Thứ Tư, 4 tháng 11, 2009

Tổng hợp những truyện tiếu lâm


Con chim không ngoan
Có một anh thanh niên nọ nằm ngủ trưa trên bộ ngựa (giường gỗ) trước hiên nhà . Anh ta nằm dang hai giò, bị gió thổi tốc quần xà lỏn lên . Một bé gái hàng xóm qua chơi thấy cái đó là lạ nên đánh thức anh ta dậy và hỏi:
- Chú ơi chú cái này là cái gì dzị chú?
Bực mình vì bị phá giấc ngủ anh trả lời cho qua loa:
- Con chim Chào Mào của tao đó
- Con chim Chào mào sao chú nhốt nó trong đó dzị chú ? Tội nghiệp nó quá à, cho cháu chơi với nó cho dzui nhen chú!
Ðang ngái ngủ, anh thanh niên giọng nhựa nhựa:
- Con nhỏ này nhiều chuyện quá đi, muốn chơi thì chơi đi để tao ngủ đừng kêu tao nữa nhen mậy.
Thế là anh ta ngủ tiếp li bì. Ðến khi thức dậy anh ta hoảng hốt thấy mình bị băng bó trắng bóc, đang nằm trong nhà thương . Nhìn quanh chỉ thấy có con bé bên cạnh . Anh ta hỏi:
- Chuyện gì xảy ra dzậy mậy?
- Không phải tại cháu đâu nha, tại con chim Chào mào của chú nó không có ngoan. Cháu chỉ chơi với nó mà nó lại phun nước miếng vô mặt cháu . Tức quá cháu mới nhổ lông của nó. Nó cũng còn phùng mang trợn má gườm cháu nữa. Cháu sợ nó phun nữa nên lấy kéo cắt đầu nó và lấy búa đập nát tổ trứng của nó luôn .
Anh ta nghe xong xỉu luôn.
Được lắm đó nha !
Tui đọc xong cười muốn té xỉu luôn nè !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
____

Thăm vợ bạn

Có 1 anh bạn qua thăm người bạn gần bên nhà. Anh qua bấm chuông cửa nhà thì thấy vợ của người bạn ra mở cửa vì chồng của cổ không có nhà. Anh bạn đó hỏi cố rằng ảnh có thể chờ chồng của cổ về không thì cỗ mời anh bạn vào nhà chơi.

Ngồi một hồi anh chằng cứ nhìn cỗ hoài thì cỗ hỏi. 'Tại sao anh cứ nhìn tôi hoài vậy ?' Thì ảnh trả lời là cỗ có một thân hình rât là đẹp và nói thêm là nếu cô ta dám cởi hết áo cỗ ra cho anh chàng xem thì ảnh xẽ thưởng cho cô ta 100 Đô (USD). Cô ta ngặt nhiên và hỏi có thiệt không thì ảnh gật đầu là thiệt. Sau khi cô ta cởi hết áo ra đễ anh chàng thưởng thức thì ảnh lập tức thẩy tờ 100 Đô lên bàn.

Anh ta lại hỏi thêm cỗ vậy nếu như cỗ dám cởi quần ra hết đễ anh chàng này ...... một cái thì anh ta xẽ tặng cho cỗ thêm 100 Đô nữa.

Cô ta cười mỉm chi rồi cũng làm theo như anh chàng này nói. Sau khi hai người làm song thì anh ta liền đễ 100 Đô lên bàn và tiếp tục ngồi chờ chồng của cô ta về. Chờ một hồi sau anh ta không chờ nữa và xin phép ra về. Anh vừa cất bước ra cửa thì không lâu sau chồng cô ta về và hỏi vợ mình rằng. 'Có anh bạn nào của anh đã đến đây trả anh 200 Đô mà ảnh thiếu anh chưa ?'

Người vợ .............??????????

Tớ không thèm

Có một ông tuy đã già rồi mà hông có nên nết, suốt ngày cứ muốn tòn teng kể cả những lúc "lợn kêu, con khóc" hai người vừa mới cho ra đời đứa con thứ bảy, mới được có mấy ngày lão lại tìm đến lão bà mong được vợ chiều.... Vừa trông thấy lão bước vô cửa lão bà liền nói:
_ Mới được có mấy ngày, mà ông tính cho ra đời đứa con thứ tám sao!
Nghe lão bà nói, ông vừa ngượng vừa tức rồi ấp úng trả lời:
_ Thế à! tớ tưởng lâu rồi, chứ mấy ngày thì tớ chẳng thèm!

Cái phụ khoa

vợ bác Cuội từ trong miền quê xa vào tỉnh thành đi khám bệnh, vào gặp bác sĩ ...

Vợ Cuội: bác sĩ làm ơn khám dùm em cái nồn.

Bác sĩ còn trẻ mà là nam bác sĩ nửa cho nên bác nói: bác ơi, bác nói vậY người ta cười chết, người ta kêU là Phụ khoa, bác nói vậy là người ta hiểu,

Vợ Cuội: à tui đâu có biết,,,,

khi đi về cu tí chạy xe đạp tong vào vợ Cuội, bà tức quá la lên
mày chạy xe kiểu đó hả tao lấy cái PHỤ KHOA tao đập đầu mày a...

cu tí không hiểu bà ta nói cái gì về hỏi ngoại,,,,,
ngoại: đồ ngu, là cái nồn chứ cái gì...

Cô thư ký
Một lần, cô thư ký thấy giám đốc quên kéo khóa quần, liền nhắc khéo:

- Thưa ông! Ông có biết rằng trại lính của mình đang mở cửa không!

Giám đốc không hiểu ngay nhưng sau đó, ông ta tình cờ nhìn xuống và thấy khóa quần mình mở toang hoác. Lấy làm thú vị về tính hài hước của cô thư ký, ông giám đốc quyết định trêu cho cô một mẻ. Gọi cô vào phòng, ông hỏi:

- Cô Jones à! Tiện đây, tôi muốn hỏi, khi trại lính của tôi mở cửa, cô có thấy một anh lính đứng nghiêm trong đó không?

Cô thư ký nhanh trí đáp:

- Tất cả những gì tôi thấy là một cựu chiến binh già nua, thương tật đầy mình đang ngồi ủ rũ trên công sự.
___

Chết tui rùi

Chú Cuội bị bịnh trĩ, táo bón, kiết lị đi khám bác sĩ . Bác sĩ cho thuốc trị bịnh nhưng kẹt cái là phải nhét vào uhm..???(bịnh chổ nào trị chổ đó mà). Chú Cuội lúng ta lúng túng lay quay mãi hông có nhét vào đuoc, nên nhờ bác sĩ nhét dùm. Bác sĩ bảo Cuội ta tụt wần xuống, chổng mông lên rồi lần mò ghị mọ 1 hồi mí nhét vào được.

Khi về đến nhà thì chú Cuội nhờ thím Cuội nhét dùm 1 lần nữạ Thím Cuội đặt 1 tay lên vai, còn tay kia thì nhét viên thuốc vàọ Chợt chú Cuội thét lên:

- Chít tui rùi

Thím Cuội: Chiện chi đó Cuội cưng

Chú Cuội: hồi sáng thằng cha bác sĩ nó để 2 tay lên vai tui và nhét ....

Tai nạn y khoa

Đang đêm, Cuội hối hả gọi nha sĩ:

- Nha sĩ ơi, xin lỗi tôi gọi trễ quá , nhưng thật là khẩn cấp. Ông coi đó, thằng con trai của tôi nó ôm hôn con bạn gái của nó qúa sức mùi mẫn, rồi.......

Nha sĩ phá ra cười ha hả, ngắt lời:

- ....Rồi , mấy cái niền răng của chúng nó dính vào nhau chứ gì? Không sao đâu, tôi đến ngay. Tôi quen với loại tai nạn y khoa này rồi, gỡ ra không khó đâu....?

Cuội nói thêm:

- Nhưng........ cái niền dính vào cái .......vòng xoắn cơ mà !
____

Ăn cà rem

Cô gái kia dẫn bồ về nhà ngủ. Họ leo lên tầng trên của cái giường tầng. Anh chàng sửa soạn leo lên người cô gái thì cô ta ngăn lại nói:
- Chị em ngủ ở phía dưới đó! Em không muốn cho chị ấy biết là mình đang làm gì! Cho nên khi em nói "Em muốn ăn nem cơ" thì anh "đẩy" mạnh hơn, còn khi em nói "Em muốn ăn cà rem cơ" thì anh "đẩy" từ từ nhe!
Thế là họ bắt đầu "nhập cuộc". Người con gái rên lên "Em muốn ăn nem cơ! "Em muốn ăn nem cơ! "Em muốn ăn nem cơ!" Và khi nghe cái giường kêu cọt kẹt nhiều quá cô vội thì thào "Em muốn ăn cà rem cơ! Em muốn ăn cà rem cơ! Em muốn ăn cà rem cơ!"
Bổng có tiếng nói của cô chị ở dưới vọng lên:
- Tụi mày có ăn nem hay ăn cà rem gì thì kệ mẹ tụi mày, nhưng phải cẩn thận chứ "cà rem" nó chảy xuống đầy người tao rồi đây nè!!!!!
____

Đừng làm như vậy

một Cuội mới mười lăm tuổi nhưng bị thưa ra toà án trẻ con về tội hiếp dâm một đứa bạn gái 13 tuổi

Cha của Cuội rất tức giận vì vụ kiện này.
Đứng trước mắt quan toà, ông kéo quần của đứa con trai xuống trình cái của nợ của thằng con ra vừa nói với quan toà:

- Thưa Ngài , hảy nhìn xem bộ phận này
của con tôi nhỏ xíu thì làm thế nào nó hiếp dâm được ?

Vừa nói , cha của Cuội vừa nâng nâng hai hòn bi của Cuội lên.. Cuội nhăn mặt nói nhỏ với cha:
- Ba đừng làm như vậy! Ba làm như vậy một hồi là mình thua kiện à.

Bà mẹ ăn giỗ

Chị Cuội kia là ngừơi thờ chồng nuôi con , mặc dầu anh đã qua đời 20 năm . Một ngày giỗ ảnh , chị lo lắng vì cuộc sống khó khăn . Khi Bà Mẹ chồng mù lòa vào bàn thờ khóc con . Chị cuội nhanh trí , cởi hết áo wuần lên bàn thờ nằm . Bà Mẹ :

- Chùi ui ...năm nay con dâu tui giỗ con heo bự thật .

Rồi bà sờ soạn khắp mình , con heo Cuội dù nhột chẳng dám cười khi bà sờ phần dứơi rốn .

-Mèn đét ui ... heo mập wá , cha mẹ nó ( mắng yêu) . Cạo lông chưa sạch
___

Bình sữa

Trong lớp học dành cho sinh viên y khoa khoa sản , giáo sư hỏi :

- Các lọai sữa như sữa lon , sữa bột , sữa Mẹ .Loại sữa nào ...bình nào tốt và đẹp nhất ?????

-Thưa sữa lon , hợp vệ sinh .

-Dzạ sữa bột tốt nhất ạ .

-Vâng cũng đúng ...nhưng sữa Mẹ là hợp vệ sinh , không bị gián bò .Bình lại eo eo đẹp , mà bố nó cũng thích bú rất tiện , lúc đi du lịch , gọn gàng , độ nóng thích hợp cho Bé và Bố .....
_____

Bác sĩ phẫu thuật

Có một bác sĩ ngoại khoa rất nổi tiếng, ông có khả năng phẫu thuật thay thế các bộ phận của con người. một hôm có khách hàng đến nhờ phẫu thuật đôi mắt mù loà của mình. Ông ta bèn lấy mắt chó để thay thế cho anh ta. Cuộc phẫu thuật khá thành công. Khi khám lại anh ta bảo bác sĩ: "Đôi mắt thật tuyệt vời, có thể nhìn trong bóng đêm như ban ngày, nhưng chỉ tội mỗi khi tôi nhìn thấy cứt thì lại thèm!".
Lần khác có một anh chàng cụt "súng" đến đòi bác sĩ lắp cho cái khác.Bác sĩ bèn lấy súng của ngựa để thay cho anh ta và ca phẫu thuật cho anh ta cũng thành công mỹ mãn.Một thời gian sau có một cô gái trẻ đẹp đến gặp bác sĩ phàn nàn:"Từ ngày chồng em phẫu thuật, mưa gió thật mặn nồng, chỉ tội anh nhà em khoẻ quá em không chịu được. Bác sĩ có cái nào của ngựa không thay cho em với?"
Một thời gian sau có một anh chàng cụt tay đến đòi thay bàn tay mới. Bác sĩ muốn tránh rắc rối như những lần trước nên quyết định sẽ dùng bộ phận của người để thay thế cho anh ta, cuối cùng ông kiếm được một cánh tay phụ nữ và phẫu thuật thành công. Sau một thời gian bệnh nhân hồ hởi thông báo tình hình:"Thật là tuyệt thưa bác sĩ, giờ đây em đã có một đôi tay thật mềm mại có thể nấu nướng, thêu thùa. Nhưng chỉ tội là mỗi khi đi đái em nắm hơi chặt."
_____

Bác sĩ phụ khoa

Có một bác sĩ phụ khoa trình độ tay nghề cực kỳ cao. Sau một thời gian khám chữa bệnh, hắn cảm thấy mình không còn gì phải học trong nghề này nữa nên đâm ra chán và quyết tâm học một nghề khác. Hắn thi vào trường Bách Khoa và học ngành cơ khí. Thấm thoắt đã đến lúc hắn phải thi tốt nghiệp. Đề thi là một cỗ máy rất phức tạp và hắn phải tháo ra rồi lắp lại hoàn chỉnh. Do chăm chỉ học hành và lại cũng là người khéo léo nên hắn đã hoàn thành khá dễ dàng. Đến cuối buổi hắn xem điểm thấy mình được những 15 điểm. Ngạc nhiên quá hắn bèn chạy đi tìm vị giáo sư chấm điểm để hỏi nguyên nhân. Vị giáo sư trả lời: "Tôi cho anh 5 điểm vì anh đã tháo rời được toàn bộ cỗ máy, 5 điểm vì anh đã lắp nó lại hoàn chỉnh như ban đầu và 5 điểm tôi thưởng cho anh vì anh làm tất cả các công việc trên qua cái lỗ thăm dầu".
____

Còn trinh

Có một cô gái gần sắp lấy chồng. Cô rấy vui mừng, nhưng có một điều làm cô vô cùng băn khoăn là cô ấy muốn người chồng sắp cưới được hưởng lá trinh của cô, nhưng không may cho cô là hồi còn nhỏ, có một lần cô leo cây bị té và khi té xuống cô bị một cành cây đâm vào kẽm của cô và từ đó màng trinh đã bị rách.
Cô đến một Bác sĩ , trình bày nỗi lo âu và xin Bác sĩ giúp đỡ để khâu lại màng trinh bị rách. Bác sĩ sau khi nghiên cứu thì tìm ra một cách giải quyết là sẽ lấy màng nhĩ ở lỗ tai của cô để thế vá vào màng trinh thì nguyện ước của cô sẽ hoàn thành là còn trinh với chồng trong đêm động phòng. Nhưng từ sau khi lấy chồng, khi có ai nói điều gì mà cô muốn nghe, cô phải giang háng ra thật là rộng thì cô mới nghe được.


