻ khác vỗ tay ầm ầm... Trong khi bé Hin quay ra Đầu Gấu với vẻ đắc thắng... và chơi điệu vỗ mông quen thuộc....

_ Lêu lêu... thua nhá....

_ MI... mi.... mi....

Kí ức tới đây là the end....

----------------------------------------------------

Mở choàng mắt.... Hin thấy mình nằm giữa giường với lô bánh gấu nằm rơi vãi trên giuờng.... Liếc đồng hồ vội vàng... Bây h mới có 6h 30... Tương đối sớm cho buổi học... Chạy như bay khắp phòng để thay quần áo.... Hơi chút hậu đậu hơn ngày thường một chút do dư âm tiếng hét man rợ của thằng bé Đầu Gấu trong giấc mơ??? Cái thằng ấy... nó như thế nào??? Một cách rõ ràng... Hin chẳng nhớ lun....

11 năm đã trôi qua... Hin bây h đã trở thành một cô gái xinh xắn... với mái tóc dài thẳng... Cái mũi xinh đẹp... Sở thik bánh gấu vẫn vậy... Và cũng đã biết yêu...

Nói yêu thì đúng thật hơi quá... chỉ là thik thôi... một cậu bạn cùng khối... và khác lớp....

Vốn cậu ta cũng nổi như cồn toàn trường với vẻ baby và mái tóc lãng mạn đúng chất nghệ sĩ... Nhưng trong bằng ấy những đứa thik cậu??? Thì Hin là đứa dũng cảm nhất....

Ngay từ khi nhòm thấy cậu ấy trong trận bóng rổ giao hữu giữa trường cấp 2 của Hin và Trường cậu ấy... Hin đã phê mê mệt cầu thủ đội bạn... Tới nỗi hò reo thôi rồi luôn trong khi đội trường mình thua be bét.... Quyết tâm và tình cảm của Hin được đền đáp khi Hin đỗ vô trường của cậu ấy... Một suất vé vớt thôi... Nhưng thế là đủ...

Ngay từ ngày khai giảng... Hin đã làm cả trường choáng khi ngỏ lời với cậu ấy... Ngay khi cậu ấy phát biểu đại diện học sinh khóa mới trước toàn trường... Cái bảng chi chít trái tim và cái kỉu nhảy điên loạn của Hin khi bày tỏ tình cảm với cậu ấy... Bây h vẫn là đề tài hay gặp trong trường...

Nhưng dĩ nhiên... Một con người tài hoa như Hin thì chẳng có gì là suôn sẻ... Chính xác là đã 99 lần Hin ngỏ lời vwois cậu ấy bằng đủ mọi thể loại... bảng biểu... thư tình... ngỏ lời trực tiếp... phi máy bay giấy... tập kích nhà vệ sinh... Và vân vân.... Nhưng Cậu ấy chỉ đối xử lại bằng cái vẻ sắt đá... không gì lay chuyển được với Hin???

Người khác có thể đã bỏ cuộc... nhưng Hin thì hok??? bởi Hin hok thể thik ai khác được nữa ngoài cậu ấy... Hin già rồi... 16 tuổi rồi chứ ít đâu??? Tuổi trăng tròn... Nếu không được Hin cần cố... cố một lần để cậu ấy hiểu được Hin... và iu Hin???

Vậy nên Hin đã chuẩn bị rất kĩ cho lần thử thứ 100 này... Hộp socola Hin đã làm rất cẩn thận... và bức thư tình.... và... hẳn rồi... máy bay giấy.... và... thư nữa.... Tổng hợp lại như vậy hóa có kết quả thì sau???

Tiết học kết thúc một cách mau chóng... Hin mò ra một góc sân... nơi có cái cây cổ thụ to òanh ... là chỗ cậu ấy hay thik ngồi học.... Lúc Hin ra thì cậu ấy đã ở đó rồi... và chăm chú đọc một cuốn sách gì đó... mà nếu nhìn được tên sách... Hin sẽ đi mua ngay...

Nhưng lúc này hok phải là lúc để mua sách.... Hin thả những cái máy bay giấy của mình ra... Gió thật tốt... đã chuyển những bức thu của Hin tới với cậu ấy... Nhưng cậu ấy không buồn liếc ra mí cái máy bay giấy của nó... Vậy là nó rời vị trí chiến liệc... Tiến ra chỗ cậu ấy...

_ E hem....