Phản ứng rên

Trong 1 lớp sinh học của đại học cô giáo giảng về sinh lý của loài người chúng ta, và cô giáo đề cập tới phản ứng của loài người chúng ta rên theo kiểu khác nhau trong khi làm chuyện tình dục
Cô Giáo: Theo cô thấy mỗi khi mà người tây họ làm chuyện tình dục với phản ứng hứng thú lên thì họ hay kêu Oh My God, vậy khi người Việt chúng ta phải kêu ra sao các em có biết không ?
Em A: thưa cô người Việt chúng ta thì hay kêu Trời Ơi hay là Ối Giời Ơi ấy
Em B thắc mắc hỏi : thưa cô nếu mà có người không tin thần tin trời tin thánh thì họ sao kêu vậy được vậy họ sẽ kêu ra sao cô ?
Co Giáo: chuyện này thì cô thấy lạ đấy, cô chưa từng gặp qua, vậy có em nào có ý kiến về vấn đề này thì giải thích cho cả lớp dùm cô ..
Em C vội vã đứng dậỵ: dạ thưa cô có em có em! thí dụ như em đây từ thời xưa tới giờ dòng họ em không thờ thần thánh gì cả và cũng không tin luôn , bởi mỗi khi em làm với bạn trai em thì em rên ah ah ah ......


Thầy Bói Mù mua vú sữa

Một ngày nọ Thầy Bói Mù ra ngoài chợ mua vú sữa, tới hàng bán vú sữa anh ta thò tay xuống rờ mấy trái vú sữa, rờ trái này tới trái nọ, rờ mãi rờ mãi anh ta không cảm thấy có trái nào ngon cả, rờ một hồi thì anh ta rờ trúng ngay cặp ngực của cô bán hàng, cô ta mắc cỡ quá thì né qua né lại, TBM đoán bằng nghe gió thì đưa tay theo cặp ngực, cô bán hàng thì cứ né đâu thì anh ta đưa tay tới theo, cứ tiếp tục vậy thì anh ta bực mình và la to lên " mẹ kiếp thằng khốn nào tao mới lựa được 2 trái vú sữa ngon vậy mà dành với tao hả, đưa lại đây cho tao "



Nhà nọ có 3 người con trai được đặt tên là Cút, Cu, Đớp (Ngày xưa quan niệm đặt tên xấu thì dễ nuôi!).
Một hôm, ông bố đi vắng thì bạn đến chơi.
Người vợ mới thay mặt chồng tiếp đón nồng nhiệt, người bạn cũng vui lắm.
Đến bữa ăn, người vợ mới bảo thằng út:
-Dọn cơm cho bác Đớp!
Người bạn tím mặt, ăn qua loa vài chén rồi đứng dậy. Người vợ bảo đứa thứ hai:
-Múc nước cho bác rửa Cu!
Lần này thì ông khách tức giận, liền chào ra về. Người vợ ngớ người không biết làm sao cả, bảo thằng cả:
-Dắt xe cho bác Cút!
Ông khách: Hmmmmmmm......


Thích " vui vẻ"

Một thủy thủ dạt vào hoang đảo đã 10 năm có lẻ. Một hôm, anh ta đang thơ thẩn bên bờ biển thì bắt gặp một phụ nữ xinh đẹp mặc bộ đồ lặn và bình dưỡng khí trồi lên mặt nước.

Cô ta lại gần anh chàng đang ngây ngất và hỏi:

- Anh không hút thuốc bao lâu rồi?

- 10 năm. - Người thủy thủ đáp.

Người phụ nữ mở khóa chiếc túi chống nước, rút ra một bao thuốc lá mời anh chàng. Anh ta rút thuốc, châm lửa rít một hơi rõ dài rồi thở phào:

- Tuyệt quá! Cảm ơn cô!

- Thế bao lâu rồi anh không được uống rượu? - Cô gái hỏi tiếp.

Run rẩy, người đàn ông trả lời:

- 10 năm dài!

Người phụ nữ lại mở một chiếc túi khác, lấy ra bình rượu nhỏ đưa cho anh chàng. Anh ta sáng mắt lên, chụp vội lấy, tợp một ngụm lớn rồi thở phào:

- Không còn gì có thể tuyệt hơn! Cảm ơn rất nhiều.

Người phụ nữ từ từ nới khóa kéo của chiếc áo lặn, nhìn chàng thủy thủ một cách tình tứ rồi hỏi:

- Thế bao lâu rồi anh không được vui vẻ một tí?

Anh chàng mừng đến chảy nước mắt, kêu lên:

- Lạy Chúa! Chẳng lẽ cô giấu được cả bộ bida trong đó sao?


Anh ra, tui cũng ra

Đêm khuya một Cuội ù cưỡi xe gắn máy từ nhà phóng ra một con hẻm tối thui! Bống hiện ra phía trước ánh đèn xe một cặp nam nữ đang cước nhau ngay lòng con hẻm nhỏ! Cuội nhận kèn tin tin nhưng cặp kia vẫn cứ cước lia lịa không ngừng! Cuội phanh gấp và xe ngừng lại chỉ cách cặp kia một tấc! Cuội nhẩy xuống dựng xe rồi quát vào mặt họ:

_ Bộ không sợ chết hay sao hả! Hay là điếc hết rồi nên không nghe tiếng kèn xe của tui chứ!?!?

Anh chàng ngẩng mặt lên! Té ra là bạn của Cuội! Y nhỏ nhẹ:

_ Thông cảm nhe Cuội! Tụi tui nghe chứ! Anh nghĩ coi tui "đang ra" cô ấy cũng "đang ra" và anh lại cũng phóng ra! Ba chúng ta đều "ra" cả mà chỉ có mình anh là người có phanh thôi mà!


Anh ơi! Ấy em đi!

Một Cuội gặp tiên nữ rất khiêu gợi trên chiếc Dylan đang đi tới. Cuội động lòng phàm bèn chận tiên nữ lại đòi tòm tem.
Cuội dụ dỗ:
- Nếu em cho tui "ấy" một cái tui trả 100$
Tiên nữ thấy có lý và quá hời bèn gập đầu cái rụp
Cuội "ấy" đúng một cái và móc 100$ đưa tiên nữ. Và yêu cầu tiên nữ cho ấy thêm một cái nữa sẽ đưa thêm 100$.
Xong thêm cái ấy nữa tiền bạc cũng rất sòng phẳng. Xong Cuội mặc quần tính quay đi.
Tiên nữ hổn hển và gấp gáp gọi to:
- Anh Cuội ơi. Anh cứ "ấy ấy ấy" em hết mình. Em đưa anh 200$ và thêm chiếc Dylan của em nữa.

Thần đèn bó tay

Aladin sau khi lấy được công chúa, trong đêm tân hôn ngớ ngẩn thế nào lại sờ phải cái đèn thần, lập tức thần đèn hiện lên khoanh tay nhìn hai vợ chồng. Công chúa ngượng lắm, nói:

- Anh đuổi cái thằng này đi chứ.

Aladin lập tức ra lệnh cho thần đèn:
- Hãy đi xây cho ta một cái lâu đài thật to.

Thần đèn biến đi và 5 phút sau đã xây xong, quay lại tiếp tục khoanh tay nhìn hai vợ chồng. Aladin tức giận:
- Hãy san bằng cho ta 3 quả núi.

Sau 3 phút thần đèn đã làm xong và đã có mặt ở đầu giường. Aladin bối rối không biết phải làm gì nữa. Lúc đó công chúa mới nói:
- Em đã có cách rồi! Và gọi thần đèn ra ngoài cửa. Từ lúc đó trở đi không thấy thần đèn xuất hiện nữa.

Sáng ra Aladin ra cửa thấy thần đèn đang ngồi khóc ở trước cửa, Aladin hỏi:
- Làm sao mà khóc, công chúa giao việc gì cho ngươi làm mà làm mãi không xong à?

Thần đèn mếu máo:
- Công chúa đưa cho con cái sợi này và bắt con dùng tay vuốt thẳng nó ra, con vuốt mãi cả đêm mà nó vẫn cứ xoăn, hu hu hu, hic hic hic...

Góa chồng

Một cô nọ goá chồng được vài tháng. Một đêm nọ có một người đàn ông khá lịch lãm bước vào nhà. Gia đình người chồng đã mất nghi ngờ cô mất chồng chưa bao lâu mà đã có tư tình nên một số người qua theo dõi căn nhà cô ấy. Và họ đã nghe được đoạn hội thoại sau:

- Sao anh đến trể quá vậy?

- À! Anh mắc bận chút việc. Anh cởi áo ra nhé.

… Rẹt … rẹt (âm thanh trung thực, sống động )

- Kỳ thế! Sao nhọn vậy nhỉ?!

- Anh đút vào nhé.

- Á! Chảy máu rồi, anh này không cẩn thận gì cả.

- Do anh chưa quen mà. Không sao, để anh mút là máu không chảy nữa đâu.

… Im ắng một hồi lâu, chỉ có những tiếng động nhẹ thật nhẹ và tiếng rên khe khẽ (chắc đang hồi gay cấn, bận dữ lắm nờ )

- Á ! Đau, làm gì mạnh dữ vậy.

- Phải sát mạnh thì nó mới ra hết và bớt đau.

Đang hấp dẫn, những người nọ lại xông vào (có lẽ không chịu nổi nữa). Tưởng bắt được quả tang thì mới vỡ lẽ ra sự thật.

Chẳng qua anh chàng đó chính là anh trai mới về nước, đến thăm em gái. Khi vào nhà anh ta cởi áo khoác ra và treo lên móc quần áo nhưng vì bất cẩn nên làm rách cái áo khoác (câu nói “Kỳ thế! Sao nhọn vậy nhỉ?!” là anh chàng đó thốt lên vì ngạc nhiên, do không ngờ cái móc quần áo lại nhọn đến như vậy).

Anh ta bèn nhờ cô em gái khâu cái áo. Cô gái lấy kim chỉ để anh chàng đút chỉ vào kim vì vốn cô gái ấy mắt kém nên không xỏ kim được. Vốn vụng về nên anh chàng mới để kim đâm vào tay. Hai câu cuối là do cô gái sát trùng vết thương cho anh chàng.

Áo mưa

Trong một chuyến bay đêm ...

- Em ơi, anh nghĩ chắc mọi người ngủ hết rồi, chúng ta .... "làm phát đi" ....

Tiếng bước chân ....

- Phòng này trống này. Không ai nhìn hết, anh vào trước đi!

- Hơi chật , để anh ngồi xuống đã!

-Anh có mang .... áo mưa không? Trùm vào nhanh đi!

Rồi tiếng thở dài khoan khoái .....

-Thật tuyệt .... chao ôi .... nhịn mãi .... sướng quá!

Có tiếng xột xoạt trên hệ thống loa và một giọng nói khác vang lên :

- Đây là thông báo của phi công trưởng gửi đến hai hành khách trong toa. Chúng tôi biết quý vị đang làm gì và theo luật hàng không, điều đó là tuyệt đối cấm trong chuyến bay này .... Hãy dập tắt hai điếu thuốc và yêu cầu bỏ áo mưa ra khỏi máy dò khói ..... Please!!!
____

Song Hỉ
Một ông già Tàu sang Việt Nam cưới được cô vợ người Huế. Trong đêm động phòng hoa trúc, hai người mây mưa với nhau xong, cô vợ người Huế hỏi: Xong hỉ?? ( nghĩa là xong chưa dzậy?). lão già tàu nghe không rõ tưởng là: Song Hỉ ( 2 cái ). Vậy là lão phải cước thêm 1 phát nữa. Xong rùi thì cô vợ bảo: ngủ hỉ? ( nghĩa là ngủ được chưa dzậy?? ). Nhưng lão nghe giọng cô vợ hơi nặng lại hiểu lầm rằng: Ngũ Hỉ ( nghĩa là 5 phát ). lão vừa mím môi vừa cố gắng làm thêm 3 phát nữa cho đủ 5 phát. Xong phát thứ 5, thì 4 chân giường sập luôn xuống đánh rầm, chưa hết hoàn hồn thì lão nghe cô vợ thì thầm: Sập hỉ?? ( nghĩa là sập rồi ư??? ). Lão đang hoa mắt vì mất sức lao động 5 phát nên nghe lầm là: Thập Hỉ ( 10 cái ). Nghĩ fải làm thêm 5 phát nữa, lão nước mắt chảy ràn rụa, quỳ xuống lạy cô vợ như tế sao: Ngộ chịu thua rùi, ngộ xin bái phục nương tử, ngộ xin được ly dị và về nước thôi, ngộ bái phục con gái Việt Nam là số 1 luôn

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

Truyện cười về cuộc thi giữa các nước trong đó có việt nam



Cuộc thi của những người dũng cảm

Hằng năm vào dịp Noel thế giới có tổ chức cuộc thi những người dũng cảm nhất hành tinh. Như thường lệ, năm nay ba nước Mỹ, Nhật và Việt nam lọt vào vòng chung kết. Phần thi đầu tiên đêm chung kết là của Thí sinh Mẽo :
Anh này từ từ bước lên sân khấu. Anh móc ra một khẩu ru lô với ổ đạn đầy ắp 6 viên. Sau đó anh dốc bớt một viên ra khỏi ổ đạn. Lắp lại vào súng xoay ổ ru lô một vòng và thản nhiên đưa lên mang tai bóp cò. “Đoàng”, thí sinh Mẽo lăn quay ra chết tức thì trong nhiều tràng pháo tay của khán giả và ban giám khảo.
Phần thi thứ hai là của Thí sinh Nhựt Bổn :
Anh này nhanh gọn hơn không rườm rà, vừa lên sân khấu anh liền ngồi phệt xuống, rút đoản kiếm Samurai và trong chớp mắt mổ bụng soạn nguyên bộ đồ lòng của mình ra trước mặt. Chưa đầy phút sau anh cũng ra đi về nơi xí cũn giống như thí sinh Mẽo để lại nhiều tràng pháo tay và tiếng hoan hô vang dội.
Đến lượt thí sinh Việt Nam :
Đây là phần được mọi người mong chờ nhất vì Việt nam hiện vẫn là đương kim vô địch của năm trước. Thí sinh nhà ta thong thả đẩy một cái hòm bằng gỗ ra giữa sân khấu. Sau đó anh tiếp tục thong tha rút ra một chiếc cưa và bắc ghế ngồi cưa cái hòm.

5 phút rồi 10 phút trôi qua, anh vẫn tiếp tục cưa. Phía dưới đã có nhiều tiếng la ó huýt sáo của đám đông khán giả quá khích. Ban giám khảo thì cũng tỏ vẻ sốt ruột. Một thành viên ban giám khảo chạy lên sân khấu nói gì đó với chàng thí sinh. Chàng liền nhoẻn miệng cười và tháo tung hòm gỗ ra. Bên trong là một quả bom xanh mướt ánh thép. Toàn bộ khán giả đang hò la huýt sáo bỗng im bặt. Ban giám khảo người nào người nấy mồ hôi cục lấm tấm khi tiếng cưa bom vẫn đều đều kin kít. Chưa đầy nửa phút Trưởng Ban giám khảo vội vàng bắc loa công bố Việt nam giành giải nhất trong tiếng hò reo thì ít mà thở phào thì nhiều của tất cả các khán thính giả.
-------------------------------------------------------------

Đắm tàu

Có ba chú Mỹ, Pháp, Việt nam đi chơi trên tàu, bị đắm, dạt vào hoang đảo. Một vị thần hiện lên, bảo : "Ta cho mỗi người một điều ước".
Chú Mỹ bảo : "Con ước gì được về lại Mỹ." Thế là chú ta về lại Mỹ, lái xe vèo vèo ở New York.
Chú Pháp bảo : " Con ước gì được về lại Pháp." Thế là chú ta lại về Pháp, thấy mình đang loăng quăng ngắm gái ở chân tháp Eiffel.
Chú Việt nam bảo : "Ước gì hai thằng kia quay trở lại đây với con."
Thế là cả ba chú lại cùng ngồi méo mặt trên hoang đảo.
-----------------------------------------------

Thi bắn cung

Có một cuộc thi bắn cung giữa các xạ thủ các nước Anh, Pháp và Việt Nam. Đầu tiên là anh chàng xạ thủ người Anh bước ra. Anh ta đặt một quả táo lên đầu một cô gái và đứng cách xa cô ta 30m. Vút..... mũi tên găm ngay chính diện quả táo. Mọi người vỗ tay hoan hô. Anh ta ưỡn ngực ra nói:
- I'm Robinhood
Đến lượt xạ thủ người Pháp, anh ta cũng đặt một quả táo lên đầu cô gái nhưng lại đứng cách xa 35m. Dây cung vừa buông, quả táo đã bị chẻ làm hai mảnh. Tiếng hoan hô nổi lên ầm ĩ. Anh ta được một phen lên mặt :
- I'm Robert Francais
Cuối cùng cũng tới lượt xạ thủ Việt Nam. Mọi người đều ồ lên khi thấy anh ta rút ra một quả táo tàu nhỏ xíu và đặt lên đầu cô gái. Mọi người càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy anh ta rút ra một dải khăn bịt mắt lại và tiến tới vị trí 35m. Tất cả đều hồi họp theo dõi từng cử động của anh ta. Anh ta từ từ giương dây cung. Vút.......... mũi tên cắm ngay ngực cô gái (nhắm mắt mà bắn cỡ đó là quá siêu rồi ). Anh ta bước ra và nói:
-I'm.....sorry!!!
----------------------------------------------


Thi nhịn đói

Người ta tổ chức ra một cuộc thi gọi là '''' Cuộc thi nhịn đói'''', có 3 nước, Việt Nam, Mỹ và Nhật tham gia. Ban tổ chức sẽ cho 3 người này vào 3 căn phòng trống, mỗi phòng chỉ có một cái chuông nhỏ để bấm nếu như có một người nào muốn bỏ cuộc vì không chịu nổi. Và cuộc thi bắt đầu, người ta tính thời gian.....
Sau 2 ngày, tên người Mỹ nọ phải bấm chuông xin ra vì quá đói....
Tiếp theo đó là tên người Nhật với khoảng thời gian là 4 ngày nhưng cũng không thể chịu đựng hơn...
Theo quy định thì người ta sẽ phải chờ người dự thi tự mình chấm dứt (vì còn tính thời gian kỷ lục) mới trao giải thưởng....nhưng họ chờ 6 ngày, rồi 8 ngày, vẫn không thấy anh Việt Nam chịu bấm chuông, họ bắt đầu lo lắng. Cuối cùng, họ bắt buộc phải phá cửa để vào xem tình hình thì.....người ta thấy anh Việt Nam đang nằm thoi thóp trong góc tường, người ngợm như chết rồi, khi họ hỏi: " Lý do nào đã khiến cho anh có một ý chí phấn đấu ngoan cường như thế, đói vẫn không chịu thua...?"'' thì anh chàng Việt Nam hổn hển không ra hơi: "Mẹ....thằng... thằng nào.... .phá... hỏng cái chuông..... của... tao..!!!'''' ...sau đó xỉu luôn...
---------------------------------------

Chuyện giữa 3 chàng Mỹ, Nhật và Việt Nam

3 chàng trai cùng đi du lịch trên 1 chiếc máy bay - đang ở giữa biển khơi máy bay bỗng có trục trặc
Nhân viên máy bay : máy bay bị sự cố về động cơ, đề nghị hành khách vứt bỏ các hành lý không cần thiết để chúng ta có thể bay đến sân bay gần nhất

Mỹ : ném 1 cái balo to đùng ra cửa sổ máy bay anh VN hỏi : cậu vứt gì thế - Mỹ trả lời : dola í mà , cái này ở nước tui thiếu gì vứt cho nhẹ

Nhật ném 1 cái túi to đùng ra cửa sổ máy bay anh VN hỏi tiếp : cậu vứt gì thế Nhật : kim cương ý mừh - nước tui thứ này nhiều lắm

VN đến cửa sổ, đá 2 thằng kia xuống văng ra ngoài : " Nước tui mấy thằng thế này nhiều lắm"

Mà công nhận đúng thật
---------------------------


Thi vắt sữa bò
Ở Mỹ hằng năm đều tổ chức cuộc thi vắt sữa bò. Năm nay, qua vòng loại ban tổ chức chọn được ba thí sinh vào chung kết.

Anh chàng đến từ Úc sau 2h đã bước ra với 6 thùng sữa lớn
anh chàng từ Hà Lan cũng sau 2 h nhưng anh lại vắt đựoc tới 8 thùng
Chàng Trai Vn đi vào và bắt đầu vắt...1h .....2h...3..... trôi qua.
BTC đợi mãi không thấy anh chàng VN bước ra nên đoán anh ta sẽ thua. Đang định trao giải cho anh chàng Hà Lan thì anh VN bước ra với 1/2 thùng sữa
BTC hỏi :
-tại sao trong vòng 4h mà anh chỉ vắt được bằng này sữa?
anh chàng đến từ VN trả lời!
-TS bố thằng nào nó cho nhầm tôi con bò đực, được 1/2 thùng là khá lắm rồi đấy!
Và thế là anh nông dân VN đã được trao giải nhất
---------------------------------------------------
Thi đi xe lửa
Trong cuộc thi nọ được tổ chức ở Việt Nam, có 3 nước tham gia: 3 người Mỹ, 3 người Nhật và 3 người Việt Nam.
Cuộc thi với nội dung như sau: 3 người đi xe lửa từ Bắc vào Nam với chi phí ít nhất, chổ sang trọng nhất sẽ chiến thắng.
Người Mỹ tuyên bố: Tôi sẽ tốn 2 vé hạng nhất.
Người Nhật tuyên bố: Tôi sẽ tốn 1 vé hạng nhất.
... kế hoạch của 3 thằng Mỹ như sau: lúc soát vé họ sẽ chui vào toilet, 1 phòng 1 đứa và 1 phòng 2 đứa, chỉ việc chìa vé ra họ sẽ chỉ tốn 2 vé thôi.
Kế hoạch 3 thằng Nhật: cũng chui vào toilet lúc soát vé, do nhỏ con, 3 tên sẽ chui vào 01 toilet, họ cũng chỉ tốn 1 vé thôi.
Vốn đã "có tay trong" và "lo lót với bang tổ chức"... Người Việt Nam tuyên bố: Tao không cần vé nào.
... 3 tay người Việt lên xe, đến lúc soát vé, họ đi vào toilet, gõ cửa phòng thằng Nhật soát vé lấy 01 vé, gõ cửa 2 thằng Mỹ lấy 2 vé.... họ nghiễm nhiên ra toa hạng nhất ngồi với 03 vé oai vệ... ha ha kết quả 3 thằng Nhật và 3 thằng Mỹ bị đuổi xuống...
------------------------------------------
Tái chế


Một bác Việt Nam ngồi ăn sáng trong quán, thì bỗng có một chú Mỹ lân la vào ngồi cạnh, vừa bỏm bẻm nhai kẹo cao su vừa bắt chuyện.
- Này, ở Việt Nam ăn bánh mì cả vỏ à?
- Ừ - khó chịu vì bị làm phiền, bác Việt Nam trả lời cộc lốc.
- Hừm, ở Mỹ bọn tao khác, chỉ ăn ruột thôi, cùi bánh thì nghiền ra làm bánh sừng bò, bán sang Việt Nam.
Chu mỏ thổi một cái bong bóng, hắn hỏi tiếp với vẻ mặt rất tự mãn:
- Thế chúng mày cũng ăn mứt với bánh mì chứ?
- Tất nhiên - Bác Việt Nam trả lời, với vẻ ko quan tâm.
- Ở Mỹ khác - vừa nổ đốp một bóng kẹo cao su, chú Mỹ vừa nói với vẻ chế diễu - bọn tao chỉ ăn hoa quả cho bữa sáng, còn vỏ, hạt thì tái chế biến thành mứt, rồi bán cho Việt Nam.
Ðến đây thì cú lắm rồi, bác Việt Nam bèn hỏi lại:
-Thế ở Mỹ chúng mày có "ấy ấy" không?
- Tất nhiên.
- Thế chúng mày làm gì với những bao OK vừa dùng xong?
- Vứt đi thôi, thế cũng hỏi.
Mỉm cười với ánh mắt tinh quái, bác Việt Nam trả lời:
- Chúng tao thì khác, ở Việt Nam người ta gom tất cả OK dùng rồi để tái chế, nấu chảy ra thành chewing gum, rồi đem xuất khẩu sang... bán cho chúng mày đấy...

------------------------


Thi vẽ quốc tế.


Năm nọ, 3 đối thủ, Mỹ, Việt Nam, và Trung Quốc đều lọt vào vòng chung kết thi vẽ quốc tế. Rút kinh nghiệm từ trước (Trạng Quỳnh vẽ rồng đất với TQ), phía Mỹ dặn nữ hoạ sỹ phải đề phòng anh chàng hoạ sỹ của VN.Họ lên phương án sẽ bắt chước hoạ sỹ VN để tránh bị chơi xỏ.
Ðến ngày thi, sau 3 tiếng trống, hoạ sỹ TQ cặm cụi vẽ được một con hổ rât oai phong. Ðến lượt anh chàng VN, chẳng nói chẳng rằng, tụt luôn quần, nhúng mông vào chậu màu rồi ngồi lên giấy vẽ. Nữ hoạ sỹ Mỹ thấy vậy, cũng bắt chước, tụt quần nhúng mông vào chậu màu và ngồi lên tờ giấy.
Ðến lúc công bố giải, thấy Vn được nhất vì vẽ nhanh và đẹp, phía Mỹ bèn kiện :"Tại sao cũng vẽ giống nhau mà VN lại được nhất?". Ban giám khảo trả lời: "Vì VN vẽ quả cà chua có cuống, còn phía Mỹ vẽ quả cà chua không cuống". !!!!!!!!

-----------------------


Cao thủ!


Ba tên không tặc khống chế một chiếc máy bay quốc tế chở khách. Trên máy bay trong số đông hành khách có cả một chàng cao bồi Mỹ, một kiếm khách Tàu và có duy nhất một chú Việt Nam. Bọn cướp trang bị súng ống ngập răng, vẻ rất hung hãn. Mọi người sợ hãi líu ríu nộp tiền, vàng, đồ trang sức. Bỗng kiếm quang lấp loáng, người khách Tàu đã rút thanh Phi long đoạt mệnh ra xả một tên cướp làm hai mảnh. Nhưng hai tên còn lại đã lập tức xả súng tiêu diệt ngay người kiếm khách nọ. Cùng lúc chàng cao bồi Mỹ cũng rút phắt ra hai khẩu Côn xoay to tướng nhanh như cắt vẩy đạn vào hai tên nhưng cuối cùng anh cũng bị hạ sát vì hai tên kia nhanh không kém.
Lúc bấy giờ chú Việt Nam mới lừ đừ tiến lại phía bọn cướp. Chúng sững lại trong vài giây rồi nhất loạt xả tiểu liên vào người anh. Nhưng, kỳ lạ thay, chúng đã bắn hết cả băng đạn mà chú Việt Nam vẫn không hề hấn gì. Cuối cùng bọn cướp đầu hàng vì quá hoảng sợ.
Sau khi hoàn hồn, mọi người xúm lại quanh chú Việt Nam nhao nhao hỏi:
- "Tại sao anh lại chống được đạn của chúng tài tình đến vậy?".
Chú Việt Nam thản nhiên trả lời:
- "Có bí quyết gì đâu".
Rồi chú cởi áo khoác ngoài ra. Thì ra ở bên trong toàn phụ tùng xe đạp, nồi áp suất các loại!

----------------------------


Vô địch dũng cảm!


Tại cuộc thi vô địch dũng cảm thế giới. Lọt vào vòng chung kết là đại diện của 3 quốc gia Mỹ, Nhật và Việt Nam.
Trong phần thi đoàn Mỹ, 2 anh chàng cowboy nhẩy lên ngựa rồi mỗi anh phi ngựa về một hướng ngược nhau. Sau khi phi được khoảng 200m thì 2 anh chàng này rút súng ra và bắn bay mũ của nhau. Màn thi cũng khá hấp dẫn tuy nhiên đã được diễn ra nhiều trên phim ảnh nên cũng không được khán giả vỗ tay hưởng ứng nhiều lắm.
Ðễn phần thi của đoàn Nhật, 2 võ sĩ samurai bước ra sân khấu cúi đầu chào khán giả. Sau đó một người lấy dao và mổ bụng người còn lại móc ruột gan đặt ra ngoài. Phần thi này được khán giả vỗ tay khá nhiệt liệt.
Cuối cùng đến lượt thi của đoàn Việt Nam, bước ra sân khấu là hai anh chàng ăn mặc khá luộm thuộm, đã thế một anh lại còn mang theo một chiếc cưa, còn một anh thì vác theo một vật gì dài dài đen thui lại còn han gỉ không hiểu là cái gì. Sau đó họ đặt vật kia xuống và ngồi cưa, trong khi cưa họ còn liên tục đốt thuốc lào rất là sảng khoái. Lúc đầu khán giả không hiểu 2 người này đang làm cái gì, thế mà cũng đòi đi thi vô địch dũng cảm. Bỗng có một thành viên ban giám khảo đứng bật dậy và chạy biến khỏi nhà thi đấu, vừa chạy vừa nói gì đó không ra hơi. Khán giả bắt đầu nhốn nháo và 15 giây sau cả nhà thi đấu đã không còn bóng một vị khán giả nào.
Kết qủa cuối cùng đoàn Việt Nam giành giải nhất và được giữ cúp vô địch vĩnh viễn. Thì ra trong phần thi của mình 2 thành viên của đoàn Việt Nam ngồi cưa một quả bom được Mỹ ném xuống trong chiến tranh ở Việt Nam.

------------------------


Khoai tây ngắn ngày.


Trong một hội nghị quốc tế về trồng trọt, đài biểu Pháp phát biểu:
-Chúng tôi trồng khoai tây vào ngày 15-5 và thu hoạch vào 15-8.
Ðại biểu Anh:
-Chúng tôi trồng khoai tây vào vào ngày 15-5 nhưng thu hoạch vào 15-7 sớm hơn hẳn một tháng.
Ðại biểu Mỹ:
-Chúng tôi trồng khoai tây vào vào ngày 15-5, nhưng thu hoạch vào 15-6 sớm hẳn hai tháng.
Ðại biểu Việt Nam:
-Chúng tôi trồng vào ngày 15-5 và thu hoạch vào 16-5
Cả hội trường:
-Cái gì, chỉ có một ngày đã thu hoạch được?
-À vâng, đúng lúc đấy chúng tôi thèm ăn khoai tây đến nỗi không chịu được

------------------------


Hội thi Khoa học kỹ thuật.