Hin hắng giọng... Cậu ấy chả có ý kiến.... Hơi buồn 1 chút... Hin nói típ...

_ Hum nay Valentine... mình làm hộp socolka... ờ... cho bạn... còn đây là thư... mình... bạn nhận nhé...

Lần nào nói với cậu ấy nó cũng ngắc ngứ... lần này cũng vậy thôi??? Nó giơ bức thư ra trước mặt hồi lâu... Nhưng cậu ấy hok ngẩng lên... Cũng hok đáp.... Buồn bã đặt bức thư xuống đất... Hin nói.... liến thoắng một hồi???

_ Dẫu ghi hết trong thư rồi nhưng mình vẫn muốn chính mình nói câu này : MÌNH THIK BẠN!!!

Hin quay người đi... lần thứ 100 thất bại... H Hin đủ can đảm theo cậu ấy hok???

_ Thấy trả thù vậy đủ chứ???

Giọng cậu ấy vang lên lãnh đạm... Hin quay lại với đôi mắt ướt từ lúc nào hok hay... Nhìn cậu ấy trân trối...

_ Trả thù... Là???

Cậu ấy rút từ trong túi ra một gói bánh gấu.... xé toang nó ra và nhai rau ráu ngay tức khắc...

_ cậu... cậu là Đầu Gấu...

Hin bàng hoàng... Cái nhìn cáu gắt trong mắt cậu ấy xác nhận thay cho nó...

_ Mái tóc này... 11 năm trời... biết tôi phải nhịn nhục thế nào để nuôi nó hok??? Vuowngs víu hết biết...

Bàng hoàng trong khoảnh khắc... Rồi nó buốc tới gần Đầu Gấu... và cười sằng sặc...

_ cậu ngốc quá... lời hứa trẻ kon??? Cậu hành tôi tận 1 năm.... nhưng mà.... như thế có coi cậu thik tôi được hok???

Đầu Gấu nhìn nó chăm chú... rồi nhếch mép cười...

_ Cái kiểu như cậu á... nhiệt tình thấy ớn lun... Tôi hok iu ai hết... Iu Bánh gấu....

Trong một thoáng... Nó ghen tức với lũ bánh gấu... nhưng rồi từ từ nó hiểu ra .... và ôm chầm lấy Đầu Gấu....

Hình phạt đã làm cho nó thik Đầu Gấu...

Hình phạt cũng làm nó chịu khổ 1 năm trời...

Nhưng hình phạt cũng cho nó niềm vui thế này...

Bánh Gấu iu Đầu Gấu!!!

100 ngày với trò chơi tình yêu


100 ngày với trò chơi tình yêu

Peter và Tina đang ngồi trong công viên. Họ không làm gì khác, chỉ biết ngồi ngắm nhìn bầu trời trong lúc tất cả các bạn bè đang đùa vui với một nửa của mình.



Tina: Chán thật đấy. Ước gì mình có bạn trai để cùng chia sẻ thời gian bên nhau.

Peter: Có lẽ chỉ còn 2 đứa mình là đang lẻ loi, là những người duy nhất chưa hẹn hò gì.

(Cả hai cùng thở dài và ngồi yên lặng một hồi lâu)

Tina: Mình nghĩ mình có một ý kiến hay đấy. Hãy cùng chơi một trò chơi nhé.

Peter: Sao cơ? Chơi gì?

Tina: Khá đơn giản. Cậu sẽ là bạn trai của mình trong 100 ngày, và mình sẽ là bạn gái của cậu trong 100 ngày. Cậu nghĩ thế nào?

Peter: Ờ, ừm, được thôi… Dù sao đi nữa mình cũng chưa có kế hoạch gì cho vài tháng tới.

Tina: Có vẻ như cậu chẳng hào hứng gì cả. Thôi nào, vui vẻ đi chứ. Hôm nay sẽ là ngày đầu tiên và sẽ là cuộc hẹn đầu tiên của hai đứa mình. Mình đi đâu nhỉ?

Peter: Đi xem phim nhé? Mình nghe nói đang có một bộ phim rất hay đấy.

Tina: Có lẽ mình không nghĩ ra được một ý nào hay hơn nữa. Đi thôi.

(Cả hai đi xem phim và Peter đưa Tina về tận nhà).

Ngày 2

Peter và Tina cùng nhau đi xem một buổi hòa nhạc. Peter mua tặng Tina một chiếc vòng tay rất đẹp.