Trong hội thi Ðỉnh cao Khoa học Kỹ thuật Thế giới, các cường quốc trên thế giới đang đưa ra những bằng chứng để chứng tỏ mình có trình độ khoa học cao nhất:
Ðại diện của Nhật đứng lên phát biểu: "Chúng tôi vừa mới hoàn thiện một loại tàu vũ trụ mới không người lái, dùng để thám hiểm sao Hoả. Tính năng tác dụng của tàu này thì nhiều vô kể, nhưng nổi bật nhất là nó có khả năng bay sát bề mặt Sao hoả.."
Ban giám khảo nhao nhao phản đối: "Phét, làm sao có thể bay sát được. Bề mặt sao Hoả rất gồ ghề.."
Ðại diện của Nhật cắt lời: "Tất nhiên. Chúng tôi phải có một sai số khoảng 20cm"
Ðến lượt đại diện của Mỹ: "Chúng tôi cũng vừa chế tạo ra tàu ngầm loại mới, có thể lặn sâu và đi sát lòng biển.."
Ban giám khảo cũng không tin: "Làm sao đi sát được? Bề mặt của đáy biển cũng rất lồi lõm.."
"Phải, cũng như Nhật Bản, tàu của chúng tôi có sai số là 20cm"
Bỗng đại diện Việt Nam lên tiếng: "Nếu như vậy, nước tôi vừa phát kiến ra phương pháp đẻ bằng rốn.."
Cả ban giám khảo, đại diện Nhật, đại diện Mỹ đều phản đối: "Không thể có chuyện ấy được!?!"
Ðại diện Việt Nam bình thản nói : "Dĩ nhiên, chúng tôi cũng có tính tới sai số là 20cm.."
------------------------------------
Cuộc thi ai oai hơn

Tại một quán nhậu, một hôm có 3 người Mĩ bước vào.1 người dõng dạc hô :"cho 3 chai bia, ko cần cái mở nút " .3 chai bia được mang lên. Người Mĩ rút súng pằng pằng pằng, bay 3 cái nút chai, cả quán xanh mặt!

Bỗng 3 người Nhật bước vào, " 3 chai bia, ko cần cái mở nút chai ". 1 người rút kiếm : xẹt xẹt xẹt , 3 cái nút chai bay mất tiêu! Người Nhật vênh mặt, người Mĩ gườm gườm.

Bấy giờ 3 người Việt Nam ngồi trong góc quán mới kêu lên : "cho 3 chai bia, lấy dùm cái mở nút luôn ". ***** Mĩ và Nhật đều cười lớn . Việt Nam nói tiếp :"ko cần đá (ice)" . 1 người rót Bia ra 3 cốc rồi lấy 3 trái lựu đạn rút chốt thả vào ! Mĩ tái mặt ,Nhật chui xuống gầm bàn .


--------------------------------------
Điều khiển voi

Có cuộc thi điều khiển voi giữa ba nước: Mỹ, Nga và Việt Nam. Mở đầu cuộc thi là làm sao để con voi đực nhảy lên nhảy xuống. Nga gắn lò xo cho voi nhưng chỉ nhảy được một cái rồi té. Mỹ mở nhạc hết cỡ cho con voi có hứng nhảy, nhưng qua hết 10 album nó chỉ vẫn nhấc được hai chân. Tới Việt Nam, nhẹ nhàng và ko tốn kém, "đấm" vào chỗ ấy của con voi... thế là nó nhảy như điên. Tới vòng hai, làm sao cho con voi lắc đầu. Mỹ và Nga cố cầm đầu con voi mà lắc. Việt Nam cũng nhẹ nhàng hỏi... "*** có muốn giống như hồi nảy nữa không cưng?", con voi lắc đầu như điên ...

---------------------------------

Việt Nam vô địch World Cup?

Một ngày nọ Beckham, Văn Quyến và Katisak nằm mơ lên thiên đàng. Beckham hỏi ****: -**** ơi, bao giờ nước Anh vô địch World Cup? **** nói: -10 năm nữa con. Beck nói: -Ồ, lúc đó con già mất rồi rồi. Katisak hỏi ****: -Bao giờ Thái Lan vô địch World Cup? **** nói: -100 năm nữa con. Katisak nói: -Lúc đó chắc con đã chết rồi .Văn Quyến hỏi ****: -Bao giờ Việt Nam vô địch World Cup? **** trả lời: -Lúc đó *** đã chết rồi!

-------------------------------
Hồ Chí Minh muôn năm !!!

Chuyến tàu gồm 2 người Mỹ, 2 người Cu Ba, 2 người Đức và 2 người Việt Nam. Tối hôm đó mưa to gió lớn nên tàu cần 2 người hi sinh để giảm trọng lượng tàu. 2 người Cu Ba la lớn:" Vì tinh thần Che vĩ đại" ròai lao xuống biển chết.Tối hôm sau lại mưa to gió lớn tàu lại cần 2 người hi sinh, 2 người Đức la lên:" Vì Vì Hitle vĩ đại" ròai lao xuống biển. Đêm típ theo, tàu lại cần 2 người hi sinh. lúc này 2 người Việt Nam la lớn:" Vì lãnh tụ hồ Chí Mính muôn năm" ròai lao đến...........đẩy 2 ***** Mỹ xuống biển . =>VN mun năm!!!....................... .



----------
Ai sợ ai ?

Cả thế giới phải sợ người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Thế nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm xong mới nói. Vậy người Nhật sợ ai, xin thưa, đó là người **********, vì người ********** không nói cũng làm. Người Nhật luôn đề phòng người ********** vì ********** là một cường quốc có tiềm lực quân sự. Vậy xin hỏi người ********** sợ ai, đó là người Việt Nam, người Việt Nam nói một đằng làm một nẻo bố ai biết đâu mà lần .

---------------------------------------
Cuộc thi ở dơ



Mỹ, Pháp, Việt Nam thi ở dơ.... Thí sinh Pháp vào chuồng heo, ở được 3 ngày, chạy ra kêu: " Thúi quá thúi quá !" Thí sinh Mỹ vào chuồng heo, ở được 1 tuần, chạy ra kêu:" Thúi quá thúi quá !" Thí sinh Việt Nam vào.... ở liền 1 tháng. Mọi người hoang mang .... Chợt có đàn heo chạy ra , kêu :" Thúi quá thúi quá !"

-------------------------------------------
hi Việt Nam lên tiếng

Mỹ đào xuống đất 500 mét, tìm dc một cộng dây đồng. Mỹ vội kết luận " 500 năm trước , nước Mỹ đã bit sử dụng cáp đồng" .

Đến phiên nước Nhật đào xuống 1000 met, tìm dc mảnh thủy tin và cũng vội tuyên bố là " 1000 năm trước nước Nhật đã bit sử dụng cáp quang".

Và cuối cùng là Việt Nam, đào xuống 5000 met. Kết quả , ko thấy gì hết, và kết luận " 5000 năm trước Việt Nam đã bít sử dụng Wi-fi"
---------------------------------------
Cuộc thi ngực bự

Ba nước Việt, Mỹ, Nhật cùng tham gia cuộc thi ngực bự. Nhật khoe:
- Phụ nữ nước tui, ngực bự như trái bưởi!
Cả hội trường vỗ tay reo hò:
- Bự wá, bự wá!!!
Mỹ khoe:
- Phụ nữ nước tui ngực bự như trái dưa hấu!
Cả hội trường lại vỗ tay la ó:
- Wá bự, wá bự!
Đến lượt Việt Nam nói:
- Phụ nữ nước tui bự như trái quýt vậy đó!
Cả hội trường ồ lên:
- Trái quýt thì đâu có bự gì đâu mà khoe?!

- Nhưng mà... đó là cái... núm!!!

--------------------------Sưu Tầm----------------------------------

Dù sao vẫn là con gái


- Hey! Bạn gì ơi, làm rơi thẻ sinh viên nè! Giọng một đứa con gái vang lên sau lưng. Chẳng biết có phải gọi nó hay không nên nó không quay lại. Bước được vài bước nữa thì có một bàn tay vỗ bốp một cái vào vai nó. Giật mình nó quay đầu về phía có bàn tay vỗ mạnh bạo không thua gì con trai và nhận thêm một “chuỗi” âm thanh giòn giã: - Nè! Lỗ tai có vấn đề hử? Gọi mà không thèm quay lại, tính bỏ luôn cái thẻ sinh viên à? Lúc điểm danh mà không có tính sao đây? Con trai mà đểnh đỏang thấy ớn luôn áh!

Bất ngờ quá đâm ra khớp, nó chẳng biết trả lời sao, trong đầu nó hiện lên một câu hỏi: “Ủa,sao con nhỏ này ngon lành quá vậy? Con gái đây hử trời!” Cũng chính vì đang ngơ ngẩn với ý nghĩ ấy, nó cầm lấy cái thẻ vô cùng quan trọng của mình mà quên hẳn một việc cực kỳ cần thiết là cảm ơn nhỏ. Và kết quả nó lại bị nghe nhỏ xả thêm một tràng nữa: - Tiết kiệm lời nói tới nỗi không “thanks” được một tiếng hứ? Sợ mở miệng ra tui cắt lưỡi luôn chắc!… Có lẽ nhỏ còn định tiếp tục nói câu gì đó nữa, nhưng ngay lúc đó có tiếng gọi: - Ê, tính đứng đó tám hoài không chịu vào học hử? Trễ rồi kìa! Nhỏ giơ tay xem đồng hồ rồi hốt hoảng chạy đi, nhưng vẫn không quên ngoái lại với nụ cười tinh nghịch: - Còn nợ tui một lời cảm ơn đó nha! Ồi nhỏ biến mất như một cơn gió, để lại một cái đuôi tóc lúc lắc sau lưng. Nó nhìn theo, vẫn còn bất ngờ, nhưng không biết tại sao lại mỉm cười…một mình! *** Ngày hôm sau, đang ngồi trong lớp học, nó dòm qua cửa sổ nhìn vẩn vơ xuống sân trường và bỗng nhìn thấy một… cái đuôi tóc quen quen. Ở đâu thế nhỉ? Dưới sân có một lớp đang học thể chất, nổi bật trong nhóm con gái – cô nàng có cái đuôi tóc ấy – ra vẻ trưởng nhóm, đang hướng dẫn các bạn động tác ném bóng. Nó thấy cô bé này ở đâu ấy nhỉ? Sau năm phút suy nghĩ nó đã nhớ ra, chính là cô bé khiến nó tự hỏi: “Con gái đây hử trời?”. Cô nàng trên sân bóng coi cũng bản lãnh không kém gì khi đối đáp bữa trước, sẵn sàng cho nó vào ngõ cụt, tắc họng không nói được câu nào. Trên sân nhỏ cũng luôn “bỏ lại sau lưng” các bạn cùng chơi, thảy bóng vào rổ ngon lành. Nó gõ vào lưng thằng bạn thân ngồi bàn trước: - Ê! Lớp nào đang học thể chất dưới đó vậy mày??? Thằng bạn thân nhìn nhìn ngó ngó xuống sân một hồi rồi bảo: - À! Khoa tiếng Nhật năm thứ hai thì phải. Cái lớp ấy thể thao mạnh lắm, lớp mình năm trước thua tụi nó đấy, ngay bán kết mới đau! - Ủa! Tao nhớ mấy thằng lớp mình làm gì được vào bán kết đâu mà thua hử? - Tao có nói là mấy thằng lớp mình đâu, nữ bóng rổ lớp mình kia mà. Giải bóng rổ nữ, lớp mình thua tụi nó đấy! - Thế lớp nó có vô địch không? Năm trước tụi nó mới học năm nhất mà ghê vậy mày??? - Mày ở đâu rớt xuống hở dzậy ba? Chưa chung kết mà! Tới lễ kỷ niệm ngày thành lập trường năm nay mới chung kết rồi mới phát giải luôn mà ba!!! Nó “àh àh” cho qua chuyện vì từ trên bục giảng, thầy đang tia tụi nóvì tội nhiều chuyện trong giờ học. Xem ra các thứ PC và PS đã làm nó bỏ qua nhiều thứ thú vị khác trong cuộc đời này quá. Chông reo hết giờ, thằng bạn vỗ vai nó: - Ê! Sao hôm nay quan tâm đến cái lớ đó thế, hay là mày… ??? Chà, cả đám con gái “xếp hàng” chờ mày mà bữa nay mày lại lưu tâm đến em nào thế? Nó đánh trống lảng: - Lẹ lên, tụi nó giành mất sân bây giờ ba! Nó ôm trái bóng trong tay thằng bạn chạy khỏi lớp, mấy thằng bạn trong nhóm cười đùa, tà tà đi theo nó một khoảng thơ thới. Nhưng điều nó lo lắng đã xảy ra. Một nhóm bốn năm đứa con gái đang chơi trên khoảng sân quen thuộc mà chiều nào tụi nó cũng dợt bóng. Cáu kỉnh, một thằng trong nhóm nó nói to với tụi con gái trong sân: - Mấy bé ơi! Làm ơn … nhường sân cho bọn anh…! Giờ này cái sân này của tụi anh mà!… Một thằng nữa hùa theo: - Mới năm hai mà tập chi lắm thế mấy bé…! Nhường sân cho bọn anh đi! Nó biết tỏng tụi bạn nó, muốn “xin lại sân” là chín mà chọc ghẹo “mấy bé” là mười. Chuyện bình thường của sinh viên í mà. Mấy nhỏ trong sân nhìn nhau bối rối, tụi nó tính rời sân có lẽ một phần vì ngượng, một phần vì không muốn “dây dưa” với mấy anh năm ba (ặc ặc!!!). Mấy thằng bạn nó đang khoái chí thì bỗng một đứa con gái khác xuất hiện, cầm mấy ly nước bước vào sân. Và một giọng nói vang lên quen quen, cứng cỏi: - Tụi bay đi đâu dza? Một đứa nhỏ cao nhất nhóm lên tiếng giả thích: - Mấy anh biểu san này, giờ này là của mấy ảnh chơi… biểu tụi mình nhường… Nhỏ đặt mấy ly nước xuống cái ghế dài rồi quay lại nói với đám bạn: - Không đi đâu hết, mình tới trước mình chơi. Mấy thằng con trai lớp nó thấy nhỏ “cứng cựa” nên nổi hứng chọc tiếp: - Bé này hay nhỉ!!! Mọi ngày bọn anh vẫn chơi ở đây, thì hôm nay vẫn thế, mấy bé mọi ngày chơi ở đâu thì hôm nay chơi chỗ cũ đi, sao giành sân bọn anh thế??? Nhỏ thật sự không hiền “đốp” lại ngay: - Mọi ngày tụi này không chơi, sắp chung kết rồi nên mới tập. Sân này có ghi tên mấy anh không mà bảo là “sân của bọn anh”. Còn nữa, tụi này nhỏ hơn có một tuổi thôi, đừng có mà một tiếng “bé”, hai tiếng “bé” như thế. Mà hình như mấy anh đâu có vào chung kết, bọn này cần sân tập hơn mấy anh nhiều. Mấy thằng bạn nhóm nó tắt đài. Thằng bạn thân đứng cạnh nó nói nhỏ: - Chọc chi vào ổ kiến lửa, mà đụng ngay phải con kiến chúa mới ghê chứ! Nó đứng im nãy giờ nghe nhỏ đấu khẩu với đám bạn, vừa buồn cười, vừa thấy “hơi hơi” phục nhỏ. Tự nhiên nổi hứng lên, nó bước ra tham chiến: - Nếu nhóc cần anh sẽ chỉ cho nhóc thấy chỗ ghi tên bọn anh. Tên bọn anh có ghi trên mặt ghế, dưới mấy ly nước của nhóc đó. Nhỏ hơn một năm thì vẫn cứ là nhỏ hơn, không gọi bằng bé thì gọi bằng chị àh! Còn chuyện vào chung kết hay không hình như không liên quan gì đến chuyện chơi hay không chơi, chơi cho khoẻ không được hở nhóc??? Đôi khi nên nhớ nhóc là con gái chứ, nhỏ nhẹ một tí bọn anh nhường sân cho thôi mà. Tụi bạn nó vỗ tay tán thưởng bài “lên lớp” của nó. “Cãi hay quá!!! ”. Thằng bạn đứng bên nó nói nhỏ vào tai nó: - Ừ, bữa đó nghịch viết tên mấy thằng mình lên ghế mà quên mất, mày hay!!! Cứ tưởng nhỏ chịu thua, nhưng không, nhỏ chỉ hơi đỏ mặt rồi đáp lễ: - Sẽ nhớ tui là con gái nếu mấy anh nhớ mấy anh là con trai, không đi giành sân với con gái! Nếu mấy anh mê cái sân này tới nỗi quên mất mình là con trai thì tụi này trả, chẳng cần. Rồi nhỏ quay sang rủ đám bạn: - Hôm nay nghỉ đi, mai tụi mình sang sân Phan Đình Phùng. Nói xong nhỏ khoác ba lô, cùng đám bạn bước ra khỏi sân, cái đuôi tóc lại lúc lắc trong nắng chiều. Thằng bạn húych vào vai nó: - Nó là con gái hả mày? Nó nhìn theo nhỏ, cười và trả lời: - Làm sao tao biết được hả ba!!!… Nhỏ nói thật, chiều hôm sau không thấy nhỏ với đám bạn tới sân nữa. làm tự nhiên nó thấy… tiếc tiếc… ­­­*** Buổi lễ kỷ niệm ngày thành lập trường cũng tới, hết sức vui nhộn và sôi nổi. Nó đặc biệt quan tâm, đến xem trận chung kết bóng rổ nữ… Nhỏ chơi rất hay, nhưng nhóm của nhỏ chơi khôngđều tay nên không thể mang về chiến thắng cho lớp, chỉ giành được hạng nhì. Kết thúc trận đấu, nó nhìn quanh tìm mãi chẳng thấy nhỏ đâu. “Chắc buồn!!!”, nó nghĩ, và sực nhớ đến một nơi mà dân chơi bóng rổ thường đến ngồi nghỉ mệt sau những trận đấu, một nơi thật yên tĩnh. Nó đến đó, và nhỏ ở đó thật, gục mặt trên đầu gối, giữa đống bàn ghế cũ phía sau phòng chứa dụng cụ thể thao. Hey!!!- Nó lên tiếng Nhỏ nghe và ngước lên … Nó thấy hai giọt nước trên khoé mắt nhỏ sắp rơi… Nó rút cái khăn trong túi, cái khăn kỷ niệm ngày thành lập trường mà lớp trưởng vừa “phát” cho nó, đưa cho nhỏ. Hơi ngập ngừng, nhưng rồi nhỏ cũng nhận lấy. Nó ngồi xuống bên cạnh nhỏ: - Thắng thua quan trọng đến thế hử??? - … - Thôi nào, cũng kết thúc rồi, nhóc còn đến hai năm để vô địch mà!!! - Nhưng … tui đã rất cố gắng… - Ái chà, vẫn “tui” hử? Ừh thì nhóc đã cố, nhưng mà chỉ thiếu một tí, một tí thôi. Năm sau lớp nhóc sẽ vô địch mà. - Sao anh biết??? - Anh nghĩ thế, và nhóc cứ tin là như thế đi. - …. - Àh, hình như anh nợ nhóc một tiếng cám ơn, đúng không??? Đi nào Nó đứng dậy và chìa tay cho nhỏ. - Đi đâu??? - Nhỏ hỏi - Thì đi thanh toán nợ chứ đi đâu??? Anh khao nhóc ăn trưa, chịu không??? Nhỏ cười, nắm lấy tay nó đứng dậy. Tụi nó đi ra sân, lẫn vào đám đông vẫn còn náo nhiệt của ngày hội trường. Nắng buổi trưa lóng lánh thật vui tươi. Nó thấy như trong bụng mình đang có tiếng cười khúc khích: “Anh biết con gái vẫn là con gái mà!!!”. (Sưu tầm)

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009

Tôi nó và... cơn mưa


Chẳng hiểu sao nó lại có cái tên Diệu Hiền? Thật là khó tin. Cứ một trăm lần tới lớp thì y như rằng một trăm lẻ một lần tôi bị nó ăn hiếp. Ngay từ buổi học đầu tiên là đã dự báo cho tôi chuyện chẳng lành.
- Ê!
Tôi cảm thấy nhột nhột ở sau gáy.
- Ê!
Rụt rè, tôi quay thật chậm cái cổ dài của mình 180 độ. Trước mặt tôi là con bé đen thui. Mái tóc xù cứng đơ mà nó đội trên đầu trong thật ngộ.
- Bạn gọi tui?
- Chứ còn ai nữa?
Nghe cái giọng đầy vẻ gây sự, tôi đâm ra cảnh giác.
- Bạn gọi tui chắc có chuyện gì?
Nó phán ngay :
- Đúng rồi! Ông thông minh lắm! Tui đề nghị thế này. Hoặc, ông ngắt dùm cái đầu để lên bàn. Hoặc là ông chịu khó ra phía sau ngồi dùm. Tui không có thấy cái chi chi trên bảng hết.
- Ơ... ơ.... - Tôi đâm ra lúng túng - Tui bị "cận" mà!
- Thì tui đâu có ý định tước đoạt hai mảnh ve chai dễ thương của ông đâu!?
Vừa mắc cỡ vừa tức giận, tôi chẳng biết làm sao hơn là thu xếp tập vở để chuyển "hộ khẩu" đi nơi khác. Thật là khó khăn khi phải từ bỏ cái thói quen ngồi bàn nhất từ lớp sáu đến giờ.
Nhưng tới lúc nó đứng dậy đi ra ngoài để đổi chỗ, tôi mới vỡ lẽ. Một con nhỏ lùn xủn. Đầu đuôi chừng một tấc nếu dùng nghệ thuật "thậm xưng". Còn nếu mà tả thực bằng thước dây của má tôi thì chắc nó chưa được một thước rưỡi.
Khi đã yên vị ở chỗ ngồi mới, cái đầu xù của nó quay ngoắt xuống phía bàn dưới - chỗ cũ của nó - bây giờ là của tôi, và nháy mắt ra vẻ anh chị :
- Cảm ơn ông nghe. Nhưng mà đừng có ám hại sau lưng để trả thù à!
Vừa nói nó vừa cười. Chưa hết, nó còn trợn mắt với tôi một cách tinh nghịch. Lúc này, tôi mới phát hiện ra. Ngoài cái nước da bánh ít đường mía, nó còn có một đôi mắt đen như hai hột nhãn.
Một lần, sau tiết học cuối, đang luýnh quýnh thu dọn "chiến trường" để chuẩn bị ra về, bỗng từ phía trước bốn năm quyển tập bay đánh phịch xuống bàn làm tôi giật mình nhảy nhổm. Chưa kịp hoàn hồn, tôi đã nghe nó "ra lệnh" :
- Ông làm việc từ thiện nghe! Chép bài dùm cho tui về quê, mai mốt xin hậu tạ.
Hóa ra nhà của nó không phải ở đây. Thi tuyển vào lớp mười, điểm cao, nó lặn lội ra thị xã học ở trường "chọn" của tỉnh, để rồi ngang nhiên vô lớp 10A1 trù ám cái thằng tội cận thị khờ dại này.
Và, như một cơn mưa đầu mùa thất thường, sau ba ngày biến mất, nó lại xuất hiện đột ngột không báo trước. Đặt biệt là nó có quà "hậu tạ" cho tôi thật.
- Của ông nè!
Vừa nói, nó vừa giúi vào tay tôi một gói nhỏ bọc bằng giấy nhật trình. Không biết sao, tôi đâm ra cảm động. Một chút hối hận khi mấy ngày qua chép bài cho nó, tôi vừa "rủa" nó không tiếc lời...
- Chữ của ông xấu òm.
Trời ạ! Công tôi "gò" viết muốn rụng cả tay. Đúng là... ráng nuốt cục tự ái to đùng vào bụng, tôi tò mò :
- Tui mở quà ra xem nghe!
- Cứ tự nhiên - Giọng của nó thật là tinh quái.
Tôi chột dạ :
- Bạn làm tui hồi hộp quá!
Sau đúng ba lớp giấy là cái bọc ni lông đầy những trái màu đen. Nó nhỏ và dài bằng que tăm bẻ đôi, hai đầu lại nhọn hoắc.
- Ông biết trái đó không?
- Tui chưa thấy nó lần nào - tôi ngây ngô thú thật. Trái gì vậy?
- Thì trái cây chứ gì! Tui hái đó. Bông của nó màu tím rịm, đẹp khỏi chê.
- Ắn được không? - Tôi nhìn vào trong đôi mắt đen của nó.
- Ông thử coi!
Tôi nhón một trái cho vào miệng. Bỗng nhiên, nó vừa cười vừa la lên :
- Nhả ra lẹ lên, tui hổng có chịu trách nhiệm à nghe!
Đang loay hoay chưa kịp tống cái trái gì mà lạt nhách trong miệng ra thì "tách" một tiếng, cái trái quái quỷ ấy vỡ ra, họng của tôi đầy những hạt li ti.
Phun phì phèo một hồi, tôi vẫn còn nỗi da gà với cái vị sam sảm nhạt nhẽo kỳ cục ban nãy. Vậy mà nó tỉnh rụi :
- Đã nói rồi! Ông đúng là ham ăn thứ thiệt.
Lần này, không có cái gì trong miệng mà tôi cứ y như là đang ngậm hột thị. Tôi chỉ biết giương mắt nhìn nó, tức anh ách mà không nói được một lời. Đầy vẻ cầu hòa thân thiện đáng ngờ, nó chộp lấy một trái trong tay tôi :
- Đây là trái nổ. Ông coi nè...
Tuột xuống ghế gọn hơn, nó đi như cáo giả nai về phía cuối lớp. Điệu nghệ và thuần thục, nó liếm nhanh cái trái kỳ quái đó rồi kín đáo đặt lên cổ áo của thằng Thái ròm lúc này, nó đang mở hết "đài" oang oang với lũ con gái. Nháy mắt ra hiệu với tôi xong thì "tách" một tiếng, thằng Thái giật mình cái tưng, quay qua tìm tìm kiếm kiếm. Điệu bộ của nó làm tụi con gái cười ré lên.
Trở lại bàn, nó nói với tôi giọng ban ơn :
- Tui đã đền đáp công lao khó nhọc của ông một cách xứng đáng bằng vũ khí "độc nhất vô nhị" đó.
Nhìn nó, cục giận trào lên hộng tôi khi nãy bỗng tan đâu mất tiêu.
Vậy mà, sau khi thi học kỳ hai, lúc hoa phượng đỏ chót nhảy múa trên cành, thì như một con ve bị hư giọng, nó buồn bã nói với tôi :
- Tựu trường tới, tui trả lại chỗ ngồi cho ông đó.
Tôi lắc lắc đầu cho bớt lùng bùng lỗ tai, nhìn xem nó lại bày trò gì nữa. Không đợi tôi thắc mắc, vừa hướng đôi mắt đen ra sân - chỗ mấy cây phượng già, rễ bò lổm ngổm đã trở thành quen thuộc - nó vừa nói :
- Sang năm, tui phải chuyển trở lại trường ở quê tui rồi.
Có một cái gì đè ngang ngực tôi, nặng nề. Dù đáng lẽ tin này làm tôi thở ra một cái phào nhẹ nhõm mới phải. Giọng nó vẫn đều đều nhưng không hề là cái giọng lí lắc quen thuộc mà tôi vẫn thường xuyên được nghe.
- Ba tui biểu tui học gần nhà, vừa đỡ tốn tiền, vừa kèm cặp thằng em tui năm nay thi lớp chín.
Trời bỗng dưng mưa cái ào. Tự nhiên tôi chẳng nói được gì. Bụi mưa bám đầy hai mắt kính. Tôi thấy mắt mình nhèo đi. Dẫu sao, tiếng nói từ chiếc bàn trước mắt cũng trên thành thân quen với tôi tự lúc nào. Tôi nói mà không kịp suy nghĩ :
- Hiền về quê rồi, ai... ở đây chọc ghẹo tui?
Đôi mắt đen của nó quay nhìn tôi thật là sâu. Bụi mưa vướng đầy mái tóc xù của nó trong lạ lắm. Không biết có phải vì mưa hay không mà mắt kính của tôi càng nhòe hơn.
- Mai mốt, ông nhớ sắm cái gạt nước gắn vào mắt kính nghe.
Lần đầu tiên tôi ao ước nó cứ chọc ghẹo tôi như vậy hoài mà tôi sẽ không hề thấy giận. Và kỳ lạ lắm, trước hay sau mắt kính của tôi, hình như... chỗ nào cũng có mưa... Trần Tùng Chinh

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Ca dao tục ngữ thời nay


Gọt xoài đừng để xoài chua!!
Chọn bạn đừng để bạn cua bồ mình.

********o0o***********

Một tay làm chẳng nên non
Bốn tay chụm lại nên sòng tiến lên

********o0o***********

Thằng cho vay là thằng dại.
Thằng trả lại là thằng ngu!

********o0o***********

Trên đời gì rẻ bằng xôi.
Anh đây chẳng tiếc mời em ăn cùng.
Giờ đây em đã ăn rồi.
2 ngàn em nhớ trả giùm cho anh!

********o0o***********

Thi đua ta quyết thi đua
Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu
Hàng đầu rồi biết đi đâu?
Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi !

********o0o***********

Con người càng lúc càng đông.
Thạch Sanh thì ít , Lý thông thì nhiều .

********o0o***********

Mập thì dẹp,
Ốm thì dễ thương, Lòi xương thì dễ mến.

********o0o***********

Thân em như giếng giữa đàng.
Người khôn rửa cẳng , người phàm rửa chân!

********o0o***********

Tình yêu như cái bánh tiêu
Ăn vô thì muốn, thiếu điều ói ra.
Yêu em hổng dám nói ra.
Để dành trong bụng cho ra từ từ.

********o0o***********

Trên trời mây trắng như bông.
Ở giữa cánh đồng mông trắng như mây.

********o0o***********

Mẹ ơi con muốn có chồng.
Con ơi mẹ cũng mộ lòng như con.

********o0o***********

Râu tôm nấu với ruột bầu.
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon.
Chỉ tội cho cái thằng con.
Đứng ngoài chầu chực biết ngon là gì.

********o0o***********

Gió mùa thu anh ru em ngủ.
Em ngủ rui` anh cạy tủ anh đi!!!!

********o0o***********

Sông Cầu nước chảy lơ thơ.
Có đôi trai, gái ngồi hơ quần đùi.

********o0o***********

Con nhà tông không giống lông đỡ giống khỉ.

********o0o***********

Bầu ơi thương lấy bí cùng ,
Mai sau có lúc nấu chung một nồi.

********o0o***********

Chắp tay lạy cụ tình yêu.
Cho con lấy được nàng Kiều ngày nay.
Cụ nhìn trợn mắt cau mày.
Không đưa hối lộ thì đây đếch ừ .