Ngày 3

Cả hai đi mua sắm quà sinh nhật một người bạn. Họ cùng ăn một que kem. Và lần đầu tiên, họ ôm nhau.

Ngày 7

Peter và Tina lên núi ngắm nhìn hoàng hôn. Khi đêm về, mặt trăng ngày càng sáng tỏ, họ ngồi bên nhau ngắm những vì sao trên bầu trời. Khi một ngôi sao băng lướt qua, Tina lẩm bẩm điều gì đó.

Ngày 25

Cả hai đi chơi công viên, chơi đủ các trò, ăn xúc xích, kem. Rồi đi vào ngôi nhà ma. Tina sợ quá nắm vội lấy tay của ai đó thay vì tay của Peter. Thế là cả hai lại được dịp cười thoải mái.

Ngày 67

Peter và Tina đi ngang qua gánh xiếc và quyết định ghé vào xem một chút. Một chú lùn nhờ Tina làm trợ lí cho ông trong màn ảo thuật.

Sau đó họ đi quanh quanh để xem các quầy giải trí. Tại quầy xem bói, bà già xem bói chỉ nói: “Hãy nâng niu từng giây phút ngay từ bây giờ”.

Ngày 84

Tina gợi ý đi biển. Thời gian này bãi biển không quá đông. Khi hoàng hôn đang xuống dần, họ đã trao nhau nụ hôn đầu tiên.

Ngày 99

Peter và Tina quyết định có một ngày thật đơn giản bằng cách đi bộ quanh phố. Họ ngồi trên một chiếc ghế đá.

Tina: Em khát quá. Mình nghỉ chút đã.

Peter: Em chờ ở đây nhé, anh đi mua đồ uống. Em muốn uống gì?

Tina: Một chai nước cam nhé.

Tina chờ 20 phút rồi mà vẫn không thấy Peter trở lại. Chợt có một người bước đến bên cô: “Xin lỗi cô, ở đằng kia có một gã lái xe say rượu va vào một thanh niên. Tôi nghĩ đó là bạn cô, cậu ấy đi cùng cô lúc nãy”.

Tina lao tới chỗ xảy ra tai nạn và thấy Peter đang nằm trên mặt đất, khuôn mặt đầy máu và chai nước cam vẫn trong tay. Xe cứu thương đến đưa Peter cùng Tina tới bệnh viên. Tina ngồi ngoài phòng cấp cứu đã 5 tiếng rưỡi rồi. 11 giờ 51 phút tối, bác sĩ bước ra. Ông thở dài.

“Chúng tôi đã làm hết sức có thể. Cậu ấy vẫn đang thở. Giờ ta chỉ có thể phó mặc cho số phận. À, chúng tôi tìm thấy lá thư này bên trong túi áo của cậu ấy”.

Bác sĩ đưa thư cho Tina. Trong phòng bệnh, Peter nằm đó, yếu ớt nhưng khuôn mặt thật yên bình.

11 giờ 57 tối. Tina đọc thư và bật khóc.

“Tina yêu dấu,

100 ngày của chúng ta sắp hết rồi. Anh đã có những ngày thật vui vẻ bên em. Mặc dù đôi lúc em chưa suy nghĩ thấu đáo, nhưng tất cả những điều đó đã mang hạnh phúc tới cuộc đời anh. Anh đã nhận ra em là một cô gái thật sự đáng yêu. Anh trách mình không sớm biết điều ấy. Anh muốn là bạn trai của em mãi mãi, và ước gì em có thể ở bên anh suốt đời. Anh yêu em”.
Trái tim Tina thổn thức: “Anh có biết em đã ước gì khi ngôi sao băng lướt qua không? Em ước chúng ta ở bên nhau mãi mãi. Mình vẫn chưa qua 100 ngày mà. Anh không thể bỏ em đi như thế được. Hãy quay trở lại với em, cầu xin anh đấy. Em yêu anh!”.

Đồng hồ điểm 12 tiếng, Peter vẫn ở đó. Trái tim anh vẫn đập, dù yếu ớt. Đó là thời khắc đầu tiên sau khi trò chơi tình yêu 100 ngày kết thúc.

Nếu bạn yêu, hãy thổ lộ, đừng đợi đến ngày mai bởi không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra cả. May mắn không phải lúc nào cũng mỉm cười.

Bài đăng phổ biến