********o0o***********
Má ơi đừng gả con xa.
Chim kêu vượn hú biết đâu mà lần.
Má ơi đừng gả con gần.
Con qua xúc gạo nhiều lần má la.

********o0o***********

Thuận vợ thuận chồng con đông mệt quá .

********o0o***********

Cá không ăn muối cá ươn.
Chồng cãi lại vợ ra đường bơm xe.

********o0o***********

Có công mài sắt có ngày chai tay .

********o0o***********

Kiến tha lâu cũng có ngày mỏi cẳng.

********o0o***********

Trèo cao ngã đau ,trèo thấp ngã cũng đau.

********o0o***********

Qua cầu ngả nón trông cầu .
Cầu bao nhiêu nhịp tốn xăng dầu bấy nhiêu

********o0o***********

Làm trai cho đáng nên trai.
Lang beng cũng trải giang mai cũng từng!!!
.
********o0o***********

Bước chân dô quán đèn mờ.
Ngồi gần con gái không sờ là ngu!!
Thà rằng cắt tóc đi tu.
Ngồi gần con gái ngu sao không sờ!!

********o0o***********

Hôm qua anh đến nhà em.
Ra về mới nhớ để quên 5000
Anh quay trở lại vội vàng.
Em còn ngồi đó, 5000 mất tiêu.

********o0o***********


Anh xây em bằng cát.
Rồi hôn em 1 phát.
Ôi nụ hôn chua chát.
Toàn là đất với cát

********o0o***********

Yêu em mấy núi cũng trèo.
Đến khi em chửa mấy đèo anh cũng dông!!!

********o0o***********

Trên trời có đám mây xanh.
Ở giữa mây trắng xung quanh mây vàng.
Nếu mà anh lấy phải nàng,
Anh thà thắt cổ cho nàng ở không.

********o0o***********

Giám thị nhìn em giám thị cười.
Em nhìn giám thị lệ tuôn rơi.
Cổng trường đại học cao vời vợi.
Đồng ruộng mênh mông đón em về.

********o0o***********

Này cô con gái nhà ai.
Cớ sao dám hái hoa nhài nhà tôi.
Hái rồi thì hãy lấy tôi
Còn chưa hái được để tôi...hái dùm.

********o0o***********

Trước cổng nhà thờ,anh và em
Hai đứa hôn nhau,Chúa đứng xem
Giật mình Chúa bảo:này hai đứa!
Hôn nhau như thế Chúa cũng thèm.

********o0o***********

Chán đời cắt tóc đi tu.
Nghĩ đi nghĩ nghĩ lại đi tù sướng hơn.
Trong tù làm chủ giang sơn,
Một căn phòng đá với dăm ba thằng.
Thằng nào cũng có khiếu năng,
Thằng thì giỏi hoạ thằng thì làm thơ.
Có thằng lại đứng ngẩn ngơ.
Vì sao ta lại trở vô nhà tù??

********o0o***********

Lạy thượng đế bao giờ con hết khổ!
Tổ cha mày con khổ mãi nghe con.

********o0o***********

Sức khoẻ là vô giá.Hột xoàn mới có giá.

********o0o***********

Học không yêu yếu dần rồi chết
Yêu không học không ngóc được lên.

********o0o***********

Vầng trăng ai xẻ làm đôi .
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường.
Đêm qua anh ngủ trên giường.
Nhớ em tỉnh giấc, lọt giường gãy xương.

********o0o***********
Học làm chi, thi làm gì .
Tú Xương cũng rớt,huống chi là mình.

********o0o***********

Trăm năm cừu vẫn là cừu.
Ăn xong rửa chén là điều dĩ nhiên.

********o0o***********

Học cho lắm, tắm hổng có quần thay.
Học cho hay ,tắm thay hoài cái quần cũ.

********o0o***********

Học cho lắm cũng ăn mắm với cà.
Học tà tà cũng ăn cà với mắm.
Học cho lắm cũng đi tắm cởi truồng .
Học luồn xuồn cũng cởi truồng đi tắm.

********o0o***********

Cam sành lột vỏ còn chua.
Thương em còn nhỏ anh cua để dành.

********o0o***********
Bắt đầu ngủ giữa tiết 3 .
Đến khi tỉnh giấc đã là tiết 5.

********o0o***********

Học hành như cá kho tiêu .
Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu!

********o0o***********

Cái giường mà biết nói năng.
Thì ông hàng xóm hàm răng chẳng còn.

********o0o***********

Cứ chơi cho hết đời trai trẻ,
Rùi âm thầm lặng lẽ đạp xích lô.

********o0o***********

Dây tơ hồng ...quấn quanh chuồng lợn.
Tình chúng mình có tợn quá không em??

********o0o***********

Ăn tranh thủ ngủ khẩn trương ,học bình thường yêu đương là chính.

********o0o***********

Ai mua tui bán cây si,
Si tui tốt giống cành chi chít cành.
Hễ si mà gặp Đất lành,
Là si phát triển trở thành siđa.

********o0o***********

Râu tôm nấu với ruột bầu,
Chồng ăn nhổ toẹt lầu bầu chê ngu!

********o0o***********

Ai vô xứ Nghệ thì vô , còn tui tui cứ thủ đô tui về.

********o0o***********

Quân tử đắn đo là quân tử dại. quân tử làm đại là quân tử khôn.

********o0o***********

Thu đi để lại lá vàng ,
Anh đi để lại cho nàng thằng con.
Mùa thu nối tiếp tiếp mùa thu ,
Thằng con nối tiếp thằng con ra đời.

********o0o***********

Khi xưa vác bút theo thầy ,
Bây giờ em lại vác cày theo trâu.

********o0o***********

Tình chỉ đẹp khi tình dang dở .
Cưới nhau về tắt thở càng nhanh.

********o0o***********

Qua đình ngả nón trông đình.
Nhìn anh không mặc gì mà thấy ham.

********o0o***********

Đường về đêm tối canh thâu.
Nhìn anh tôi tưởng con trâu đang cười.

.********o0o***********

Hoa chanh nở giữa vườn chanh.
Còn em hoa súng thì đành ở ao .

********o0o***********

Con cò đi uống rượu đêm.
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao.
Còn anh chả uống ngụm nào.
Cũng say ngây ngất ngã vào lòng em .

********o0o***********

Thương anh chín đợi mười chờ.
Đến khi mười một , em lờ bỏ anh.

********o0o***********

Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy.
Một người vô nét , cả nhà kẹt phone.

********o0o***********

Con vua thì lại làm vua
Con gái bác sỹ khó cua vô cùng
Kén canh chọn cá lung tung.
Mai kia ở giá chiếu mùng lạnh tanh.

********o0o***********

Chiều chiều ra đứng ngõ sau.
Thấy em yểu điệu cầm daọ...mỗ gà.
Con gà em cắt làm ba.
Trời ơi có phải em là em không??

********o0o***********

Tìm anh như thể tìm chim.
Chim bay điện tử em tìm bi da
Hết tiền chim bay về nhà
Bố nỗi giận sách chổi chà rượt chim .

********o0o***********

Tóc thề em xoã ngang vai.
Anh mà đụng tới bạt tay bây giờ

********o0o***********


Đường về đêm tối canh thâu.
Nhìn em dù xấu biết đâu phân bày.


********o0o***********


Mấy đời bánh đúc có xương.
Mấy đời chơi net không vương tơ tình.
Trúc xinh trúc mọc đầu đình .
Em xinh em hút thuốc lào cũng xinh.

********o0o***********

Còn thời lên ngựa bắn cung.
Hết thời xuống ngựa lấy thun bắn ruồi

********o0o***********

Gió đưa bụi chuối sau hè.
Giỡn chơi chút xíu ai dè có con.

********o0o***********

Tiền là giấy ==> Đốt là cháy
Người yêu là rác ==> Đầy là đổ.
Tình là bụi ==> Thổi là bay.
Đời là phù du ==> Ngu là phù mỏ.

********o0o***********

Trăm năm trong cõi người ta.
Ai ai cũng phải thở ra hít vào.
Trăm năm trong cõi người nào.
Ai ai cũng phải thở vào hít ra.

********o0o***********

Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cày vợ ở nhà lầu ngồi chơi.

********o0o***********


Ðàn ông tập tạ thì đô
Ðàn bà không tập vẫn đô như thường.

********o0o***********

Tóc thề em để ngang vai.
Anh mà đụng tới bụp liền đó nghe .

********o0o***********

Trách người quân tử vô danh.
Chơi hoa xong lại hái cành kế bên.

********o0o***********

Nam vô tửu như kỳ vô phong
Nữ vô phòng kỳ vô phong cũng phất!

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

Hãy nắm tay thật chặt


Sẽ rất buồn cười, nếu, tên ngốc nắm tay một đứa con gái...”. Dương không hình dung ra nổi... Một khung cảnh hơi hơi lãng đãng, mây vật vờ dạt qua chậm rề, thêm một cái xích đu hai chỗ ngồi, tên ngốc sẽ chạm vào một bàn tay xinh xắn, thật nhẹ nhàng, rồi thì sẽ là những lời mà ai cũng biết. Một cái nắm tay theo đúng nghĩa trong phạm trù tình yêu với Dương luôn thế. Có lẽ cũng chẳng thay đổi được, đến khi nào... khi nào nhỉ, Dương cũng chẳng biết.
Nhưng ngay lúc này, tên ngốc đang hiện hữu, nhảy nhót thật khiêu chiến trong những lãng mạn, những xích đu của Dương. Vào cấp III, bản mặt ngốc kinh khủng của hắn khiến Dương tự động chạy đến làm quen, lạ thật. &, chính vì là một tên ngốc nên chẳng có gì về hắn mà Dương lại không hiểu. Tất nhiên, lãng mạn không bao giờ thuộc phạm trù nghiên cứu & thực hành của hắn. Thế nên Dương không cho phép tên ngốc xâm phạm những ước mơ & quy chuẩn tình yêu của mình, sẽ mất hình tượng lắm lắm. Ghét thật, còn cái tên cũng chẳng hay ho tí nào: Sơn – Thanh Sơn, chính xác hơn, hắn là tên bạn thân duy nhất của Dương. Cũng buồn vì khả năng kết thân hơi hạn chế. Nhưng lạ, gắn bó với tên ngốc như hình với bóng, như con trai với con trai (?), Dương chưa bao giờ hối hận. Hắn cũng luôn tự hào vì được Dương phát hiện, đặt tên cho bản thân hắn một cách chính xác: tên ngốc. Cho đến khi...

“Dương, tôi muốn nắm tay một đứa con gái”. Tên ngốc nghi ngại vừa nói vừa thăm dò. Có vẻ như không chắc chắn lắm về sự đúng sai. Không hẳn rằng một tên ngốc muốn nắm tay một đứa con gái thì sẽ hết ngốc. Buồn rằng với tên ngốc của Dương, một tên ngốc sẽ trở thành một tên đại ngốc.

Phải đến vài giây dành cho sự im lặng của Dương. “Tôi sẽ thấy ông tay trong tay tình củm à? Ông sẽ làm như vậy với một đứa con gái... ngoài tôi à? Tôi khóc này haaaaaa...” Tên ngốc càng thộn hơn khi đối diện với điệu cười ma quái.

“Này bà đừng có nhầm. Mấy trò suồng sã với bà đâu có tính. Nghiêm chỉnh đi, tôi muốn nắm tay một-đứa-con-gái, bà sẽ giúp tôi, hứa danh dự đi”.

Bắt đầu một mối yêu đương, người ta thường sẽ tuân theo một số bước sẵn có, hình như đã đi vào truyền thống chẳng thay đổi được. Còn chuyện sáng tạo ra một bước nào đó đột phá, lạ lẫm để đánh dấu độc quyền thì đó là chuyện của họ - những ai đó thích sự mạo hiểm, sự mới mẻ & hình như hơi khác người. Bất giác, những con mắt dị nghị, tò mò như săm soi vào gáy nóng ran. Đã khó để yêu được một người, lại phải khó khăn để nghĩ ra những cách yêu cho mới mẻ, hình như là một hành trình vất vả. Dương chưa nghĩ đến chuyện yêu, nhưng thật sợ khi yêu như thế. Tự nhủ, Dương sẽ yêu, & yêu thật giản dị, chân thành. Đúng rồi, cứ theo nguyên tắc đã. Mở đầu một câu chuyện yêu đương sẽ là những cái nắm tay. Đó là sự va chạm vật chất đầu tiên, nhẹ nhàng & cũng rất lãng mạn. Cái gặp gỡ của ánh mắt là đương nhiên, chẳng ai phải tranh cãi. Nhưng nhìn & chỉ nhìn, liệu có bền không? Xem nào, ánh mắt này, nắm tay này, cuối cùng sẽ là đôi môi ngọt ngào...

“Bà không cần phải suy tính cặn kẽ quá đâu nhá, bình thường thôi. Nhưng dù sao cũng cám ơn bà”. Tên ngốc ngó trân trân bản mặt Dương đần ra, nghĩ ngợi. Không hiểu tại sao bà chằn tự nhiên tốt bụng dữ dội đến thế.

“Ông đừng có mơ!!!”. Giật mình thật, Dương đáp lại như phản xạ, cố che giấu một vài cảm xúc. Tay vân vê mấy cái đĩa hip-hop tên ngốc vừa tha về, Dương len lén liếc tên ngốc. Liệu hắn có phát hiện ra điều gì không nhỉ?

Đúng là, Dương mới là người đang mơ. Đụng chạm đến những mộng mơ, những gì hơi xa vời của tình yêu, một đứa con gái nhút nhát sẽ hay tưởng, sẽ ôm ấp những ảo giác cho riêng mình, để rồi những âm hưởng sóng sánh của thực tế tạt ngang, vỡ oà.

***
“Nào, bắt đầu cho chiến dịch tán tỉnh ngu ngốc của ông. Bài một, ông dượt I’m with you đi. Nhỡ đâu lại trở thành bài hát của-chỉ-riêng-hai-đứa. “I’m standing on the bridge. I’m waitin’ in the dark. I thought that you’d be here by now...” Theo lệnh của Dương, buổi tập dượt đầu tiên sẽ thực hành tại gia, trời hơi lạnh. Ăn chán chê những thứ còn sót lại trong tủ nhà tên ngốc, Dương mới nhấn play cho những giây tập đầu tiên. Bà chằn nghêu ngao cho đến khi bị ngắt quãng.

“Thôi, thế là đủ, bà yên tâm lớn, bà biết tôi kết con bé Avril này mà, hát mấy bài đó ok đi. Bà xem, đừng có dại so sánh giọng ca với tôi, cái đồ mê muội, chỉ tôn thờ tiếng mẹ đẻ. Nhưng này, có ghen tị không đấy, khổ thân, tưởng là bà muốn hát song ca bài đó với tôi suốt cuộc đời chứ, há há...!!!”. Tên ngốc khoái chí hát váng mấy đoạn tủ. Rồi cũng chẳng thoát được mấy đòn cấu chí của bà chằn.

Tên ngốc thật ngốc, nhưng nói đến chuyện học hành thì hỡi ôi. Đụng chạm đến thứ ngôn ngữ thứ hai của hắn - tiếng Anh, Dương luôn là kẻ bái phục một cách yếu đuối. Hắn kết, hắn sùng nhạc ngoại như điên dại, chẳng phân biệt rock, rap, pop, thậm chí là hiphop, miễn là tiếng Anh. Cái chuyện nghe, hiểu & chỉ cần repeat nhiều nhất 3 lần để chép được nguyên xi một bài hát tiếng Anh, Dương đã thử hắn, & rồi tự khuyên mình không nên mất thời gian thêm nữa. Nhìn tên ngốc ngửa mặt lên trần nhà, cổ gân lên chằng chịt để lấy giọng cho đoạn cao trào, Dương thôi không nghĩ về nhiệm vụ hướng dẫn viên tình cảm, Dương nghĩ về tên ngốc kia. Thật là khó hiểu, Dương chẳng tìm ra câu trả lời cho một tên con trai cực dốt ngữ pháp tiếng Anh nhưng nghe sõi như bọn gà nòi, phát âm & nói nhanh chẳng khác người Anh. Lại về chuyện điện tử - cái thú chơi bời của bọn con trai bây h, những tay anh chị andy, hehe, acquisaybiti trong Counter Strike 95 ngõ nhà tên ngốc đều biến thành gà nhóc dưới tay hắn; cũng đột quỵ cùng lúc khi biết về trình độ tin học của hắn - một con số O to đùng. Nhưng dù sao, hắn vẫn chỉ là một tên ngốc. Một tên ngốc Dương dùng là “cu ly” khi tìm bạt mạng không thấy lyric Sk8ter boy; để dùng làm công cụ trả đũa cho những tên háu chiến Counter dám bắn Dương te tua.

Hết bài tủ, tên ngốc thôi không hát, thấy bà chằn ngồi một chỗ thì lo lắng. Dương chợt thấy sự vô lý một cách khó hiểu của mình, vội bật ra đúng cái giọng mà tên ngốc vẫn nghe: “Bài hai, khó hơn nhiều đấy nhá. Ra công viên, chỗ đó có xích đu”. Cái giọng khinh khỉnh không chịu được. Tiếp tục làm người dẫn đường khó tính, Dương hành hạ tên ngốc khốn khổ, chỉ biết tuân lệnh mà không dám chối từ.

Gom góp tiền, hai đứa thuê được cái xe đạp đôi, phóng như điên, làm mấy khoảnh đường trong công viên giật mình thon thót. Nhưng được cái hai đứa hay cãi nhau chí choé mà đạp xe chung chẳng thấy mảy may rắc rối gì. Lạ thế. Công viên buổi sáng muộn chẳng có ai ghé thăm, chỉ vài tên mọt sách cắm đầu vào sách vở, cũng chẳng để ý đến hay đứa trẻ con lắm mồm. Tia thấy cái xích đu đôi đang chỏng chơ, Dương ra lệnh cho tên ngốc lau chùi cẩn thận.

“Nào, ông thử đi, đừng có làm tôi thất vọng”. Nắm lên, nắm xuống, vụng về, thô kệch không thể hơn ở một tên con trai. Tên ngốc vẫn chỉ hoàn là một tên ngốc, Dương chào thua, không ngớt than vắn thở dài cho một thằng kém cỏi. Tên ngốc tiu nghỉu, dậm chân thật mạnh cho cái xích đu bay veo veo. Tóc hắn lật phật, mắt kính loang loáng nắng, mấy cái răng nhọn nhọn, lại thêm cái màu áo xanh lè, Dương thấy hắn thật ngốc, nhưng hình như... hơi dễ thương thì phải. Trưa muộn, Dương với tên ngốc gò lưng đạp xe ra Láng Hạ ăn món Huế. Đấm đá một hồi tranh nhau thêm bát mì Quảng lạ miệng, để rồi cả hai cùng trề môi đỏ chói, lưỡi cay xè ớt.

***
Trời rét lại bởi những rơi rớt mưa của mùa hè. Thu mà giá, không gian giật mình vì những cơn nước lạ. Đường hồ vắng, lao xao bởi gió. Cái xe máy chạy sát rạt bờ rào, chút lại mạnh ga, chút lại ỳ trệ như chẳng muốn tiến thêm một chút nào nữa. Hai người đang nắm tay nhau, thật chặt.

Hờ hững & bất cần những thước phim hấp dẫn, những bản tình ca muôn thuở, người ta chỉ giả vờ thôi, chỉ lên gân ở một chốn đông người nào đó. Dương nhận ra, thật dễ dàng, ngay lúc này. Tên ngốc từng hỏi: “Bà thấy bà đang ở đâu trong cuộc sống này?”. Dương giật mình. Đúng thật, bên Dương luôn chỉ có tên ngốc thôi. Những chỗ đông người hình như không thích Dương, ngược lại, Dương cũng nghĩ mình không thuộc về những chốn ồn ào. “Nhưng... chỉ có tên ngốc, liệu có cô đơn...”. Nhưng rõ ràng Dương đang nhớ đến tên ngốc, & cả Avril nữa. It’s a damn, cold night. I try to figure out this life. I want you. Take me by your hand, take me somewhere new... Cũng thấy buồn & tủi thân một chút.

Cái áo mưa 2000đ sột soạt cứ mắc vướng vào líp xe, rách toạc. Ì ạch nhấn pêđan chống lại những cơn gió tạt ngang hách dịch, chực sấn sổ ghìm ghiđông. Găng tay len chưa dùng vì chưa thật lạnh, lại mưa, bàn tay tái đi, bám chặt vào tay nắm. Dương ước đến một cái nắm tay, nhẹ nhàng mà thật chặt, lại còn vô cùng ấm. Sự cô đơn đưa đẩy Dương, ánh mắt dõi theo chiếc xe máy có hai người ngồi, từng vòng xe cứ đều quay & chợt dừng. Dương nhận ra khung cửa xếp nhà tên ngốc.

Nhìn qua song cửa xếp, tên ngốc đang lui cui bẻ mì tôm, chắc đang làm bữa ăn đêm. Cũng chẳng học hành gì đâu, lại vừa cắm đầu vào Counter Strike mệt nghỉ.

“Sơn!!!” Dương gọi khẽ, sợ đụng vào giấc ngủ của xóm đang yên tĩnh.

Ghé mắt & ngạc nhiên, tên ngốc dồn dập, chẳng để ý thấy một tâm trạng đang rất không bình thường của Dương. “Sao lại là bà vậy, đêm hôm thế, không biết là tôi đang rất bận hả!”.

“Thôi, để tôi yên. Tôi chỉ biết đến nhà ông thôi”. Lách qua chỗ cửa xếp kéo một nửa, cái áo mưa rách thêm một mảng, lộ quần nhung gấu sũng nước của Dương. Dương nóng bừng mặt, má ấm nóng, hình như Dương khác. Chẳng nhìn tên ngốc, cũng chẳng quan tâm xem bộ dạng hắn khi thấy mình như vậy, Dương lúng búng ứ nghẹn từ cổ họng: “Tôi chỉ có ông làm bạn...”. Sự chia sẻ, sự có mặt của người thứ hai chứng kiến, tâm trạng của người ta thường rung động mạnh hơn, cái buồn phiền như phát nổ.

Bát mì vừa chêm nước nóng, xúc động... chẳng hiểu sao, Dương chỉ thấy bàn tay chợt ấm. Giờ tay gạt nước mắt, khựng lại, Dương nhận ra tên ngốc đang nắm tay mình rất chặt. “Ông... tôi...” Dương nhìn tên ngốc, thật lạ.

Tên ngốc giữ chặt, mặc kệ Dương giãy nảy, lúc lắc rơi xuống những hạt mưa còn sót lòng bùng trong áo mưa cóng lạnh. Kéo Dương lại gần thêm một chút, tên ngốc vẫn không rời nắm chặt đôi tay run rẩy, hắn thì thầm thật khẽ: “Tôi chưa nắm tay ai như thế này bao giờ. Hồi trước tôi rất vui vì bà cho tôi tập nắm tay với bà. Bây giờ là lúc thực hiện”.

***

Có lẽ ngày mai, trời sẽ không mưa nữa. Mây trắng sẽ vật vờ trôi, gió lãng đãng ghé thăm. &, cái xích đu dường như kín chỗ.

I want you. Take me by your hand. Take me somewhere new. I don’t know who you are. But I, I’m with you...

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

Chuyện cổ tích những que kem


"Nếu kem tan, nhớ vứt que vào thùng rác Kem không tan – Hãy tìm người khác làm nó tan!"

Từ lâu lắm rồi, tại ngôi làng nọ, có một gia đình sống rất hạnh phúc. Người chồng là một thương gia giàu có. Ông vốn là người thành phố. Thời trai trẻ ông đem lòng yêu một thôn nữ có nụ cười rực rỡ như tia nắng và tính tình ngang bướng như một cơn gió hoang dã trên thảo nguyên.
Họ lấy nhau rồi chuyển đến vùng quê yên tĩnh này. Nhưng rồi sau khi sinh cậu con trai đầu lòng Sukan, ông bị cuốn vào những chuyền buôn bán xa nhà, để lại người vợ một mình vò võ nuôi con. Những tia nắng trên môi bà ngày càng nhợt nhạt.
Năm Sukan 3 tuổi, mặc dù chỉ như một cây nấm nhỏ xíu biết đi nhưng cậu vẫn nhớ những cuộc cãi vã mệt mỏi giữa người bố đang lao mải miết vào vòng xoáy buôn bán đỏ đen và người mẹ đang héo hon dần trong chờ đợi. Mới đầu nó thưa thớt rồi dần dần len lỏi vào bữa ăn chung của gia đình và lấp đầy khoảng thời gian hiếm hoi bên nhau của đôi vợ chồng. Năm đó, mẹ Sukan mới 30 tuổi. Bà là một người phụ nữ đẹp, nhỏ nhắn với cái eo thon thả đến nỗi cánh đàn ông trong làng không thể không ngoái nhìn một lần. Hàng ngày, chỉ mỗi việc chạy theo bước chân mẹ trong nhà cũng khiến Sukan mệt nhoài. Bà lau chùi, dọn dẹp nhà cửa, chăm chút những khóm hoa ngoài vườn, làm bếp và đặc biệt bà hay nấu món thạch dâu tây cậu rất thích. Trong khi đợi thạch đông, bà thường bế cậu, ôm chặt vào lòng, xoay mình theo điệu van xưa cũ bà hay nhảy cùng chồng. Cuối ngày, hai mẹ con thường ra ngoài hiên, ngồi vào chiếc ghế ngựa, đung đưa, đón những tia nắng yếu ớt khuất dần sau rặng cây. Mắt mẹ Sukan nhìn đau đáu ra đường.

Người đàn ông đầu tiên khiến Sukan vừa sợ vừa phục là bác thợ rèn gần nhà. Những mùa đông lạnh lẽo hay những ngày giông bão, người đàn ông có giọng nói ồm ồm, người to lững lững, hai bàn tay to bè khiến căn nhà vững chãi, ấm cúng hẳn lên. Sukan thường thấy mẹ đỏ mặt, lúng túng khi bắt gặp ánh mặt trìu mến ẩn sau đôi lông mày mậm và chòm râu xồm xoàm của bác.

Mùa đông thứ 4 của Sukan. Cậu thỉnh thoảng vẫn nhận được thư và những món đồ chơi lạ lẫm của bố từ một nơi xa xôi nào đó gửi về. Cậu đã biết đánh vần. Ngoài công việc nhà không mấy bận rộn, dạy học cho Sukan là thú vui của mẹ cậu. Mỗi khi đọc xong thư, bà ngồi rất lâu trong im lặng rồi mới cất cẩn thận vào trong ngăn kéo. Ngày cuối tuần, Sukan vẫn thấy mẹ mình tắm lâu hơn thường lệ. Từ trong phòng tắm bước ra, cậu thấy mẹ mình lại bước nhanh nhẹn như một cơn gió. Thân thể bà mang mùi hương kỳ lạ theo cậu vào sâu trong giấc ngủ.

Mùa đông thứ 5. Bác thợ rèn vẫn đến chơi, lúc mang cho Sukan chiếc thuyền gỗ con con, lúc là con ngựa sắt bé tí xíu. Tất cả thật quen thuộc chẳng xa lạ như đồ chơi của bố. Có điều, chẳng hiểu vì sao mẹ của cậu thường đuổi ông ấy về sớm. Rồi một ngày đông khủng khiếp nhất trong năm ập đến, mẹ Sukan bị viêm phổi nặng. Cơn sốt khiến thân hình đầy sức sống của bà khô héo dần. Những cơn mê sảng kéo đều dồn dập chẳng khác gì những cơn gió lạnh buốt đập liên hồi vào cửa sổ. Sukan thấy tay mẹ mình lúc nóng lúc lạnh. Bà thường kéo cậu vào ngực, ôm chặt, gọi tên bố cậu. Khi ông về kịp đến nhà thì người bà chỉ nhẹ như một sợi lông ngỗng. Sukan mồ côi mẹ.

Bố Sukan suy sụp hoàn toàn. Ông thường lang thang trong nhà tự dằn vặt bản thân. Công việc buôn bán bị bỏ dở. Ông mất dần vốn liếng và an phận ở ngôi làng. Thời gian đầu số tiền còn lại ông dùng để mở quầy tạp hoá nhỏ nhưng chẳng bao lâu thì sập tiệm. Vận may buôn bán tan biến.
Khi Sukan 10 tuổi, cậu đã thuộc gần hết những ngóc ngách trong làng và dần hiểu những lời đàm tiếu về mối quan hệ của mẹ và bác thợ rèn trước kia. Bố cậu lưng còng xuống mỗi khi bước qua không biết bao câu nói độc địa của người đời. Cho đến một ngày ông bắt gặp một ngôi nhà nắm khuất nẻo trong rừng, cách biệt hẳn với làng. Sau lần đó, ông đến ngôi nhà lẻ loi đó thường xuyên, mỗi khi về lại hý hoáy làm việc gì đó. Sukan tò mò theo dõi bố. Cuối cùng cậu phát hiện ra ông đang học cách làm kem.

Nửa năm sau, hàng kem được khai trương. Chỉ trong một thời gian ngắn nó đã trở nên quen thuộc với dân làng. Từ người lớn đến trẻ con không ai không một lần đến ăn kem. Những que kem ngon một cách lạ thường. Người ta chẳng biết vì sao bố Sukan tự nhiên lại nảy ra ý định làm kem, học ở đâu những công thức pha chế tuyệt vời đến thế. Nhiều người thử cố làm theo nhưng đều thất bại. Cũng nhờ hàng kem luôn đắt khách, Sukan được chuyển sang ngôi trường lớn dành những đứa trẻ nhà giàu. Nhưng cậu vẫn cô độc bởi tính lầm lì, ít nói của mình. Thay vào đó cậu chỉ lủi thủi trong hầm lạnh cùng với những công thức làm kem của bố. Những ngày nghỉ, cậu giúp bố bán kem. Nhờ vậy, cậu phát hiện ra một điều kì lạ: Những que kem không tan chảy.

Mỗi khi ngồi hàng giờ xem mọi người ăn kem, Sukan phát hiện ra một sư trái ngược lý thú. Trẻ con ăn kem rất nhanh bởi vì những que kem lúc nào cũng chực tan biến trong tay chúng. Thường mỗi khi đến cửa hàng kem, chúng chỉ có đủ tiền mua được hai que kem nên chúng ăn vội vàng đễn nỗi kem dây tèm lem khắp mặt. Người lớn cũng ăn kem, nhưng dù cho trời nắng nóng như thế nào, những que kem của họ lại chẳng bao giờ tan ngay. Họ có thể tha hồ vừa đi vừa tán gẫu, bàn chuyện làm ăn mà chẳng lo kem làm bẩn tay. Đây chính là điểm đặc biệt làm cho hàng kem của bố Sukan kiếm lời rất nhanh. Người lớn rất nhiều tiền, nhờ những que kem không chảy nên họ có thể mua rất nhều, đi rất xa để kết hợp việc thưởng thức kem với nhiều việc khác. Họ mua kem nhà Sukan sẽ không phải tốn thêm tiền mua máy lạnh bảo quản kem. Những container chờ mua kem trước cửa Sukan ngày càng nhiều. Tuy nhiên chúng chẳng làm cậu bận tâm bằng Andy.

Andy cũng như mọi đứa trẻ thích ăn kem khác. Có điều cô bé nghịch ngợm hơn cả lũ con trai trong làng. Luôn là kẻ đầu têu những trò chơi mới. Andy trở thành tâm điểm chú ý của Sukan. Cô cũng vậy, vẻ lầm lỳ, ít nói của Sukan luôn kích thich sự tò mò của Andy. Cô tìm mọi cách để chọc giận, phá bĩnh cậu. Nhưng Sukan lại quá nhút nhát. Điều duy nhất khiến cậu cho rằng mình khác lũ trẻ trong làng là kem cũng không tan chảy trong tay cậu. Và cậu cho rằng: điều đó chứng tỏ cậu là người lớn. Cậu không thèm chấp lũ trẻ trong làng! Nhưng Andy luôn khiến cậu bận tâm. Không phải bởi những trò tinh nghịch khiến Sukan bao lần bối rối, ngượng chín mặt mà chính bởi mái tóc đỏ rực, nụ cười sáng rỡ như những bông hoa cúc dại trong nắng. Cô có mùi hương của thảo nguyên, của gió. Của mẹ cậu...

Những que kem dành cho Andy bao giờ cũng ngon nhất và to hơn thường lệ. Andy cũng biết điều đấy. Cô trở thành người bạn dầu tiên của Sukan. Cô là cầu nối cho Sukan với lũ trẻ trong làng. Cô dạy cậu trèo cây, ăn trộm quả. Cô dạy cậu bơi, trồng cây chuối, cà khịa với bọn con trai trong làng. Lãnh địa riêng của Andy và Sukan là bãi cát vắng bên bờ sông nằm sâu trong rừng. Tại nơi đây, Andy đã làm cậu hoảng hồn khi bị đẩy tùm từ trên cây xuống dòng sông. Những giọt nước trên mặt Andy lấp lánh như những viên kim cương, đôi mắt xanh thẳm nheo nheo trong nắng tinh nghịch...

Những mùa hè tiếp theo, Sukan không những trở thành một người làm kem giỏi mà còn trở thành tay bơi lội cừ khôi. Sau những buổi học mệt mỏi, Sukan và Andy thường lang thang trong rừng, ngắm nghía, bình luận về các cây cổ thụ. Họ cùng đặt tên cho mỗi loại cây rồi bịa ra các câu chuyện dựa trên hình dáng những cây đó. Nói chán chê, hai đứa lại quẳng cặp sách, quần áo, ùa mình vào dòng sông mát lạnh. Giờ Sukan nhút nhát thường khiến Andy hiếu thắng tức điên lên khi không thể bơi đuổi kịp cậu.

Ngày trôi đi như thế nào, Sukan cũng chẳng biết nữa. Bên cạnh Andy, thời gian trôi nhanh hơn, còn không gian như đọng lại. Sukan chỉ biết cho đến một ngày, trái tim cậu lạc nhịp, mắt không nhìn thấy vòm cây xanh sẫm khi nằm phơi mình trên bãi cát cùng Andy. Cậu chỉ cảm thấy bở vai mềm mại đẫm nước của Andy cọ nhè nhẹ bên mình. Cậu thấy bối rối vô cùng, mọi lời nói chực đổ ra lại biến mất tăm. Và Sukan bắt đầu chú ý đến ngày Valentine.

Valentine đầu tiên, Sukan chuẩn bị mất cả tháng để tìm những hương liệu trong rừng. Cậu muốn làm một que kem thật đặc biệt cho Andy. Nhưng một điều quỷ quái đã xảy ra. Que kem đó lại tan biến ngay trước khi cậu mang kịp đến nhà Andy. Sukan khốn khổ chạy về nhà, vội vàng làm lại que kem. Cậu muốn làm một điều thật đặc biệt cho Andy. Có nhiều cách lắm nhưng cậu chẳng nghĩ ra điều gì khác ngoài việc làm kem. Nhưng những que kem cứ tan chảy trước khi đến được với Andy. Mọi nỗ lực của cậu đều thất bại thảm hại. Rồi những ngày Valentine cứ trôi đi, Sukan vẫn không biết làm cách nào để thổ lộ tình cảm. Những que kem cứ tan, kéo theo cả sự im lặng của Sukan. Còn Andy đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, mạnh mẽ. Cô vẫn là tâm điểm của những chàng trai trong làng. Mối quan hệ của hai người bạn dường như cũng chuyển sang một bước ngoặt mới. Sukan ít nói, ít tâm sự với Andy. Cậu hay đỏ mặt, lúng túng khi chỉ có một mình với Andy. Còn đối với Andy chẳng có gì không nói được. Cô hồn nhiên và dễ dàng nói thẳng ra tình cảm của mình. Andy luôn muốn lắng nghe Sukan, nhưng cậu vẫn im lặng một cách khó hiểu.

Valentine thứ 5, que kem vẫn tan biến trong nỗi tuyệt vọng của Sukan. Trời xẩm tối, cậu đứng dưới vòm cây trước cổng nhà Andy nhìn vào những ô cửa sổ sáng đèn. Cậu thấy bóng Andy chuyển từ khung cửa sổ này sang khung cửa sổ khác. Sukan hít một hơi thật dài, dợm chân bước đến cánh cổng gỗ màu trắng. Bỗng một chiếc xe ôtô đen, bóng loáng đỗ xịch trước cổng. Từ trong xe, anh chàng quý tộc cùng trường của Sukan sải những bước dài đến cánh cửa, tay cầm một bông hồng đỏ rực. Andy bước ra trong bộ váy dạ hội màu xanh. Cô có nhìn xung quanh nhưng chắc chắn không thấy được Sukan vì cậu đã núp sau góc phố. Chiếc xe phóng như bay vào trung tâm của làng - nơi có những cuộc vui thâu đêm dành cho những đôi tình nhân.

Sukan lang thang trong rừng như một kẻ mộng du. Những bước chân vô tình đưa cậu đến một ngôi nhà gỗ lẻ loi trong rừng. Căn nhà nằm im lìm kì bí. Cánh cửa chợt bật mở, luồng sáng từ trong nhà rọi ra ngoài, một người đàn bà bước ra, nhìn về nơi Sukan đang đứng ngẩn ngơ. Đôi mắt đen nheo nheo nhìn thẳng vào mặt Sukan một lúc, bà ta cất giọng khàn khàn “Hình như cậu là con ông hàng kem thì phải. Vào đi cậu bé”. Sukan bước vào, người đàn bà biến mất trong phòng bếp. Bên trong căn nhà ấm cúng, khác hẳn với bề ngoài lạnh lẽo. Hai con mèo, một đen, một trắng nằm dài lười nhác bên lò sưởi. Ánh lửa bập bùng khiến những bức tranh trên tường sinh động một cách kì lạ. Phòng khách đơn sơ với một chiếc bàn tròn và những chiếc ghề xếp xung quanh. Trên bàn là một chiếc bình gốm nâu có cắm những bông hồng vàng rực rỡ, đối lập hẳn với những bình hoa khô đặt bốn góc nhà và vẻ cũ kĩ của nội thất. Sukan ngồi vào ghế. Gần như ngay lập tức trước mặt cậu đã có một ly chocolate nóng hổi. Sukan nhấm nháp vị đắng nóng lan hai bên lưỡi trong im lặng. Người đàn bà ngồi đối diện, nhìn cậu chăm chú. Khuôn mặt bà đầy nếp nhăn, mũi khoằm, lông mày mờ nhạt nhưng đôi mắt thì vẫn tinh anh lạ thường. Cốc chocolate gần cạn, Sukan nhìn người đàn bà trước mặt với ánh mắt dò xét. Cậu nhớ đến câu chuyện những người phụ nữ đứng tuổi trong làng hay kháo với nhau. Rằng trong khu rừng này có một người đàn bà bí ẫn mà hành tung giống như một mụ phù thuỷ độc ác, tàn nhẫn. Vẫn nhìn chằm chằm vào mắt Sukan, người đàn bà lại cất giọng khàn khàn: “Nào, hãy cho ta biết lý do vì sao một chàng trai trẻ như cậu lại lang thang đến cái xó tối tăm của khu rừng này?” Sukan bối rối. Và ngay lúc ấy, cậu cảm thấy căn nhà gỗ này là căn nhà cũ kỹ trong rừng mà bố cậu lui tới khi xưa. Người đàn bà bí ẩn này phải chăng là người đã dạy cho bố cậu cách làm kem? Trong đầu cậu giờ có hàng lô lốc những câu hỏi. “Vì sao ba cậu lại gặp bà ta? Những công thức làm kem từ đâu ra? Những que kem vì sao không chảy?” Có quá nhiều câu hỏi khiến cậu lúng búng. “Bà có biết mẹ tôi không?” - Cuối cùng cậu lại thốt lên một câu hỏi nằm ngoài suy nghĩ của cậu. Người đàn bà trả lời gỏn lọn “Có”. “Thế… mẹ tôi có yêu ba tôi không?”- Sukan lại ngập ngừng hỏi một câu hỏi mà không hiểu vì sao nó lại tuột ra khỏi miệng cậu. Mắt người đàn bà nhướng lên rồi chợt xa xăm, giọng bà ta âm u như vọng từ nơi nào đó trong căn nhà nhỏ. “10 năm trước đây, một người đàn ông với trái tim tan nát mang theo một niềm tin vỡ vụn lạc đến ngôi nhà này. Cha con đó. Ông ta đã từng quá bận rộn đến nỗi quên cả một người rất yêu mình đang tồn tại. Ông ta đã phải trả giá. Còn mẹ con ư, tình yêu mẹ con như bông lau kia kìa” - Bà ta chỉ về một bình hoa khô nằm góc phòng phía lò sưởi. “Nó tuy mềm, yếu đuối nhưng luôn đứng vứng trước những cơn bão. Không chỉ thế, sau cơn cuồng phong, sẽ có hàng vạn bông lau mới được gieo trồng. Con thấy không, tình yêu luôn sinh sôi nếu ta là một người nông dân tốt. Tất nhiên, con phải có niềm tin vào nó”...

...

Sukan chạy như bay. Cậu nhảy qua những con suối nhỏ, luồn qua những bụi tầm ma. Cậu tìm Andy. Những khuôn mặt cười nói vụt qua, những con đường nhộn nhịp cứ như dài mãi. Chẳng thấy bóng của Andy đâu cả.

Trời đã về khuya, những ngôi sao run rẩy trên không trung. Đất thoang thoảng mùi của sương đêm. Sukan mệt mỏi đứng nhìn vào ngôi nhà tối om. “Chắc cô ấy đã đi ngủ” - Cậu thầm nghĩ.

“Sao bây giờ anh mới tới” - giọng nói quen thuộc bỗng khẽ vang nhẹ sau lưng. Sukan thấy tim mình thót ngừng đập. Cậu quay lại. Trước mặt cậu không phải là cô gái mặc áo sơ mi, quần kaki thụng thường ngày. Hôm nay Andy thật đẹp, chiếc váy dạ hội cổ khoét sâu để lộ bở vai tròn trịa và vầng ngực trắng muốt. Sukan cúi đầu, chân di di xuống đất. Im lặng một lúc, tay Sukan lại quệt mũi “Anh… đi… loanh quanh...”. Andy nghiêng cái cổ thanh mảnh, mắt hấp háy nhìn Sukan. Hít một hơi thật sâu, Sukan nhin thẳng vào mắt Andy “Em đi chơi có vui không? Anh chàng lịch lãm của em thế nào?” Khuôn mặt xinh xắn của Andy thôi nghiêng xuống. Cô phì cười “Em nhảy dở tệ, làm hỏng cả chiếc giày mới tinh của anh ta”. Sukan thấy tay mình động đậy. Cậu muốn chạm vào đôi môi như bông hồng đang hé nở của Andy. Để trói đôi tay, Sukan nhốt chúng vào túi. “Anh có quà cho em à?” - Andy tò mò nhìn theo tau Sukan. Tay Sukan chạm vào que kem cậu vẫn để trong túi. “Thực ra… anh có làm một que kem chocolate cho em” - Sukan rút que kem ra - “Nhưng nó tan mất rồi. Chẳng hiểu vì sao nữa, anh không thể làm nó ngừng tan được. Anh cho nó vào hộp rồi lèn đá xung quanh…” Sukan nói liên hồi. Andy im lặng, bước đến gần Sukan. Cậu thấy chiếc váy của cô chạm vào đầu gối. Mùi của Andy rất gần. “Anh đưa đây nào” - Cô cầm que kem rồi mút chụt một cái. “Đây là que kem ngon nhất trong đời em”. Đôi mắt xanh thẳm của cô lấp lánh như những ngọn sóng dưới ánh trăng đêm. Còn Sukan lại thấy những vì sao như hạ thấp xuống, ở ngay sát bên cạnh mình. Cơn gió tháng 2 se lạnh cuốn những chiếc lá khô lăn lạo xạo trên đường. Andy khẽ so vai. Giờ đây Sukan ngốc nghếch đã biết làm thế nào để sưởi ấm cho một cô gái. Cậu ôm chặt Andy vào lòng. Thật kì lạ, cậu lại thấy mùi hương của mẹ. Rồi cậu nghe thấy nhịp tim của Andy. Còn trái tim của cậu? Hình như nó đang tan chảy...

-------------------------------------------

Chuyện có lẽ nên kết thúc ở đây. Tôi không muốn là kẻ vô duyên phá bĩnh không gian riêng tư của hai người. Các bạn hãy tự viết cho mình đoạn kết nhé!

Nhưng dù sao tôi vẫn phải trả lời một số câu hỏi. Bà già trong rừng có phải là phù thuỷ không? Tôi nghĩ là không. Đấy chỉ là một người đàn bà cô độc, có lương hưu cao.

Những que kem vì sao không tan chảy? Sukan cũng từng thắc mắc. Nghe nói mãi đến khi cậu có 2 nhóc trai, 3 nhóc gái mới tìm ra lời giải. Bởi vì chỉ có người lớn muốn nó vậy thôi. Hoặc trái tim họ đã từng tan vỡ. Họ hàn gắn nó bằng sự hoài nghi, sự sợ hãi, sự cô đơn được bao bọc bằng vẻ bề ngoài mạnh mẽ giả dối. Nó lạnh lẽo đến nỗi kem trong tay họ chẳng tan được. Còn trẻ con không biết hoài nghi. Chúng luôn biết cười bằng trái tim ấm nóng.

Bạn còn thắc mắc gì không? Thôi hãy gác sang một bên. Nếu bạn đang cầm những que kem và những que kem đang tan chảy trên tay bạn, không phải bởi những tia nắng đâu. Đừng bực bội vì kem chảy làm bẩn tay. Trái tim bạn đang tràn ngập tình yêu đó. Hãy thưởng thức trước khi chúng tan biến. Những que kem của tình yêu.


(sưu tầm)

Bài đăng phổ biến